Tạ Thời An đã lâu không ra khỏi cửa.
Hắn trúng cử khi tuổi còn trẻ, thiên tư xuất chúng, ở kinh thành vốn có danh tiếng.
Ai cũng nói, sau này ít nhất hắn sẽ là một vị thám hoa lang.
Đời trước, hắn quả thật đã đỗ thám hoa.
Khi cưỡi ngựa du phố, khiến vô số tiểu thư khuê các ngây ngẩn nhìn theo.
Hôm đó, người xem náo nhiệt thật sự rất nhiều.
Với dân thường mà nói, sự suy sụp của thiên tài mới là đề tài đáng bàn nhất.
Nhất là với công tử quan gia như Tạ Thời An.
Người ta đặt cho hắn biệt hiệu, gọi là “Công tử Gà Trắng”.
Chỉ trong một ngày, ngay cả mấy bà bán rau cũng đã nghe chuyện.
Trên đường, hễ vài ba người tụ lại thì sẽ bàn tán Tạ Thời An.
“Ngươi biết công tử Gà Trắng không?”
“Hắn không chỉ chân nhỏ, mà cái kia cũng nhỏ!”
“Ha, bảo sao trước giờ hắn giữ mình trong sạch, chưa từng vào thanh lâu!”
“Đúng, ta nhớ rồi, hắn từng nổi danh cũng vì từ chối ôm ấp của hoa khôi mà!”
“Diệp cô nương kia bị hắn để ý, đúng là xui tám đời!”
“Hắn còn nói mình với nàng ấy chung chăn chung gối mấy chục năm, rõ ràng bất lực, chỉ có thể mơ mà nghĩ mình lợi hại!”
Ta tuy mong Tạ Thời An kết cục thê thảm, nhưng những lời đồn này thật quá đà.
Tạ Thời An từ chối hoa khôi là để mượn cơ hội nổi danh.
Hắn là kẻ coi trọng sĩ diện nhất.
Vì vậy, dù đời trước hắn khắc nghiệt với ta thế nào, nhưng ngoài mặt luôn để ta mặc gấm vóc, kẻ hầu tấp nập.
Đời này, thứ hắn coi trọng nhất đã bị ta xé nát, ném xuống đất.
Để đám người hắn coi như sâu kiến tùy ý giẫm đạp.
Hắn nhất định sẽ trả thù.
27
Chỉ tiếc Lục Xuyên lại là người hiền lành, chưa bao giờ nhìn ai bằng ác ý.
Ta lo lắng mấy đêm liền không ngủ được.
Thấy quầng thâm dưới mắt ta, Lục Xuyên đau lòng hỏi:
“Thanh Thanh, nàng lo lắng gì sao?”
Ta níu lấy tay áo hắn, hoảng hốt:
“Lục Xuyên, ta rất sợ.”
“Tạ Thời An tuy mất công danh, nhưng hắn lòng dạ độc ác, có khi sẽ tìm cơ hội báo thù.”
Lục Xuyên ngẩn ra, rồi hối hận vỗ đầu:
“Là ta sơ suất!”
“Ta cứ nghĩ kẻ đã chịu quan phủ trừng phạt, ắt sẽ an phận thủ thường.”
“Đối với tiểu nhân, thật không nên có suy nghĩ này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/got-sach-long-ta/10.html.]
“Nàng yên tâm, ta sẽ cảnh giác, cũng sẽ bảo vệ nàng thật tốt.”
Đây chính là Lục Xuyên của ta.
Bất kể ta nói gì, hắn đều suy nghĩ cẩn thận, tìm lỗi ở bản thân, chưa bao giờ trách ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Không giống Tạ Thời An, lúc nào cũng thấy cả thiên hạ nợ hắn.
Lục Xuyên là người nói được làm được.
Hắn bảo phòng bị, thì quả thật trang bị đầy mình.
Ta nhìn hắn như làm ảo thuật, từ n.g.ự.c, ống quần, thắt lưng lấy ra đủ loại ám khí.
Hắn hào hứng giới thiệu từng món:
“Đây là bột ớt, đây là Mông Hãn dược.”
“Cẩn thận, phi tiêu này có tẩm độc!”
“Ấy, đừng động vào ống trúc kia, bên trong ta nhốt một con rắn Trúc Diệp Thanh!”
Ta hét to, lùi hai bước, sợ đến trắng bệch mặt:
“Ngươi… ngươi giấu rắn trên người á?!”
28
Hôn lễ đang được gấp rút chuẩn bị.
Ta thay đổi hẳn tính cách ngày thường, ra cửa thì tuyệt đối không dám.
Hôm ấy, mẫu thân ta nhất định dẫn ta đi chùa Thanh Vân cầu phúc.
Vừa nhìn ngày tháng, toàn thân ta nổi da gà.
Tháng Giáp Thân, ngày Quý Mão, chính là ngày Lục Xuyên đời trước bỏ mạng.
“Mau lên, ta đã hẹn Lục phu nhân, bà ấy đang chờ ngoài cửa.”
“Con nhanh chải đầu rửa mặt đi.”
Ta ôm bụng, phát ra một tiếng rên thảm thiết:
“Á! Đau bụng quá!”
Từ nhỏ ta nghịch ngợm, vì thế chẳng ít lần bị phụ mẫu đánh.
Nhưng ta chưa bao giờ giả bệnh.
Lần này vừa giả, lập tức dọa mẫu thân ta sợ đến nửa c.h.ế.t, ngay cả Lục phu nhân cũng hốt hoảng chạy tới, muốn cùng chăm sóc ta.
Tự nhiên, chuyến đi Thanh Vân tự không thành.
Ta ầm ĩ suốt một đêm.
Mẫu thân ta và Lục phu nhân thay nhau chăm ta cả đêm.
Đến khi trời sáng, hai người mới gắng gượng quay về phòng nghỉ.
Ta nằm trên giường, nhìn bầu trời rực lửa ngoài cửa sổ, nước mắt tuôn trào.
Lục Xuyên… hắn không c.h.ế.t.
Hắn vẫn sống.
Sống qua được ngày hôm nay.
--------------------------------------------------