Như thể nắm rõ trong tay, tin rằng ta nhất định sẽ chọn hắn.
Dáng vẻ tự tin ấy quá đỗi quen thuộc.
Quen thuộc đến mức, ta chỉ cần nhìn thoáng đã biết, đây không phải Tạ Thời An mười bảy tuổi.
Không ngờ, hắn cũng đã trọng sinh.
Thấy ta cứ nhìn Tạ Thời An mãi, Lục Xuyên liền căng thẳng.
Hắn hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí bước nhanh tới trước mặt ta:
“Thanh Thanh, hôm nay ta đến là để cầu hôn.”
“Phụ mẫu nói ta tự mình đến là không hợp lễ nghi, lẽ ra phải nhờ trưởng bối đức cao vọng trọng dẫn bà mối mới đúng.”
“Nhưng ta muốn nghe chính nàng nói.”
“Dù là từ chối hay đồng ý, ta cũng muốn nghe từ miệng nàng.”
Nói xong, hắn liền đứng thẳng người, tay chân cứng đờ, phồng n.g.ự.c nín thở.
Ta sợ hắn mà nín lâu quá, sẽ ngất luôn mất.
Đúng là ngốc tử.
Ta nghiêng đầu, mím môi bật cười khẽ.
Từ đầu đến cuối, ta không liếc nhìn Tạ Thời An lấy một lần.
“Ta đồng ý.”
“Lục Xuyên, ta nguyện làm thê tử chàng.”
Tạ Thời An lập tức bật dậy.
Không màng ánh mắt kinh hãi của phụ mẫu ta cùng Lục Xuyên, hắn sải bước tới, túm chặt cổ tay ta, ánh mắt hung hãn như muốn nuốt người.
“Diệp Thanh Thanh! Nàng điên rồi!”
“Sao dám, sao nàng dám như thế!”
“Nàng…”
10
“Câm miệng!”
Ta quát hắn.
Lục Xuyên lập tức hất tay hắn ra, che ta ở sau lưng:
“Tạ Thời An, ngươi làm cái gì vậy, động tay động chân thế hả!”
“Đừng tưởng ngươi gầy yếu thì ta không dám đánh ngươi!”
“Ngươi còn tự nhận mình là quân tử, sao chẳng có lấy chút phong độ nào?”
Phụ mẫu ta cũng tức giận, sắc mặt trầm xuống trách mắng:
“Tiểu tử Tạ gia, con thật thất thố.”
Nhưng Tạ Thời An chẳng bận tâm, đôi mắt hắn chỉ chăm chăm nhìn chằm chằm vào ta.
Ta biết, hắn đang chờ ta lên tiếng giải thích.
“Phụ mẫu, Lục Xuyên, con muốn nói mấy câu với Tạ Thời An.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Lục Xuyên cảnh giác như gặp kình địch, quay sang nhìn phụ mẫu ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/got-sach-long-ta/4.html.]
Thấy họ không phản đối, hắn mới đành gật đầu, nhưng vẫn cẩn thận dặn dò:
“Thanh Thanh, nàng yên tâm.”
“Có ta ở đây, chỉ cần Tạ Thời An dám động vào nàng, ta lập tức xông tới liều mạng với hắn.”
Ta vừa buồn cười vừa bất lực.
“Không sao đâu, chúng ta chỉ nói mấy câu thôi.”
Ta cùng Tạ Thời An bước đến dưới gốc quế ngoài viện.
Không xa, Lục Xuyên vẫn nhìn chằm chằm như hổ rình mồi.
Có hắn ở đó, phụ mẫu ta mới an lòng, quay lại chính sảnh uống trà.
Nhìn ra được, tâm trạng họ rất vui.
Trong triều, trọng văn khinh võ, Tạ Thời An mười bảy tuổi đã đỗ tú tài, tiền đồ rộng mở.
Ai cũng nghĩ, sau này hắn nhất định hơn Lục Xuyên.
Nhưng phụ mẫu ta lại thích Lục Xuyên hơn.
Cũng vì thế, kiếp trước sau khi thành thân, Tạ Thời An không cho ta về nhà mẹ đẻ nữa.
11
“Diệp Thanh Thanh, đừng giả vờ nữa.”
“Ta biết ngươi và ta giống nhau, đều là người trọng sinh.”
“Hôm đó trong sân, ngươi vừa hét lên vừa múa quyền, ta đã nhận ra rồi.”
Tạ Thời An mặt mày trầm xuống, ánh mắt u ám.
Nghe giọng điệu hắn, xem ra hắn trọng sinh chỉ sau ta một bước.
Ta ngược lại lại thấy hứng thú.
Ta trọng sinh, vốn bởi thân thể đã dầu cạn đèn tắt, lại bị hắn ép dùng hổ lang chi dược, thế nên mới đột tử ngay trong tiệc thọ.
Nhưng Tạ Thời An, thân thể hắn vốn luôn cường kiện, vậy thì hắn trọng sinh vì cớ gì?
“Ngươi cũng c.h.ế.t rồi?”
Nghe ta hỏi, Tạ Thời An giận đến nghiến răng:
“Có kẻ hạ độc trong rượu của ta.”
“Chờ ta tra ra được, ta nhất định khiến hắn sống không bằng c.h.ế.t!”
Bộ dạng hắn tức tối đến vậy lại khiến ta thấy khoái trá.
Hắn là người của thái tử đảng, tranh đấu với phe tam hoàng tử đến sứt đầu mẻ trán, bị người ta hạ độc c.h.ế.t cũng chẳng có gì lạ.
Khóe môi ta nhếch lên, nở một nụ cười rực rỡ với hắn:
“Tra không được đâu!”
“Chúng ta đều đã trọng sinh, chuyện sau này, tuyệt sẽ không còn xảy ra nữa.”
Tạ Thời An ngẩn ra, thần trí thất lạc trong chốc lát.
Hắn sững sờ nhìn ta, buột miệng thốt ra:
“Đã rất lâu rồi, nàng không cười với ta như vậy.”
--------------------------------------------------