Tô Vận Cẩm nhíu mày, còn chưa kịp nói gì thì Ninh Hành Uyên đã trực tiếp đứng trước mặt nàng.
“Vận Cẩn huyện chủ.” Ninh Hành Uyên nhìn nàng chăm chú, gọi một tiếng.
Tô Vận Cẩm cúi mắt che giấu sự phức tạp và bực bội trong đáy mắt, nhàn nhạt đáp: “Xin hỏi công t.ử là ai?”
“Đến cả Hầu gia nhà ta mà ngươi cũng không nhận ra? Ngài ấy là Bình Nam…” Tiểu tư phía sau Ninh Hành Uyên không kiềm được mở miệng.
Nhưng chưa đợi hắn nói xong, Tô Vận Cẩm đã không nhẹ không nặng cắt lời: “Đại danh như thế nào mà ngay cả ta cũng không biết, vậy mà gọi là đại danh sao?”
Nói chuyện, nàng thậm chí còn không ngẩng đầu, hoàn toàn là dáng vẻ cao ngạo.
Nàng và Ninh Hành Uyên lớn lên cùng nhau, rất rõ hắn ghét nhất chính là kẻ kiêu căng.
Nhưng Ninh Hành Uyên không hề nổi giận vì thái độ của nàng, ngược lại còn quát tiểu tư: “Không được nói bậy!”
Tiểu tư nghẹn họng, cúi đầu lẩm bẩm: “Vốn dĩ là…”
Ninh Hành Uyên giả vờ không nghe thấy, quay sang nói với Tô Vận Cẩm: “Tại hạ là Ninh Hành Uyên. Nghe nói gần đây Lương thành không yên ổn, người Tây Lương liên tục xâm phạm, biết tin sắp có một trận ác chiến với Tây Lương, hoàng thượng liền phái ta tới Lương thành trợ giúp Tô Tướng quân.”
Ninh Hành Uyên nói chuyện khá thẳng thắn, khiêm tốn, lại khiến trong lòng Tô Vận Cẩm không khỏi lo lắng.
Hai năm ở Lương thành, người Tây Lương quả thực không an phận, nhưng phần lớn thời gian, Tô Tướng quân dẫn ba nhi t.ử vẫn đủ sức chống đỡ, hai nước luôn duy trì một trạng thái cân bằng vi diệu.
Nhưng nay triều đình phái Ninh Hành Uyên và các đại thần khác đến, xem ra thật sự sắp có chuyện lớn.
Dù sao, Ninh Hành Uyên là thiếu niên danh tướng ai ai cũng biết, đủ thấy quyết tâm của triều đình — e rằng muốn một lần đ.á.n.h cho Tây Lương hoàn toàn khuất phục.
25
Tô Vận Cẩm nhíu mày không nói gì. Ninh Hành Uyên dường như cũng không để ý, tự nhiên ngồi xuống đối diện nàng.
Hắn nhìn bát hoành thánh trước mặt nàng, đúng lúc ấy, một vệ binh mặc giáp cưỡi ngựa lao qua.
Vó ngựa giẫm xuống, cát bụi tung bay.
Ninh Hành Uyên nhíu mày, theo phản xạ đưa tay đẩy bát hoành thánh của Tô Vận Cẩm sang một bên.
“Ngươi làm gì vậy?” Tô Vận Cẩm hoàn hồn, vội đưa tay che bát, đầy cảnh giác.
Tay Ninh Hành Uyên cũng khựng lại.
Ngay cả hắn cũng không hiểu mình đang làm gì.
Nhưng đối diện ánh mắt cảnh giác của Tô Vận Cẩm, hắn chỉ có thể cứng đầu nói nhạt: “Ta nghe nói huyện chủ thân thể không tốt, đồ ăn ven đường thế này không sạch sẽ, ăn vào e rằng sẽ sinh bệnh.”
Tô Vận Cẩm cau mày, không khách khí phản bác: “Không sạch chỗ nào? Trong ngoài Lương thành, già trẻ trai gái đều sống như vậy, vì sao họ không sao, mà ta lại không ăn được?”
Ninh Hành Uyên nhíu mày: “Ở Kinh thành, các tiểu thư đều như vậy.”
Tô Vận Cẩm cười lạnh một tiếng, đập bàn đứng dậy: “Ninh Tướng quân, đây là Lương thành sát biên giới Tây Lương! Dân chúng còn chưa lo đủ ăn đủ mặc, không phải Kinh thành phồn hoa của ngươi! Ngươi đem bộ quy củ Kinh thành đó tới Lương thành, e rằng còn nhiều chỗ khiến ngươi khó chịu hơn nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-doi-cua-to-van-cam/chuong-21.html.]
Ninh Hành Uyên dường như không ngờ nàng lại sắc sảo đến vậy. Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ mờ mịt và ngạc nhiên.
Rất lâu sau, hắn cũng đứng dậy, khẽ chắp tay, áy náy nói: “Xin lỗi Vận Cẩn huyện chủ, là ta hẹp hòi.”
Dứt lời, hắn cất giọng: “Lý nương t.ử, cho ta hai bát hoành thánh.”
Lý nương t.ử dĩ nhiên nghe thấy cuộc tranh luận của hai người, nhưng bà không nói gì. Khi Ninh Hành Uyên gọi món, bà vẫn cười đáp một tiếng rồi quay vào nấu hoành thánh.
Tô Vận Cẩm thần sắc nhàn nhạt ngồi xuống.
Nếu không phải sợ lãng phí đồ ăn trước mặt, nàng thật sự muốn quay đầu bỏ đi.
Một mặt, lời nói của Ninh Hành Uyên khiến nàng nhớ lại những ký ức không vui trong quá khứ.
Cuộc sống phải khom lưng cúi đầu ở phủ Bình Nam hầu, nàng không muốn nhớ lại dù chỉ một khắc.
Mặt khác, nàng cũng cố ý mượn cớ mà châm chọc hắn một phen.
“Vận Cẩn huyện chủ, thật sự xin lỗi, là tại hạ nói năng thiếu suy nghĩ.” Ninh Hành Uyên thấy vậy cũng ngồi xuống, nhẹ giọng xin lỗi, “Ta là võ tướng, dĩ nhiên không chê đồ ăn. Chỉ là nghĩ đến thân thể của huyện chủ, nhất thời thất thố.”
“Thân thể của ta thế nào, tự có người thân và nha hoàn quan tâm, thì liên quan gì đến Ninh Tướng quân?” Tô Vận Cẩm âm thầm cười lạnh, lại không nặng không nhẹ châm thêm một câu.
Đồng thời, trong lòng nàng không khỏi cảm thấy kỳ quái.
Ninh Hành Uyên xưa nay vốn là người lạnh lùng bạc bẽo. Ngoài Tô Tích Ngọc ra, nàng chưa từng thấy hắn kiên nhẫn như vậy với bất kỳ ai.
Dù sao hắn cũng là thiếu niên thành danh, được mọi người kính ngưỡng, trong lòng khó tránh khỏi ngạo khí.
Ngay cả Tô Tích Ngọc, trước mặt hắn cũng phải dỗ dành, nâng niu.
Vì vậy, nàng cố ý dùng thái độ này để kích hắn, nhưng hắn lại ngoài dự đoán mà nhẫn nhịn, thậm chí còn chủ động xin lỗi, giải thích.
Hai năm nay, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà khiến tính tình hắn thay đổi lớn đến vậy?
Ninh Hành Uyên trầm mặc hồi lâu, bỗng nói: “Xin lỗi, là tại hạ đường đột.”
Tô Vận Cẩm ngẩng đầu, còn chưa kịp nghĩ xem nên nói gì, thì đã nghe giọng hắn lại vang lên: “Chỉ là… huyện chủ quá giống một cố nhân mà ta quen biết, khiến ta … không kìm lòng được.”
26
Trong lòng Tô Vận Cẩm chợt thắt lại.
Nhàn cư vi bất thiện
Ánh mắt của Ninh Hành Uyên đặt trên người nàng quá mức trực diện, khiến nàng không khỏi nghĩ nhiều.
Ngay sau đó, Ninh Hành Uyên nhìn chằm chằm nàng, thấp giọng hỏi: “Vận Cẩn huyện chủ… cũng tên là Tô Vận Cẩm sao?”
Trái tim Tô Vận Cẩm đập nhanh hơn một nhịp. Nàng lập tức thu lại suy nghĩ, chỉnh đốn tâm tình, khẽ gật đầu, “Phải. [T.ử quang xưng cận đan thanh b.út, thanh vận nghi tài cẩm tú thi].”
Tâm tư Tô Vận Cẩm xoay chuyển, cuối cùng vẫn không nói dối.
Dù sao thì tên họ là thứ chỉ cần tra một cái là ra, cần gì phải tự chuốc thêm nghi ngờ?
Huống chi, chuyện mượn xác hoàn hồn như thế này, e rằng chẳng ai tin nổi.
--------------------------------------------------