Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Đam mỹ] Dụ Khởi

Chương 28

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Do công ty ở thành phố H có việc gặp nên Dụ Minh phải về giải quyết anh ta sợ Trần Dụ lại bỏ mình một lần nữa nên đã giao Dụ Khiêm lại cho Trần Dụ chăm sóc, khi nào xong việc anh ta sẽ đến Thiên Lý đón hai người họ.

Dụ Khiếm nắm tay Trần Dụ đi từng bước từng bước cùng cậu trên hẻm đông, cậu bé nhỏ nhắn này không biết là con của Dụ Minh với ai? Trần Dụ nhìn Dụ Khiêm không thôi: “Mẹ ruột của con là ai?”

Dụ Khiêm nhìn Trần Dụ, cậu bé ngoan ngoãn trả lời: “Ba nói mẹ của Dụ Khiêm là Trần Dụ, em của Dụ Khiêm là Tiểu Dụ.”

Nghe thấy tên chú mèo của mình Trần Dụ có chút bất ngờ và vui mừng không thể nào kìm nén lại nước mắt: “Tiểu Dụ hiện tại ở đâu?.”

“Gì nói mẹ đi rồi sợ ba làm hại Tiểu Dụ nên đã nuôi em ấy.” Dụ Khiêm xoa xoa tay Trần Dụ, “Bây giờ con ít gặp em ấy lắm.”

Trần Dụ bế Dụ Khiêm lên: “Sao thế?”

“Tại con với ba đi tìm mẹ, con nhớ em ấy nhưng con cũng rất muốn gặp mẹ.”

Nghe đến đây Trần Dụ có chút nghẹn ngào đúng là Dụ Minh đã dạy Dụ Khiêm rất tốt, dạy nó thành một đứa trẻ ngoan ngoãn và hiểu chuyện.

Điều khiến Trần Dụ khó hiểu là tại sao Cẩm Trúc lại sợ Dụ Minh làm hại đến Tiểu Dụ?

Vấn đề này cậu đợi Dụ Minh đến đón Dụ Khiêm rồi sẽ trực tiếp hỏi.

Trần Dụ đưa Dụ Khiêm đến chỗ làm việc cùng mình, dù sao cũng không thể để một cậu bé bốn tuổi ở nhà một mình, tuy bận rộn công việc là thế nhưng Trần Dụ vẫn ân cần chăm sóc Dụ Khiêm như một người thân của cậu bé.

Dụ Khiêm rất ngoan cậu bé chỉ ngồi im ở sô pha nhìn Trần Dụ làm việc.

Sau khi tan làm Trần Dụ đưa Dụ Khiêm đi ăn rồi trở về nhà dỗ cậu bé ngủ lần đầu tiên Trần Dụ chăm sóc trẻ con, cậu không biết phải làm những việc gì như thế nào là đúng và tốt cho Dụ Khiêm nên những việc trong tầm mắt cậu đều làm hết.

Dụ Khiêm cũng không như những đứa bé tinh nghịch, cậu bé rất ngoan, rất biết nghe lời nhưng chỉ có một điều là Trần Dụ nằm kế bên Dụ Khiêm mới chịu đi ngủ.

Trần Dụ thở dài tắt máy tính đi rồi vào phòng ngủ cùng Dụ Khiêm.

Hôm nay cậu cũng không dùng thuốc an thần để trợ giúp đi vào giấc ngủ nữa, mấy ngày nay Trần Dụ cảm thấy bản thân rất nhẹ nhõm tuy rằng có nhiều suy nghĩ còn chứa đựng trong lòng nhưng không hiểu sao nhìn thấy Dụ Khiêm nghe cậu bé gọi từ “mẹ” cậu cảm thấy dễ chịu vô cùng, tất cả điều bị giọng nói dễ thương ấy đánh tan.

“Aliz anh tìm thấy Trần Dụ rồi.” Dụ Minh tươi cười không kìm được những giọt nước mắt vui sướng.

Cẩm Trúc bất ngờ và vô cùng mừng: “Thật sao, bây giờ cậu ấy thế nào?”

“Em ấy có vẻ tiều tuỵ hơn trước.” Dụ Minh hạ giọng, “Nhưng anh sẽ cố gắng chăm lo cho em ấy.”

“Cậu ấy ở đâu?” Cẩm Trúc hỏi.

“Ở Thiên Lý, anh giao Dụ Khiêm lại cho Trần Dụ chăm rồi, một vài ngày nữa anh đến đó đón họ về.” Dụ Minh nói với chất giọng quyết tâm.

“Anh nghĩ kỹ chưa?” Cẩm Trúc hỏi tiếp.

“Thời gian này anh nghĩ kỹ lắm rồi, anh không thể sống xa Trần Dụ được nữa.”

Dụ Minh biết trước đây đều là do bản thân anh ta toan tính để đến bên Trần Dụ lấy lòng tin tưởng của Trần Dụ để trút giận vì bản thân không thể chấp nhận mình ngủ cùng một tên gay, nhưng điều khiến anh ta không thể ngờ rằng đó chính là càng tiếp xúc với con người ấy anh ta dần có cảm xúc thật.

Thời gian nhận ra bản thân mình bắt đầu thích Trần Dụ anh ta đã hành hạ bản thân của mình, anh ta ghét gay nhưng cuối cùng lại thích một tên gay khiến cho bản thân anh ta tự căm ghét chính nó.

Ban đầu quan hệ với Trần Dụ cũng thế là anh ta không muốn nhưng bắt buộc phải làm vì đây là bước ngoặt để chiếm đoạt thứ anh ta muốn, tuy nhiên đó chỉ là lòng thù hận chứ không phải là dục vọng ham muốn hay là tình nguyện dành cho nhau.

Người ta có câu “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” Dụ Minh chính là như vậy, anh ta càng ngày không thể thoát ra khỏi dục vọng ấy, dần dần lòng thù hận ấy biến thành lòng toàn tâm toàn ý trao trọn tất cả cho Trần Dụ, tuy có lúc thấy bản thân mình ghê tởm nhưng khi nghĩ lại những cảm xúc nhận lại thì anh ta cũng vô cũng hả dạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dam-my-du-khoi/chuong-28-het.html.]

Giờ đây xâu chuỗi lại những gì mình đã làm cũng như đã được nhận thì Dụ Minh lại cảm thấy cuộc đời này nếu không gặp gỡ Trần Dụ thì có lẽ bản thân anh ta không biết sẽ trở thành loại người như thế nào đây. Giây phút gặp lại Trần Dụ trong lòng Dụ Minh vô cùng vui mừng và sẽ quyết tâm trao hết những gì mình đang có cho Trần Dụ.

Thiên Lý mưa to gió mạnh, Dụ Khiêm và Trần Dụ ở trong phòng chơi đùa cùng nhau một lúc thì bắt đầu ngủ trưa, đã rất lâu rồi Trần Dụ chưa ngủ trưa nên giờ ngủ lại thì bao nhiêu cảm xúc của tuổi thơ ùa về bất chợt.

Tiếng chuông cửa vang lên đánh thức Trần Dụ, cậu ngáp ngắn ngáp dài ra mở cửa, ánh mắt vẫn chưa tỉnh táo hẳn: “Ai vậy?”

Dụ Minh bước vào ôm lấy Trần Dụ khiến cậu bất ngờ chở tay không kịp: “Làm gì vậy?” Giọng nói không quá to vì cậu biết Dụ Khiêm vẫn còn đang ngủ.

“Anh nhớ em.” Dụ Minh ôm Trần Dụ ngả xuống sô pha.

“Thả em ra.” Trần Dụ cố đẩy Dụ Minh ra.

Dụ Minh trực tiếp hôn vào bờ môi của Trần Dụ: “Im lặng, con còn đang ngủ.” Anh ta từ từ chậm rãi hôn xuống hầu kết của Trần Dụ.

“Anh dừng lại đi, em không muốn.” Trần Dụ từ chối, “Chúng ta kết thúc rồi, không thể.”

Dụ Minh không dừng lại anh ta tiếp tục đưa tay xuống đũng quần của Trần Dụ: “Anh không kết thúc.” Dụ Minh ngừng hôn mặt đối mặt với Trần Dụ, “Cho anh một cơ hội sửa sai có được không?”

“Không thì tự anh làm tự anh chịu, xem như em vì anh mà trao cho anh đi.” Nói xong anh ta cởi hết đồ trên cơ thế của Trần Dụ rồi bắt đầu hôn khắp nơi.

Trần Dụ nhìn lên trần nhà không trả lời anh ta, cậu nhắm mắt lại mặc cho Dụ Minh muốn làm gì thì làm.

Những ngọn sóng phấp phới bồng bềnh trên biển liên tục không hề ngừng nghỉ cho dù nói mệt mỏi rã rời cũng cương quyết không dừng lại, Dụ Minh lau đi những giọt mồ hôi trên trán của Trần Dụ: “Anh xin lỗi Trần Dụ, anh biết bản thân anh sai rồi.”

Trần Dụ đỏ mặt nhìn anh ta: “Anh có thể làm mà không nói vấn đề khác được không?” Trần Dụ nhăn mặt, “A… Em đau.”

Dụ Minh mỉm cười hôn nhẹ lên bờ môi ướt đẫm của Trần Dụ: “Anh nhẹ lại.”

Dụ Minh bế Trần Dụ vào nhà vệ sinh, lúc này cả hai không nói gì Trần Dụ đỏ mặt không dám nhìn thẳng vào Dụ Minh: “Em có thể tha thứ cho anh, nhưng lương tâm của em không cho phép.” Trần Dụ nhẹ giọng nói, “Em rất sợ nó lại xảy ra một lần nữa, anh có biết em là người không dễ dàng xoa dịu nỗi đau của bản thân, anh hiểu em mà.”

Dụ Minh im lặng xoa xoa lưng của Trần Dụ: “Anh biết khó mà có thể cho em tha thứ, từ lúc em đi anh đã tự tử rất nhiều lần, nhưng anh không thể chết, anh sợ bản thân c.h.ế.t đi rồi sẽ không còn nhìn thấy em nữa.”

Trần Dụ nghe thấy thì bất ngờ quay lại: “Tại sao phải tự tử.”

Dụ Minh khóc lớn nhưng không thể nào nhận ra đâu là nước mắt đâu là nước từ vòi chảy xuống: “Không có em thì anh sống làm gì? Nhưng Aliz nói anh phải sống để tìm em trở về, vì thế anh đã nhận nuôi Dụ Khiêm và an ủi bản thân rằng em luôn luôn ở cạnh anh và con.”

Trần Dụ nghe thấy thì có chút nghẹn ngào không thôi: “Em…”

Dụ Minh ôm lấy Trần Dụ: “Em biết không, cô ta đã bị báo ứng rồi, cô ta có thai với người khác rồi bảo đó là con của anh.” Dụ Minh khóc nức nở, “Lúc nghe cô ta nói đó là con của anh, anh sợ lắm.”

“Con cô ta đâu?.” Trần Dụ xoa mặt Dụ Minh hỏi.

“Anh không biết.” Dụ Minh lắc đầu, anh ta ngước mắt hỏi, “Em từng nói sẽ tìm cho anh một tia sáng, vậy bây giờ em có thể tìm lại cho anh được không?”

Trần Dụ hôn lên bờ môi Dụ Minh rồi gật đầu.

Gia đình ba người cùng nhau ăn uống trong một căn phòng nhỏ ở hẻm đông Thiên Lý, tuy phòng nhỏ nhưng không một ai thấy ngột ngạt vì giờ đây họ vô cùng ấm cúng trong căn phòng nhỏ ấy nhìn mặt nhau mà tươi cười.

*Mình thấy tuy rằng Trần Dụ và Dụ Minh trải qua rất nhiều khó khăn gặp nhiều vấn đề lớn bị xiềng xích trong tâm trí lẫn tâm hồn của họ nhưng khi ở cạnh nhau cả hai như là tia sáng chiếu soi những khoảng trống tâm tối và mang lại cho nhau sự ấm áp yêu thương vô bờ bến.

Anh có lỗi, anh nhận lỗi, em chấp bản thân không thể nhưng em tha thứ cho anh đó đích thật là tình yêu của Trần Dụ và Dụ Minh.*

*Hết 1*

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Đam mỹ] Dụ Khởi
Chương 28

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...