Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuộc đời của Tô Vận Cẩm

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

43

Khi Ninh Hành Uyên dẫn người chạy đến chính viện, nơi này đã bốc lên ngọn lửa dữ dội, ánh lửa chiếu sáng nửa bầu trời.

Tô Vận Cẩm ở trong viện, nghe thấy tiếng gào thét phẫn nộ của Ninh Hành Uyên bên ngoài: “Cứu hỏa! Tất cả đi cứu hỏa cho bổn hầu! Nếu phu nhân có mệnh hệ gì, ta sẽ bắt các ngươi chôn theo!”

Từng đợt âm thanh hỗn loạn vang lên bên ngoài.

Nàng biết họ đang dập lửa, cố tìm cho nàng một con đường sống.

Nhưng nàng cũng biết, nơi này có một mật đạo.

Đó là lúc nàng sắp xếp di vật của lão Hầu gia thì phát hiện ra.

Nàng sẽ không c.h.ế.t, nhưng nàng cũng không muốn sống như thế này nữa.

Nàng không muốn sống với thân phận Bình Nam Hầu phu nhân, nàng chỉ muốn sống với thân phận Tô Vận Cẩm.

Trái tim nàng đập thình thịch.

Nếu nàng mượn trận hỏa hoạn này giả c.h.ế.t, khiến tất cả mọi người đều tin rằng nàng đã c.h.ế.t, vậy nàng có phải đã được tự do rồi không?

Nhìn mật đạo mà nàng vất vả mở ra, tim nàng đập loạn nhịp…

Nhàn cư vi bất thiện

Đêm đó, khi ngọn lửa cuối cùng bị dập tắt, cả viện đã hóa thành phế tích.

Thị vệ tìm kiếm vô số lần, nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của nàng.

Ninh Hành Uyên gần như phát điên, mất trí gào thét: “Đi điều tra cho ta! Là ai làm?! Tất cả đi điều tra! Ta muốn cả nhà kẻ đó chôn theo Vận Nhi!”

Trong chốc lát, ai nấy đều hoảng sợ.

Cũng chính lúc đó, thị vệ phát hiện Thẩm Ngọc Xuân đang lén lút trốn gần đó.

Khi bị kéo ra, nàng ta lập tức thét lên và khai hết: “Biểu ca! Biểu ca! Muội không cố ý! Muội chỉ muốn dọa nàng ta thôi! Muội không ngờ… Muội thật sự không ngờ!”

Mắt Ninh Hành Uyên đỏ đến mức như sắp nhỏ m.á.u, hắn đưa tay bóp c.h.ặ.t cổ Thẩm Ngọc Xuân: “Ngươi nói cái gì? Nói lại một lần nữa!”

Thẩm Ngọc Xuân vừa lắc đầu vừa khóc nức nở, hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn…

Nhưng tất cả những chuyện ấy, Tô Vận Cẩm đều không biết.

Dù có biết, nàng cũng sẽ không bận tâm.

Bởi khi Ninh Hành Uyên phát điên, nàng đã sớm thoát ra khỏi mật đạo.

Nhìn lại phủ Bình Nam hầu phía sau — hoa lệ, cao quý — nhưng trong mắt nàng, nó giống như một chiếc l.ồ.ng.

Nó giam cầm nàng bao nhiêu năm, cũng giam cầm cả cuộc đời của biết bao người.

Nghĩ đến đây, khóe mắt nàng ươn ướt.

Nhưng nàng gần như không chút do dự, xoay người rời đi.

Chiếc l.ồ.ng này, rốt cuộc cũng không thể giam cầm nàng nữa.

Tạm biệt, Ninh Hành Uyên.

Tô Vận Cẩm không phủ nhận, nàng đã từng yêu hắn, đã thật sự ở bên hắn suốt bao năm, thậm chí còn vì hắn sinh ra một đứa trẻ.

Những ngày tháng ấy, giống như một cánh chim vụt bay qua, từng dừng lại trong tim nàng, ngắn ngủi, đẹp đẽ.

Nhưng chim, vốn không thể bị giam cầm.

Con người không thể sống vì ký ức, không thể say sưa c.h.ế.t chìm trong ký ức.

Bởi vì cuộc đời này của Tô Vận Cẩm, không thể chỉ có mấy năm yêu Ninh Hành Uyên.

Nàng không thể tha thứ cho Ninh Hành Uyên, không thể tha thứ cho kẻ đã hại c.h.ế.t Tiểu Hòa.

Mỗi lần ký ức trỗi dậy đều quá đau, đau đến mức mỗi lần nghĩ lại, đều là một lần tự hành hạ tâm hồn.

Vì thế, nàng rời đi.

Dùng cách này, để bản thân được tự do hoàn toàn.

Tạm biệt, tạm biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-doi-cua-to-van-cam/chuong-33-end.html.]

Tô Vận Cẩm không hề lưu luyến, sải bước về phía trước.

Nàng sẽ không quay đầu lại.

.

Năm năm sau.

Mùa xuân, vạn vật hồi sinh.

Thời tiết đã ấm áp hơn, người ta rốt cuộc có thể cởi bỏ những chiếc áo bông nặng nề.

Đêm qua vừa có một trận mưa xuân kịp thời, hoa trong tiểu viện dường như chỉ sau một đêm đã uống đủ nước, thi nhau nở rộ, muôn hồng nghìn tía.

Tô Vận Cẩm trở về biên cảnh Lương thành.

Sau bao vất vả, cuối cùng nàng quyết định nương nhờ Lý nương t.ử.

Năm năm trôi qua, hai người kết nghĩa tỷ muội, mở một quán nhỏ bán đồ ăn trong chợ, cuộc sống cũng coi như yên ổn.

Trời vừa tờ mờ sáng, Tô Vận Cẩm dậy sớm thắp đèn.

Hôm nay là đầu tháng, Lương thành có phiên chợ lớn.

Chuẩn bị xong nguyên liệu, nàng nói với Lý nương t.ử một tiếng rồi đến ngoài một ngôi chùa.

Một tiểu sa di ra đón, miệng niệm: “A Di Đà Phật.”

Tô Vận Cẩm cũng cúi người hành lễ, rồi theo vào trong.

Có lẽ vì là ngày họp chợ lớn, trong chùa không nhiều người.

Tiểu sa di dẫn nàng vào chính điện.

Trước tượng Phật vàng, Tô Vận Cẩm khép mắt, chắp tay trước n.g.ự.c, bên tai là tiếng tụng kinh khe khẽ, trong lư hương ở giữa đại điện, đàn hương lặng lẽ cháy.

Trong làn khói nhàn nhạt ấy, nàng cảm thấy tâm hồn mình thanh tịnh, siêu thoát vô cùng.

Tô Vận Cẩm nhẹ thở ra một hơi, trong lòng mặc niệm, năm này qua năm khác: “Phụ mẫu, huynh trưởng thân thể khỏe mạnh; Sinh Nhi bình an trưởng thành…”

Niệm xong, nàng cúi người dập đầu hai cái, rồi đứng dậy rời đi.

Trở về quán nhỏ, con phố đã rất nhộn nhịp.

Có khách gọi: “Lão bản nương!”

“Có ngay!” Tô Vận Cẩm vội vàng vào quán rót trà bưng nước.

Nhiều năm sống ở Lương thành, nàng vẫn luôn chờ đợi.

Chờ phụ mẫu, huynh trưởng đến Lương thành, cả nhà đoàn tụ.

Nàng biết, nhất định sẽ có một ngày như thế.

Cách đó không xa, một nam t.ử ăn mặc giản dị dắt theo một nam hài khoảng bảy tuổi, đứng từ xa nhìn quán nhỏ.

Nam hài hỏi: “Phụ thân, đó thật sự là mẫu thân sao?”

Ánh mắt nam t.ử tham lam dán c.h.ặ.t vào bóng dáng kia, chậm rãi gật đầu, nghẹn ngào nói: “Phải.”

“Vậy sao phụ thân không đến tìm mẫu thân? Mẫu thân không cần chúng ta nữa sao?” Nam hài khó hiểu hỏi.

Nam t.ử chậm rãi thu hồi ánh mắt, dắt tay nam hài rời đi.

“Không phải mẫu thân không cần chúng ta, chỉ là… nàng không cần ta nữa.”

Hắn mỉm cười nhàn nhạt, nhưng vành mắt dần đỏ lên.

Năm năm trôi qua, hắn không còn day dứt yêu hay không yêu nữa.

Sau vài lần sinh t.ử, hắn mới hiểu ra, bốn chữ “bình an hỉ nhạc”, mới là điều theo đuổi cả đời.

Hắn chỉ mong, Vận Nhi của hắn, đời này vô ưu.

HOÀN

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuộc đời của Tô Vận Cẩm
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...