“N.g.ự.c ta làm gì có vết sẹo, sao ngươi dám bịa đặt hãm hại ta?”
“Ngươi với Lục gia làm hàng xóm mười năm, tại sao lại muốn cướp thê tử của Lục Xuyên, còn bôi nhọ trong sạch của ta?”
“Ngươi còn tự xưng là người đọc sách, thế mà lại làm chuyện bất nhân bất nghĩa, trơ trẽn vô liêm sỉ thế này, sách ngươi học chắc cho chó gặm hết rồi!”
Ta vừa dứt lời, hàng xóm láng giềng lập tức im lặng, mấy chục đôi mắt đồng loạt đổ dồn về phía ta.
Tạ Thời An liền nặn ra một nụ cười thê lương, cúi mắt, hàng mi run rẩy:
“Thanh Thanh, là ta có lỗi với nàng.”
“Ta… ta không nên đáp lại nàng…”
“Nhưng chính vì ta coi Lục Xuyên như huynh đệ, mới không nỡ để huynh ấy bị che mắt.”
“Hơn nữa, hơn nữa, nếu lỡ nàng mang thai cốt nhục của ta, mà ta lại giả vờ không biết, đến khi việc bại lộ, ta có muôn lần c.h.ế.t cũng không chuộc nổi tội!”
Một màn khóc lóc đau thương của hắn, gần như khiến tất cả mọi người tin là thật.
Ngay cả ta, cũng suýt hoài nghi, ba ngày trước liệu có phải ta thật sự cùng hắn xuân phong một độ.
Tên tiện nhân này, diễn giỏi như thế, sao không đi vào gánh hát mà hát kịch đi cho rồi!
21
Lúc này, Lục Xuyên đã tỉnh lại, bật người dậy như cá chép hóa rồng, suýt nữa dọa phụ thân hắn c.h.ế.t khiếp.
Hắn đứng lên, không nổi giận, không đánh người, chỉ bình tĩnh nhìn chằm chằm Tạ Thời An:
“Tạ Thời An, ngươi có dám báo quan không?”
Lục Xuyên… tin ta.
Dù Tạ Thời An nói năng đầy chắc chắn, đến phụ mẫu ta cũng đã nửa tin nửa ngờ, hắn vẫn tin ta.
Đây chính là điều mà Tạ Thời An vĩnh viễn không thể so được với Lục Xuyên.
Hắn chưa từng tin ta.
Không tin ta từng muốn thật lòng làm thê tử hắn, sống một đời yên ổn.
Không tin ta và Lục Xuyên trong sạch.
Tạ Thời An cười.
Nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi, trong mắt toàn là ánh nhìn “chắc chắn có được ta”.
“Được, lẽ ra nên báo quan, để quan phủ phán định.”
Hắn thờ ơ liếc ta một cái, ta gần như lập tức hiểu được ánh mắt đó.
Một khi có quan phủ làm chứng, hôn sự giữa ta và Lục Xuyên sẽ không còn khả năng.
Lục gia vốn là quan thân, sẽ không bao giờ chấp nhận một tức phụ mang tiếng nhơ nhuốc.
Mẫu thân ta nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, đốt ngón tay trắng bệch:
“Thanh Nhi, con… ta, ta…”
“Chúng ta không thể báo quan được đâu…”
Mẫu thân ta càng hoảng sợ, Tạ Thời An càng đắc ý.
Hắn thẳng lưng, lớn tiếng hô:
“Chuyện này quan hệ trọng đại, tất phải báo quan, để trả lại sự trong sạch cho Tạ mỗ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/got-sach-long-ta/8.html.]
Mẫu thân hắn với gương mặt âm trầm như quỷ, đi tới bên cạnh:
“Nữ nhân thất tiết trước hôn nhân, không thể làm tông phụ của Tạ gia.”
“Nhưng con ta đã nói sẽ chịu trách nhiệm, thì Diệp Thanh Thanh chỉ có thể bước vào cửa làm thiếp.”
22
Tính theo thời gian, có lẽ ta vốn không nên gặp được Tạ mẫu.
Bà ta cổ hủ, coi trọng nhất là trinh tiết nữ nhân.
Ngày xưa gả ta vào cửa, một vạn lần bà ta cũng không đồng ý.
Nhưng ta và Tạ Thời An đã ôm nhau trước mặt bao người, không cưới ta thì danh tiếng hắn sẽ tổn hại.
Sau khi vào cửa, bà ta tìm trăm phương ngàn kế giày vò ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Mỗi ngày canh ba sáng phải đi thỉnh an, ngay cả ghế cũng không cho ngồi, bắt ta đứng ngoài sân suốt hai canh giờ.
Mà bà ta ghét nhất là thấy Tạ Thời An đối tốt với ta.
Trang sức vàng bạc hắn thưởng cho ta, bà ta sẽ kiếm cớ lấy đi.
Ngày hôm sau, những món ấy liền xuất hiện trên người mấy phòng thiếp vốn chẳng hòa thuận với ta.
Nếu Tạ Thời An ở lại phòng ta nhiều đêm, bà ta sẽ sốt ruột tìm thêm thiếp mới cho hắn.
Nói đến đây, thật ra ta nên cảm ơn bà ta. Nhờ vậy mà ta tránh được không ít khổ sở.
Ngược lại, mẫu thân Lục Xuyên, sau khi hắn c.h.ế.t vì cứu ta, lại chưa từng trách ta nửa lời.
Thậm chí còn nhiều lần gửi thiệp sang Tạ phủ, nói muốn đến thăm ta.
Chỉ tiếc những thiệp ấy đều bị người của Tạ Thời An chặn lại, không một tờ nào lọt vào tay ta.
“Đùng! Đùng! Đùng!”
Tiếng trống vang dội, kéo ta thoát khỏi hồi ức.
Đã tới nha môn Kinh Triệu phủ.
Người gõ trống, chính là Lục Xuyên.
Hắn tố cáo Tạ Thời An bịa đặt, bôi nhọ hôn thê hắn, làm nhục thanh danh ta, hủy hoại danh dự hắn.
Trước nha môn mỗi ngày đều có nhiều kẻ nhàn rỗi tụ tập xem náo nhiệt.
Thấy có người đánh trống kêu oan, lại là chuyện nam nữ ái muội, lập tức kéo bè kéo bạn, vây kín nha môn ba vòng trong ba vòng ngoài.
Tạ Thời An là tú tài, Lục Xuyên là võ cử nhân, ta cũng là tiểu thư quan gia đường hoàng.
Vụ án này, lập tức được coi trọng.
23
Tri phủ Kinh Triệu vốn nổi tiếng thanh liêm.
Nghe xong lời khai của chúng ta, đôi mắt hẹp dài lóe sáng.
Ông ta lộ vẻ chán ghét, liếc Tạ Thời An một cái:
“Ngươi nói hôm ấy, quả thật là Diệp Thanh Thanh tự lao vào lòng ngươi?”
“Vậy ta hỏi ngươi, nàng vào phòng ngươi lúc nào? Mặc quần áo gì? Nói những gì?”
“Ngươi tự xưng quân tử, nửa đêm có một cô nương đã đính hôn, lại say rượu đến phòng ngươi, sao ngươi không đưa nàng về?”
--------------------------------------------------