“Lục Xuyên! Dừng tay!”
18
Lục Xuyên tuy vô cùng không cam lòng, nhưng vẫn gắng gượng đổi hướng ngay giữa không trung.
Một quyền nện thẳng vào tường viện, vậy mà lại đ.ấ.m thủng ra một cái lỗ.
Tạ Thời An thoáng có chút sợ hãi, ánh mắt nhìn Lục Xuyên tràn đầy kiêng kỵ.
“Thanh Thanh, nàng…”
Vừa thấy ta, vẻ hung hãn trên mặt Lục Xuyên lập tức biến mất, thay bằng uất ức tủi thân.
Tim ta nhói lên, liền lấy khăn tay ra ấn vào chỗ m.á.u trên tay hắn.
“M.á.u chảy rồi, có đau không?”
Lục Xuyên lập tức vui vẻ, mày mắt cong cong, lộ ra tám chiếc răng trắng đều tăm tắp.
“Không đau, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
“Chỉ tiếc là chưa đập c.h.ế.t được cái họ Tạ kia!”
Ta giận dỗi liếc hắn một cái:
“Nói bậy!”
“Đập c.h.ế.t hắn rồi thì chàng phải làm sao?”
“Chẳng lẽ muốn vì hạng người như vậy mà phải đền mạng, ngồi tù sao?”
Hàng xóm láng giềng thấy ta và Lục Xuyên thân mật, liền xôn xao bàn tán:
“Không phải nói Thanh Thanh và Tạ Thời An xuân phong một độ sao? Nhìn đâu giống vậy?”
“Ta thấy là Tạ Thời An bịa đặt. Thanh Thanh từ nhỏ đã thích Lục Xuyên rồi.”
“Đúng thế, ta trông ba đứa lớn lên. Khi ở cạnh Tạ Thời An thì Thanh Thanh toàn mặt đen thui, còn ở cạnh Lục Xuyên mới cười vui vẻ như vậy.”
“Tạ Thời An dù sao cũng là một tú tài, sao có thể chạy ra nói bậy hủy hoại thanh danh người khác?”
“Đúng rồi, nếu là bịa đặt vậy thì quá ti tiện rồi! Hủy hoại trong sạch của người ta, còn muốn cướp thê tử người, thế mà cũng tự xưng là kẻ đọc sách sao!”
Lời đồn nhiều, nhưng không hẳn toàn bộ đều chỉ trích ta.
Tạ Thời An nghe thấy, ánh mắt lóe sáng.
Hắn đột nhiên đứng thẳng, hướng mẹ ta cúi người thật sâu:
“Diệp phu nhân, Tạ mỗ chưa từng nói dối.”
“Ta nguyện lấy thanh danh tú tài đảm bảo, hôm nay những lời ta nói, câu nào cũng là sự thật.”
Nói được nửa chừng, hắn cắn môi, làm ra vẻ vô cùng khó xử.
Hồi lâu, mới thở dài, ngập ngừng mở miệng:
“Bên trái n.g.ự.c Thanh Thanh… có một vết sẹo cỡ móng tay.”
Đám đông ồn ào như nồi cháo sôi.
19
Thần tiên có tới, cũng chẳng ngăn nổi Lục Xuyên.
Thấy hắn sắp bùng nổ, Lục tướng quân nhanh mắt nhanh tay, bổ một chưởng vào gáy hắn.
Lục Xuyên ngất xỉu, hàng xóm náo động hẳn lên.
Ta siết chặt nắm tay, móng tay đ.â.m vào thịt cũng chẳng thấy đau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/got-sach-long-ta/7.html.]
Tạ Thời An, quả thật độc ác.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Bốn mươi năm làm phu thê, hắn dĩ nhiên biết rõ từng dấu vết trên thân thể ta.
Mà ta, lại không thể phản bác.
Một nơi kín đáo như vậy, nếu không từng xảy ra chuyện, hắn sao có thể nhìn thấy?
Chẳng lẽ ta nói cho bọn họ biết, ta đã sống lại một đời?
Ta lạnh lùng nhìn chằm chằm Tạ Thời An, hận không thể dùng ánh mắt đục thủng hắn.
Khẩu khí của hàng xóm, cũng hoàn toàn thay đổi:
“Có khi nào Thanh Thanh nhận nhầm người, tưởng Tạ Thời An là Lục Xuyên không?”
“Ừm, thế thì hợp lý rồi.”
“Nhưng thế chẳng phải cắm cho Lục Xuyên cái mũ xanh sao?”
“Ôi, tội nghiệp Lục Xuyên, mấy ngày trước mới đính hôn xong, vui đến mức ngày nào cũng hát suốt đêm trong sân.”
“Đúng là ông trời trêu ngươi!”
“Cho dù Lục Xuyên không để ý, hôn sự này cũng chẳng thành nữa rồi.”
“Nam nữ trẻ tuổi, lửa gần rơm, nói không chừng Thanh Thanh đã mang thai con của Tạ Thời An rồi cũng nên!”
Tạ Thời An cúi đầu, giấu đi tất cả đắc ý trong mắt.
May mà Lục Xuyên đã ngất, nếu không nghe những lời này, chỉ e hắn sẽ tức đến hôn mê lần nữa.
Sắc mặt mẫu thân ta trắng bệch, cả người loạng choạng, phải dựa vào phụ thân mới đứng vững.
Thấy dáng vẻ ấy, hàng xóm lập tức tin lời Tạ Thời An.
Thậm chí có người còn chủ động đến an ủi mẫu thân Lục Xuyên, khuôn mặt đen như đáy nồi:
“Lục phu nhân, thôi, bỏ hôn sự này đi thôi.”
“Ông trời trêu ngươi, ông trời trêu ngươi mà!”
“Lục Xuyên là đứa trẻ tốt, lại trẻ tuổi có tiền đồ, chẳng lo không tìm được vợ.”
20
Cũng có vài người thân với phụ mẫu ta, thấy chướng mắt, liền lên tiếng trách Tạ Thời An:
“Cho dù Thanh Thanh uống say, leo nhầm giường hắn, chuyện này cũng đâu thể nói ra trước mặt mọi người?”
“Đúng vậy, thế này thì sau này Thanh Thanh làm sao mà sống nổi?”
“Tiểu tử Tạ gia này không ra gì, việc thế này, đóng cửa mà nói thì không được sao?”
“Hủy đi danh tiếng của Thanh Thanh, cho dù sau này thành thân, nàng lấy gì mà ngẩng đầu ở phu gia?”
Tạ Thời An muốn chính là khiến ta cả đời chẳng thể ngẩng đầu.
Giống hệt kiếp trước, hắn để ta bị mất mặt trước đám quyền quý, để ta xấu hổ, để ta sợ hãi không dám bước ra khỏi cửa, ngày ngày chỉ có thể co rúm trong nhà.
Hắn luôn lặp đi lặp lại: rời hắn, ta không sống nổi.
Ngoài hắn ra, thiên hạ chẳng ai quan tâm ta, chẳng ai yêu ta.
Chỉ có hắn mới có thể che chở cho ta.
Nhưng không ngờ, tất cả phong ba bão táp đều là do chính hắn mang đến!
“Tạ Thời An, ngươi nói bậy!”
--------------------------------------------------