Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuộc đời của Tô Vận Cẩm

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

6

Hai chữ “mang thai” đột ngột chui thẳng vào tai, Tô Vận Cẩm mở to mắt, bàn tay theo bản năng đặt lên bụng dưới.

Nàng không dám tin, nơi này vậy mà đã có một sinh mệnh.

Một đứa trẻ của nàng và Ninh Hành Uyên…

Nghĩ tới đó, một niềm vui mừng chậm rãi dâng lên trong lòng.

Tiểu Hòa cười nói: “Em đã sai người đi mời Hầu gia rồi. Đợi Hầu gia biết tiểu thư có thai, sau này nhất định sẽ đối xử tốt với người!”

Nhắc tới Ninh Hành Uyên, nụ cười trên mặt Tô Vận Cẩm chợt cứng lại.

Những năm qua, Ninh Hành Uyên hận nàng, chán ghét nàng đến tận xương tủy, chưa từng cho nàng sắc mặt tốt.

Mà nay, hắn lại sắp nghênh thú Tô Tích Ngọc, hắn thật sự sẽ bằng lòng để nàng sinh hạ đứa trẻ này sao?

Niềm vui trong lòng từng chút một tan biến, Tô Vận Cẩm theo bản năng nắm lấy tay Tiểu Hòa, lo lắng nói: “Mau gọi người quay lại! Không được để Hầu gia biết —”

“Không được để ta biết điều gì?” Lời còn chưa dứt, giọng nói của Ninh Hành Uyên đã từ xa vọng lại, cắt ngang lời nàng.

Trái tim Tô Vận Cẩm chợt thắt lại.

Còn chưa kịp mở miệng, Tiểu Hòa đã quỳ xuống đất, dập đầu thật mạnh, “Hầu gia, tiểu thư nhà nô tỳ đã mang thai, vạn vạn không thể lại quỳ từ đường nữa, xin ngài khai ân!”

Sắc mặt Ninh Hành Uyên lập tức biến đổi.

Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, một tia kinh ngạc lóe qua rồi nhanh ch.óng bị che giấu trong vẻ lạnh lùng khó dò.

Hắn chậm rãi tiến lên, bàn tay to với những khớp xương rõ ràng đặt lên bụng Tô Vận Cẩm, lạnh giọng hỏi: “Ngươi mang thai?”

Bàn tay ấy rõ ràng nóng rực, nhưng nơi bị chạm vào, Tô Vận Cẩm chỉ cảm thấy lạnh buốt thấu xương.

Nàng ép mình bình tĩnh, sắc mặt tái nhợt, giọng yếu ớt: “Nếu thiếp có thai, Hầu gia… có vui mừng không?”

Lời này vừa ra, động tác của Ninh Hành Uyên khựng lại.

Tô Vận Cẩm không chớp mắt nhìn chằm chằm vào biểu tình của hắn, sợ từ đôi môi mỏng kia sẽ thốt ra những lời khoan tim xé ruột.

Thế nhưng, thần sắc trên mặt Ninh Hành Uyên vẫn lạnh nhạt bình thản như cũ.

Cuối cùng, hắn chỉ chậm rãi thu tay lại, thản nhiên nói: “Nếu đã tỉnh, vậy tiếp tục tới từ đường quỳ, cho đến khi Ngọc Nhi tỉnh lại.”

Không có vui hay ghét, trong lời nói chỉ có một sự lạnh lùng tàn nhẫn.

Hô hấp của Tô Vận Cẩm khựng lại trong chốc lát, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng truyền tới: “Không được!”

Tô Vận Cẩm ngẩng đầu, liền thấy một nha hoàn đỡ Tô Tích Ngọc chậm rãi bước vào.

“Ta đã tỉnh rồi. Hành Uyên ca ca, cầu xin huynh đừng phạt tỷ tỷ nữa…”

Gương mặt lạnh lẽo của Ninh Hành Uyên lập tức có phản ứng, hắn vội vàng tiến lên, cau mày hỏi: “Sao nàng lại tới đây?”

Đôi mắt Tô Tích Ngọc ngấn lệ, gương mặt đầy vẻ yếu đuối và đau khổ.

“Hành Uyên ca ca, giờ muội mới biết, hóa ra huynh và tỷ tỷ đã sớm thành thân. Đã như vậy, muội tuyệt đối không thể lại gả cho huynh làm thê t.ử!” Nàng ta lắc đầu, nước mắt vừa chớp đã rơi xuống từng giọt: “Từ nay về sau, huynh và tỷ tỷ trăm năm hòa hợp, tình ý giữa muội và huynh… hãy quên đi thôi.”

Trái tim Tô Vận Cẩm co thắt lại, chỉ nghe Ninh Hành Uyên trầm giọng nói: “Ngọc Nhi, trong lòng ta, nàng mới là thê t.ử duy nhất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-doi-cua-to-van-cam/chuong-6.html.]

“Vậy còn tỷ tỷ thì sao?” Tô Tích Ngọc lệ mắt m.ô.n.g lung, ánh nhìn rơi lên người Tô Vận Cẩm.

Thân thể Tô Vận Cẩm hoàn toàn cứng đờ.

Hai ánh mắt, một mềm mại một lạnh lẽo, đều dừng trên người nàng, chờ nàng mở miệng.

Nhưng nàng nên nói gì?

Nhàn cư vi bất thiện

Nàng còn có thể nói gì?

Tô Vận Cẩm muốn cười khổ, nhưng khóe môi tựa như bị ngàn cân đè nặng.

Không biết qua bao lâu, nàng cuối cùng run rẩy xuống giường.

Thế nhưng đôi chân đã quỳ suốt mười hai canh giờ hoàn toàn mất cảm giác, nàng “Phịch!” một tiếng, chật vật quỳ gối trước mặt hai người.

Tô Vận Cẩm cúi đầu, cố kìm nước mắt, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, run giọng nói: “Hầu gia, thiếp nguyện… làm thiếp.”

7

“Đợi ngày ngài nghênh thú Ngọc… phu nhân nhập môn, thiếp tất sẽ kính nàng một chén trà của thân phận thiếp thất…” Tô Vận Cẩm c.ắ.n c.h.ặ.t răng, một câu đơn giản ấy dường như đã rút cạn toàn bộ sức lực của nàng.

Nàng không dám ngẩng đầu nhìn Ninh Hành Uyên, sợ rằng chỉ cần thấy được sự hài lòng trong mắt hắn, nàng sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Không biết bao lâu sau, nàng cuối cùng nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của hắn: “Như vậy, rất tốt.”

Dứt lời, tiếng bước chân dần dần rời xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất, Tô Vận Cẩm mới dám ngẩng đầu lên.

Nàng chớp mắt, nước mắt rốt cuộc không chịu nổi mà rơi xuống…

Những ngày sau đó, Tô Vận Cẩm đóng cửa không ra ngoài.

Người trong Hầu phủ cũng ngầm quên mất sự tồn tại của nàng, Lạc Hà viện trong ngoài vắng lặng như tờ.

Tiểu Hòa phẫn uất nói: “Bọn họ đều chạy đi nịnh bợ nhị tiểu thư, ân tình ngày xưa của tiểu thư đều bị quên sạch!”

Sắc mặt Tô Vận Cẩm vẫn lạnh nhạt, nàng cúi đầu nhìn bụng mình ngày một nhô lên, chậm rãi nói: “Người đời vốn chạy theo chỗ cao, đó cũng là lẽ thường. Nay chỉ cần có muội và đứa trẻ bên ta, vậy là đủ rồi.”

Tiểu Hòa miệng nhanh, hỏi tiếp: “Vậy còn Hầu gia thì sao?”

Hai chữ “Hầu gia” lọt vào tai, tim Tô Vận Cẩm chợt đau nhói. Đau đớn lan khắp thân thể, nàng cười khổ.

Tiểu Hòa biết mình lỡ lời, vội nói: “Tiểu thư, người vì Hầu gia sinh con dưỡng cái, sớm muộn Hầu gia cũng sẽ thấy được tấm lòng của người!”

Lời vừa dứt, từ xa đã vang lên tiếng bước chân.

Tô Vận Cẩm quay đầu nhìn lại, không ngờ lại là Ninh Hành Uyên!

Tròn hai tháng không gặp, vừa thấy hắn, nàng lại cảm thấy có vài phần hoảng hốt.

“Hầu gia.” Tô Vận Cẩm chậm nửa nhịp mới đứng dậy, khẽ hành lễ.

Lạ thay, Ninh Hành Uyên lại tiến lên đỡ nàng ngồi xuống giường, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng, “Đứa trẻ này, hiện giờ thế nào rồi?”

Tô Vận Cẩm nhìn hắn, trong lòng không khống chế được mà dậy sóng. Nàng hít nhẹ một hơi, dịu giọng cười nói: “Phủ y nói mọi thứ đều ổn, là một đứa trẻ khỏe mạnh.”

Nhắc tới đứa trẻ, quanh người nàng dường như toát ra ánh sáng nhu hòa của mẫu tính.

Ninh Hành Uyên ngẩng đầu nhìn dáng vẻ ấy, yết hầu khẽ động, trong đôi mắt sâu thẳm dường như lóe lên một tia cảm xúc phức tạp, nhanh đến mức không kịp nắm bắt.

Sau đó, hắn chậm rãi thu tay lại, thản nhiên nói: “Đây là đứa trẻ đầu tiên của Hầu phủ. Bổn hầu suy nghĩ hồi lâu, quyết định ghi nó dưới danh nghĩa của Ngọc Nhi, cho nó thân phận đích trưởng t.ử của Hầu phủ.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuộc đời của Tô Vận Cẩm
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...