Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuộc đời của Tô Vận Cẩm

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên giường, chỉ còn Tô Vận Cẩm thê t.h.ả.m nằm trong vũng m.á.u, như một con ch.ó đang hấp hối.

Không biết bao lâu sau trong sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

“Tiểu Hòa…” Tô Vận Cẩm khàn giọng gọi, “Tiểu Hòa…”

Nhưng không có ai đáp lời.

Trong khoảnh khắc, một cơn đau nhói không rõ từ đâu tới dâng lên trong tim.

Nàng không biết lấy đâu ra sức lực, lật người ngã xuống giường, lảo đảo bước ra ngoài.

Bên ngoài đã là đêm khuya.

Nàng níu lấy hai nha hoàn đi ngang qua, giọng run rẩy: “Các ngươi có thấy Tiểu Hòa của ta không?”

Hai nha hoàn giật mình hoảng sợ. Họ gần như không nhận ra, người trước mắt với y phục trung y nhuốm đầy m.á.u, thê lương nhếch nhác này, lại chính là vị tiền Hầu phu nhân dịu dàng đoan trang ngày nào!

Hai người nhìn nhau, trong mắt lộ vẻ không đành: “Tiểu Hòa cô nương xông vào hỷ đường của Hầu gia và phu nhân, bị Hầu gia một kiếm đ.â.m c.h.ế.t rồi…”

Tô Vận Cẩm không biết mình đã đi đến tiền viện bằng cách nào.

Nhàn cư vi bất thiện

Bên trong cánh cửa hoa rủ dẫn vào tiền viện, là từng mảng từng mảng lụa đỏ hỉ sự.

Nhưng ngay dưới cánh cửa ấy, lại có một vệt đỏ ch.ói mắt hơn tất cả sắc đỏ kia.

Đó là một vũng m.á.u đã khô, sền sệt.

Tựa như một lưỡi d.a.o, thẳng thừng đ.â.m vào đôi mắt Tô Vận Cẩm!

Nàng quỵ xuống trước vũng m.á.u ấy.

Bi thương đến tột cùng, chỉ còn những cơn co giật không kiểm soát và nước mắt tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây.

Ngón tay nàng run rẩy, nhặt lên bên cạnh vũng m.á.u một chiếc khăn thô sơ.

Chiếc khăn màu nguyệt bạch, trên đó thêu một chữ xiêu vẹo: [Hòa].

Đây là chiếc khăn đầu tiên nàng dạy Tiểu Hòa thêu, cũng là chữ đầu tiên Tiểu Hòa học viết.

Khi ấy, Tiểu Hòa từng nũng nịu hỏi nàng: “Tiểu thư, tên nô tỳ không hay, khi nào tiểu thư dạy Tiểu Hòa viết tên của tiểu thư đây?”

Còn nàng khi đó lại bận nấu cho Ninh Hành Uyên một bát canh mà hắn sẽ không uống, chỉ qua loa đáp: “Đợi sau này rảnh rỗi, ta sẽ dạy ngươi.”

Khoảnh khắc ấy, nước mắt như mưa.

Nụ cười của Tiểu Hòa dường như vẫn còn trước mắt.

Như vừa mới đây thôi, nàng ấy còn ngốc nghếch cười với nàng, nói rằng: “Tiểu thư, nô tỳ thề c.h.ế.t bảo vệ người.”

10

Một tràng tiếng bước chân dồn dập vội vã chạy tới.

Giọng chất vấn lạnh lẽo của Ninh Hành Uyên vang lên trên đỉnh đầu Tô Vận Cẩm: “Tô Vận Cẩm, ngươi đang làm gì vậy?”

Tô Vận Cẩm như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ngẩng đầu nhìn Ninh Hành Uyên, giọng rất khẽ: “Tại sao? Vì sao chàng lại g.i.ế.c nàng ấy? Nàng ấy đã làm sai điều gì?”

Trên mặt Ninh Hành Uyên chỉ có sự lạnh lùng, “Nàng ta xông vào hỷ đường gây rối, khiến Ngọc Nhi suýt phát bệnh, vốn đáng c.h.ế.t.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-doi-cua-to-van-cam/chuong-9.html.]

Tô Vận Cẩm hoàn toàn suy sụp. Nàng gào lên: “Nàng ấy là vì thiếp, vì đứa con của chàng! Nàng ấy đến cầu xin chàng cứu mạng!”

Yết hầu Ninh Hành Uyên khẽ động, nhưng giọng nói vẫn hờ hững: “Cho nên bổn hầu đã để nàng ta được toàn thây.”

Trong khoảnh khắc ấy, Tô Vận Cẩm hoàn toàn mất hết sức lực.

Nàng ngây người nhìn Ninh Hành Uyên, còn hắn thì phất tay: “Kéo ra ngoài.”

Thị vệ tiến lên giữ lấy Tô Vận Cẩm, lôi nàng ra khỏi tiền viện.

Giữa bao ánh mắt, Tô Vận Cẩm không hề phản ứng, chỉ dùng đôi mắt trống rỗng vô thần lặng lẽ nhìn Ninh Hành Uyên.

Nàng hối hận rồi.

Hối hận vì đã để Tiểu Hòa đi mời đại phu, cũng hối hận vì đã gả cho Ninh Hành Uyên.

Lòng nguội lạnh như tro tàn, có lẽ chính là như vậy.

Tô Vận Cẩm như một con rối không còn sinh khí, mặc cho thị vệ ném nàng ra ngoài viện Lạc Hà.

Đúng lúc này, một tiếng trẻ con khóc vang lên bên tai.

Tô Vận Cẩm như bị đ.á.n.h thức, lập tức ngẩng đầu, đôi chân không kiểm soát được mà bước theo hướng phát ra tiếng khóc.

Tiếng khóc càng lúc càng lớn, nước mắt nóng hổi cuộn trào trong mắt nàng.

Là con của nàng, là đứa trẻ nàng liều mạng sinh ra.

Nó đang khóc!

Tô Vận Cẩm muốn xông vào viện đó, nhưng bị hai bà mụ thân hình vạm vỡ chặn lại ngoài cửa, “Tô di nương xin tự trọng, đây là viện của tiểu công t.ử. Ngươi chỉ là thiếp, không có tư cách thăm tiểu công t.ử!”

“Nhưng nó đang khóc, nó đang gọi ta là mẫu thân, các người không nghe thấy sao?” Tô Vận Cẩm túm lấy tay bà mụ, “Phịch!” một tiếng quỳ xuống, dập đầu thật mạnh: “Ta cầu xin các người, cho ta nhìn nó một chút, cho ta nhìn con của ta!”

Bà mụ vẫn thờ ơ: “Đây là đích trưởng t.ử của Hầu phu nhân, Tô di nương xin cẩn thận lời nói!”

Trong phòng, tiếng khóc non nớt càng lúc càng xé lòng, khiến tim Tô Vận Cẩm như bị d.a.o cắt. Nàng chỉ có thể thông qua lỗ nhỏ trên song cửa, lén nhìn đứa trẻ mà mình mang nặng mười tháng nhưng chưa từng gặp mặt.

Một bức tường, ngăn cách huyết mạch của họ.

Tô Vận Cẩm vụng về hát lên một khúc đồng d.a.o ru ngủ: “Giường nhỏ đung đưa, nhẹ nhàng lay. Mẫu thân hát khúc ru con say…”

Nam hài trong phòng dường như cảm nhận được sự tồn tại của nàng, tiếng khóc dần nhỏ lại.

Hài t.ử chìm vào giấc ngủ, còn Tô Vận Cẩm thì hát suốt cả một đêm, cho đến khi trời sáng hẳn.

Tia nắng đầu tiên của buổi sớm chiếu xuống người Tô Vận Cẩm, nhưng lại chẳng hề ấm áp.

Trong phòng, bà mụ dỗ hài t.ử, hài t.ử ê a cười lên.

Tô Vận Cẩm chậm rãi xoay người, lặng lẽ nhìn mặt trời đang từ từ mọc lên, ánh sáng khiến mắt nàng đau đến chảy nước.

Một lúc lâu sau, nàng bước ra khỏi Hầu phủ.

Nam hài không khóc nữa. Nó không cần đồng d.a.o ru ngủ nữa, cũng không cần nàng nữa.

Nàng cũng nên đi, đi đoàn tụ với Tiểu Hòa.

Tiểu Hòa, đợi ta. Kiếp sau, để ta làm thân tỷ tỷ của muội, bảo vệ muội…

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuộc đời của Tô Vận Cẩm
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...