Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gió Mát Khẽ Lướt Qua Vòng Ngọc

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

5.

Ta không hề hoảng loạn, chỉ mỉm cười hỏi:

“Phu quân, tiệc rượu đã tàn rồi sao?”

Hắn chậm rãi bước vào phòng.

Ta khẽ liếc mắt, ra hiệu cho tất cả hạ nhân lui xuống. Đích nữ Hầu phủ đã mở miệng, ai dám không nghe? Cao cưới thì cao cưới, nhưng lễ nghi vẫn phải tôn trọng.

Hắn ngồi trước bàn, ánh mắt trong ngọn đèn lúc sáng lúc tối có chút khó lường.

Ta không rõ hắn đã nghe được những gì.

Hắn định nói lại thôi, xoay vòng nhiều lần, cuối cùng chỉ thốt ra một câu:

“Đích trưởng nữ Hầu phủ – Liễu Phất Xuyến, vậy mà lại gả cho ta.”

Ta thở phào, nghĩ hắn chưa biết chuyện biểu muội tới.

Ta cũng chẳng sợ hắn biết, chỉ là ngày thành hôn, ta phải giữ thể diện cho Lương gia, cho Hầu phủ, càng cho chính bản thân ta.

Ta mỉm cười:

“Được làm con rể Hầu phủ, cũng coi như một việc vinh hiển, chẳng phải sao?”

Đặc biệt là đêm nay yến tiệc linh đình, bao nhiêu đồng liêu, bao nhiêu quan viên nâng chén chúc mừng hắn. Một hàn môn, lấy đâu ra khí thế này?

Hắn lắc đầu, mày như cau như dãn, ánh mắt như cười như chẳng cười, khóe miệng thoáng lộ ra một tiếng thở dài:

“Ta cười chính mình, biết rõ nàng chẳng qua coi hôn sự này như một vụ làm ăn, thủ đoạn cũng chẳng sáng sủa. Nhưng… rốt cuộc vẫn là ta trèo cao.”

Nói rồi, hắn nghiêng người nắm lấy tay ta. Bàn tay rộng lớn hữu lực, hơi rượu nhàn nhạt phả tới.

Phải nói rằng, Lương Hằng tuy xuất thân thấp hèn, nhưng lại có khí độ, chẳng có chút kiêu ngạo sáo rỗng của văn nhân, nhìn rõ hoàn cảnh của bản thân.

Ban đầu ta còn nghĩ, hôn sự này hắn nửa đẩy nửa nhận, sau cưới nếu kiêu căng bất phục, thì ta đành dùng thủ đoạn Hầu phủ mà trấn áp.

Không ngờ, hắn lại tự mình nghĩ thông suốt.

Từ nhỏ ta vốn ưa kẻ ngoan ngoãn, liền đưa tay đáp lại, dịu dàng nói:

“Từ nay, chúng ta cùng nhau vun vén cuộc hôn nhân này, vun vén Lương phủ, vun vén cuộc sống tôn quý này.”

Nghe vậy, hắn nhìn ta chăm chú, có lẽ uống không ít rượu, nên mặt mày, vành tai đều đỏ ửng. Cũng có thể do ta trong y phục châu ngọc, dung mạo mảnh mai, khiến lòng hắn ngứa ngáy.

Đêm động phòng, nến hồng đã sắp khóc cạn.

Hắn đứng dậy ngồi xuống cạnh giường, đột nhiên nâng mặt ta lên.

Dung mạo hắn tuấn tú, tân lang phục đỏ rực khiến khí chất thư sinh thêm phần hào sảng. Toàn thân hắn phảng phất mùi gỗ nhàn nhạt lẫn hương rượu, khiến tim ta như trống gõ, vừa ngứa ngáy vừa bất an.

Nhưng, lý do ta hạ gả còn một điều khác, ta không muốn viên phòng. Bởi ta ép hắn một bậc, sau này ta sẽ rước thiếp thất cho hắn, chẳng có gì đáng oán.

Hôn sự vốn là phụ mẫu định đoạt, ta và hắn cũng chẳng gặp nhau mấy lần. Thân xác giao hòa vừa vướng víu vừa mạo hiểm, nữ tử lại có nỗi nguy hiểm mang thai. Nếu chẳng may như mẫu thân ta năm xưa, khó sinh mà chết, thì bao công sức tính toán của ta đều thành bọt nước, tiện nghi cho kẻ khác cả.

Ta mới mười tám tuổi, đang độ xuân xanh. Phía sau còn kế mẫu, còn nhị muội, còn phụ thân… và cả Hầu phủ kia. Ta sao có thể để bọn họ yên ổn?

Ta khẽ đẩy tay hắn ra, kiên quyết không cho phản kháng.

Trong mắt hắn thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi vội vàng thu tay, xoay người về lại bàn.

Ta cố tình làm ra vẻ e dè:

“Ngươi và ta vẫn chưa quen thuộc, chờ lúc nào thích hợp rồi…”

Hắn không nhìn ta, chỉ nâng chén trên bàn, rót đầy rượu vào cặp chén long phụng, thong thả bước đến, đưa cho ta một chén, giọng khàn khàn:

“Uống rượu giao bôi đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gio-mat-khe-luot-qua-vong-ngoc/3.html.]

Ta ngắm hắn, rồi miễn cưỡng nhấp một ngụm.

Hắn lấy lại chén, ánh mắt kiên định, chậm rãi nói:

“Ta từng thề, chỉ cưới một thê, bạc đầu giai lão. Dẫu hôn sự của chúng ta không mỹ mãn, không lãng mạn, nhưng ta đã bái đường, đã uống giao bôi, thì tự nhiên sẽ giữ trọn lời thề. Chúng ta còn nhiều thời gian, đợi quen thuộc rồi sẽ làm lễ cũng chẳng muộn.”

Ta khẽ sững sờ.

Bỗng hắn nghiêng người, hôn phớt lên má ta, rồi cười nói:

“Ta đi thư phòng ngủ trước.”

Ta ngồi ngẩn ngơ.

Chỉ cưới một thê? Nhưng ta đã chọn xong thiếp thất cho hắn rồi kia mà.

Việc trọng đại thế này sao không nói sớm, để ta còn chọn người khác?

Ta gả về làm chủ mẫu, nào phải để hầu hạ hắn cả đời, khai chi tán diệp?

Đang lúc ta còn chưa thoát khỏi cái tư tưởng “cổ hủ” của Lương Hằng, ngoài phòng chợt vang lên tiếng ồn ào.

Ta mở cửa.

“Biểu ca, huynh đã hứa với phụ thân sẽ chăm sóc muội cả đời. Sao lại giấu muội mà thành thân?”

Một nữ tử áo trắng thanh lệ đang níu lấy tân lang y phục đỏ của Lương Hằng.

Xem ra, đám hạ nhân Lương phủ còn phải dạy dỗ lại, ngay cả một nữ nhân cũng giữ không xong.

Có điều, đêm tân hôn mà tình cũ của tân lang tới cửa, vậy ta phải xử trí thế nào đây?

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

6.

Ta nhìn quanh, thấy bốn phía không một bóng người, phía trước chính viện cũng chẳng còn động tĩnh gì, hẳn là khách khứa đã lui cả, mới yên tâm.

Biểu muội nhìn thấy ta cũng mặc hỷ phục, đôi mắt ngấn lệ, khóc đến dáng vẻ ai nhìn cũng xót thương, nghẹn ngào trách móc:

“Biểu ca, huynh không thể đối xử với ta như vậy, ta… ta…”

Lời còn chưa nói hết, cả người đã nhào vào lòng Lương Hằng.

Ta hiểu rõ, trò này cũng chẳng khác gì đám tiểu thiếp trong Hầu phủ, nhưng nam nhân thì ai cũng động lòng vì cái kiểu này.

Ta bước ra thản nhiên, mỉm cười đối diện:

“Ngươi chính là biểu muội của phu quân sao? Phu quân đã sớm nhắc đến rồi.”

Lương Hằng thấy ta xuất hiện, vội vàng kéo biểu muội ra, bất đắc dĩ nói:

“Xuân Ngọc, đừng làm càn. Đây là biểu tẩu của muội, cũng là đích trưởng nữ Hầu phủ, chớ có thất lễ.”

Biểu muội lau lệ, cúi người hành lễ, giọng đầy oán trách:

“Xuân Ngọc ra mắt biểu tẩu.”

Nói xong, lại vội níu lấy tay áo Lương Hằng, ấm ức:

“Biểu ca, muội chỉ là… chỉ là vì quá kinh ngạc khi thấy huynh thành thân, lại còn bị hạ nhân nhốt lại…”

Nàng ta liếc ta một cái, nói thêm:

“Muội thật sự vừa sợ hãi vừa giận dữ.”

Lương Hằng không nhìn ta, nhưng lời lẽ rõ ràng:

“Hôm nay dự tiệc toàn là quan viên đồng triều, muội không biết gì mà đến quấy rối, nhỡ va chạm phải ai thì sao?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gió Mát Khẽ Lướt Qua Vòng Ngọc
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...