15
Mẫu thân ta vốn là người tính nóng nảy.
Vừa nhận lời hôn sự với Lục Xuyên xong, bà liền hấp tấp bắt tay vào chuẩn bị, sợ rằng thời gian không đủ.
Nạp thái, vấn danh, nạp cát.
Mọi thứ đều tiến triển vô cùng thuận lợi.
Chỉ cần lễ nạp sính xong, hôn sự này coi như đã đóng đinh trên ván sắt.
Hôm trước ngày nạp sính, ta đang ngồi trong phòng xem danh sách lễ vật mà Lục Xuyên gửi tới trước, thì mẫu thân ta một cước đá văng cửa phòng.
Bà hùng hổ lao vào, giật phăng tờ danh sách trong tay ta, sắc mặt khó coi chưa từng thấy.
Tim ta chợt “thình thịch” một tiếng:
“Mẫu thân, có chuyện gì vậy?”
Mẫu thân ta mặt tái nhợt, lồng n.g.ự.c phập phồng:
“Hôn sự này, e là không thành được nữa rồi.”
“Tạ Thời An đang quỳ trước cổng nhà ta, ôm roi xin tội, hắn nói, hắn nói…”
Mẫu thân ta nghiến răng, từng chữ gằn ra:
“Hắn nói hắn cùng con say rượu mà xuân phong một độ, nay đến nhận tội, nguyện chịu trách nhiệm cưới con làm thê tử.”
Tạ Thời An, hẳn là điên rồi.
“Ngày nào ta cũng ở trong nhà, từ bao giờ lại cùng hắn xuân phong một độ?”
Mẫu thân ta mắt hoe đỏ, giận đến nghiến răng:
“Hai nhà chúng ta sát vách, hắn nói ba ngày trước con uống say, leo tường vào nhà hắn, còn nhầm phòng hắn thành phòng mình.”
“Đến khi trời chưa sáng, con lén lút chạy về, còn dặn hắn coi như chưa từng có chuyện gì.”
“Thế nhưng hắn nghĩ đi nghĩ lại, quyết định vẫn phải chịu trách nhiệm.”
“Hiện giờ, ngoài cửa đầy ắp hàng xóm láng giềng, tức c.h.ế.t ta mất!!!”
16
Trước mắt ta thoáng tối sầm, trong miệng tràn ra vị tanh mặn của m.á.u sắt.
Ký ức kiếp trước bỗng ào đến.
Hôm đó cũng chính là như vậy.
Rõ ràng ta đang yên ổn ngủ trong hang núi, không phát sốt, cũng chẳng có khó chịu trong người.
Chỉ chẳng hiểu sao, càng ngủ đầu càng đau nhức.
Đến khi tỉnh lại, trời đã sáng rực.
Bên tai vang lên một tiếng kêu kinh hãi, rồi lập tức là tiếng trách mắng của Tạ phụ:
“Nhìn cái gì mà nhìn, không được thất lễ!”
“Thời An, đồ khốn, còn không mau mặc quần áo cho Thanh Thanh!”
“Các ngươi, các ngươi… ai da!”
Cứ thế, ta bị mất đi sự trong sạch một cách khó hiểu.
Kiếp này, ta rõ ràng chẳng làm gì cả, vậy mà trong miệng người đời, trong mắt bọn họ, ta lại một lần nữa mất đi trong sạch.
Đúng rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/got-sach-long-ta/6.html.]
Kiếp trước, hẳn cũng là Tạ Thời An sắp đặt sẵn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Cái gì mà phát sốt hắn đến hạ nhiệt hộ ta, sốt hay không chẳng lẽ ta tự mình không rõ?
Chỉ hận khi đó, ta bị cái c.h.ế.t của Lục Xuyên đả kích đến thần trí tan nát, không còn sức để suy xét.
Một bước sai, bước bước đều sai.
Sai lầm lớn nhất của ta, chính là tin vào Tạ Thời An.
Tiếng ồn ào ngoài cửa ngày một chói tai.
Ta buộc bản thân bình tĩnh lại, sải bước đi ra.
Mẫu thân ta hốt hoảng:
“Con ra ngoài làm gì!”
“Nữ nhi sao có thể tự mình đối mặt với thứ nước bẩn này?”
Ta nắm tay mẫu thân, ánh mắt dịu dàng mà kiên định:
“Mẫu thân, con không ra ngoài, mới chính là để mặc hắn hắt nước bẩn.”
17
Khi ta hấp tấp chạy ra ngoài, trước cổng nhà đã loạn thành một nồi cháo.
Ta chưa từng thấy Tạ Thời An chật vật đến vậy.
Tóc tai xõa tung, quần áo xộc xệch, nửa khuôn mặt bê bết m.á.u mũi.
Lục Xuyên bị phụ thân ôm chặt ngang lưng, đôi chân đá loạn trong không trung:
“Cha, thả con ra!”
“Con phải đánh c.h.ế.t tên súc sinh mất mặt này!”
“Dám cả gan vu khống Thanh Thanh như vậy, ta khinh! Còn dám nói Thanh Thanh leo tường, ta thấy hắn mới là cái đồ từ trên tường leo xuống sinh ra đó!”
“Đồ khốn, lấy mạng ra đây!”
Tạ Thời An nép trong đám đông, rõ ràng hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại ra vẻ chính nhân quân tử:
“Lục huynh, ta biết trong lòng huynh đau khổ.”
“Nhưng… nhưng chuyện này đã xảy ra, ta… ta thật sự trăm miệng khó mà biện.”
“Có trách thì trách hôm ấy chúng ta không kiềm chế được, là ta có lỗi với huynh.”
“Huynh yên tâm, ta sẽ chịu trách nhiệm với Thanh Thanh.”
“Đợi cưới Thanh Thanh xong, ta sẽ tìm cho huynh một cô nương, huynh vừa ý nhà nào, ta sẽ thay huynh nạp sính.”
Nói xong hắn còn vươn cổ, bày ra bộ dạng như thể “dù c.h.ế.t cũng không hối tiếc”.
Lục Xuyên tức đến mức lá phổi như muốn nổ tung, gào lớn một tiếng, hất tung cha ra:
“Ta ưng nương ngươi, muốn làm phụ thân ngươi!”
“Giờ thì đánh c.h.ế.t cái đồ bất hiếu này!”
Dứt lời, hắn lao bổ về phía Tạ Thời An, giữa không trung vung cao nắm đấm, muốn một quyền đập c.h.ế.t hắn.
Cú đ.ấ.m ấy quá nhanh, quá mạnh, thậm chí ta còn nghe rõ tiếng xé gió.
Nếu đánh trúng, chẳng phải Tạ Thời An sẽ c.h.ế.t ngay tại chỗ sao?
Tạ Thời An c.h.ế.t thì chẳng hề gì nhưng Lục Xuyên không thể có chuyện!
Ta vội vàng lao lên, hét lớn:
--------------------------------------------------