29
Chớp mắt đã đến ngày đại hôn.
Giá nhà trong kinh thành đắt đỏ, nhà ta và Lục gia đều chỉ là tiểu viện hai gian.
Thế nên tiệc cưới được bày tại lão trạch Lục gia ở ngoại thành, nơi ấy rộng rãi hơn nhiều.
Ta ngồi trong tân phòng, tay nắm khăn, cả trái tim treo cao lơ lửng.
“Lục Xuyên, ta đến chúc mừng ngươi đại hôn!!!”
Ta giật bắn, lập tức đứng phắt dậy.
Là Tạ Thời An, hắn đến rồi!!!
Ta chẳng còn để ý gì nữa, xốc khăn voan đỏ trên đầu xuống, chạy ra ngoài.
Tạ Thời An đứng giữa sân, tay chắp sau lưng.
Hắn gầy đi rất nhiều, khoác trên mình bộ y phục trắng, gầy guộc chỉ còn da bọc xương.
Áo rộng phần phật trong gió, như thể có thể bị cuốn bay bất cứ lúc nào.
Lục Xuyên lập tức đặt chén rượu xuống, sải bước nhanh qua từng bàn tiệc.
“Hây, công tử Gà Trắng đến rồi.”
“Cái m.ô.n.g của ngươi, khỏi chưa?”
Tạ Thời An chỉ lạnh lùng nhìn hắn cười nhạt.
“Ngươi sắp c.h.ế.t đến nơi rồi mà còn mạnh miệng.”
Hắn ngoảnh đầu, khắp nơi tìm bóng dáng ta:
“Diệp Thanh Thanh, ta đến rước nàng đây!!!”
Ta nhanh chóng bước đến, đứng cạnh Lục Xuyên, nắm lấy tay hắn:
“Tạ Thời An, ngươi đừng làm loạn nữa.”
“Ta từng nói rồi, bất kể là kiếp trước, kiếp này, hay kiếp sau…”
“Người ta muốn gả cho, từ đầu đến cuối, chỉ có Lục Xuyên.”
Sắc mặt Tạ Thời An lập tức sa sầm, ánh mắt tối tăm, thêm bộ y phục trắng trên người, nhìn chẳng khác nào ác quỷ đến đòi mạng.
Hắn nhìn ta chằm chằm, nhìn mãi, bỗng nhiên bật cười:
“Thanh Thanh, nàng lúc nào cũng không nghe lời.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Không sao, ta có cả một đời để khiến nàng ngoan ngoãn nghe lời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/got-sach-long-ta/11.html.]
“Nàng là của ta, cho dù chạy đến chân trời góc bể, thượng cùng bích lạc, hạ tận hoàng tuyền, ta cũng sẽ bắt được nàng.”
“Nàng hiểu không?”
30
Những lời ghê tởm ấy cộng thêm ánh mắt nhầy nhụa của hắn khiến ta buồn nôn từng cơn.
May mà, Tạ Thời An không tiếp tục làm ta kinh tởm nữa.
Hắn giơ cao tay, nở một nụ cười dữ tợn đầy điên cuồng:
“Huynh đệ, động thủ cho ta!”
“Trừ Diệp Thanh Thanh ra, không được để sót một ai!!!”
Theo lệnh của hắn, mấy chục vị khách bất ngờ đồng loạt đứng dậy, rút ra từng thanh trường kiếm giấu dưới bàn.
Trong số đó, có kẻ mặt trái mọc một nốt ruồi đen to tướng.
Là hắn!
Tên sơn tặc của kiếp trước!
Quả nhiên Tạ Thời An cùng một bọn với chúng!!!
Khách khứa hét toáng lên, hoảng loạn tìm cách chạy.
Nhưng mới được vài bước, bọn họ đã loạng choạng ngã rạp xuống đất.
Lúc này, một cảnh tượng quái dị xảy ra.
Ngay cả bọn cướp nắm kiếm kia, từng tên một cũng chân tay bủn rủn, chưa đi nổi mấy bước đã gục ngã mềm nhũn.
Tạ Thời An sợ hãi thất sắc:
“Đại đương gia, các ngươi… các ngươi làm sao vậy?”
Lục Xuyên mỉm cười:
“Ngươi nói xong rồi, đến lượt ta rồi chứ?”
“Huynh đệ! Động thủ!!!”
Từ nhà bếp, nhà ngang, bất ngờ tràn ra vô số binh sĩ mặc giáp trụ sáng loáng.
Bọn họ đều là đồng liêu của phụ tử Lục Xuyên.
Một người cầm đầu giơ tay hô to:
“Huynh đệ! Lập công lập nghiệp chính là lúc này, xông lên!!!”
--------------------------------------------------