31
Tạ Thời An đúng là một kẻ điên.
Hắn lén đem hết tiền của trong nhà, thậm chí sau lưng phụ mẫu bán luôn cả ruộng đất và tổ trạch.
Dùng số bạc ấy, mua chuộc sơn tặc Hắc Hổ Sơn, mưu toan g.i.ế.t sạch khách khứa trong tiệc cưới hôm nay.
Hắc Hổ Sơn khét tiếng độc ác, nằm ở vùng giáp ranh giữa Kinh thành, Thông Châu và Tân Châu, nơi triều đình khó kiểm soát.
Địa thế dễ thủ khó công, phủ Kinh Triệu từng liên hợp Kinh Vũ Vệ nhiều lần chinh phạt, đều thua liểng xiểng quay về.
Và công lớn ngút trời này, lại rơi trọn vào tay Lục Xuyên.
Chúng ta vốn đã nghi ngờ Tạ Thời An.
Nước càng lặng, dưới đáy càng dậy sóng ngầm.
Theo ta hiểu về hắn, lần trả thù này ắt phải điên cuồng đến cực điểm.
Thế nên ta và Lục Xuyên sớm đã chuẩn bị.
Thậm chí Lục Xuyên còn bỏ Mông Hãn dược vào rượu, chỉ để bắt trọn ổ bọn chúng.
Đây là nước cờ hiểm.
Nếu Tạ Thời An không đến, cũng chẳng biết phải giải thích với thân hữu thế nào.
May thay, hắn đến.
Tạ Thời An bị xử c.h.é.m lưng.
Phụ mẫu hắn vì dạy con bất lực, bị tước quan chức, giáng thành thứ dân.
Gia sản còn lại bị tịch thu sạch sẽ, chẳng để lại nổi một manh áo lành.
Ngày hành hình, Lục Xuyên dẫn ta cùng đi xem.
Tạ Thời An mặc áo tù rách nát hôi hám, tóc tai rối bù, đi điên dại như kẻ loạn trí.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/got-sach-long-ta/12.html.]
Miệng hắn không ngừng lẩm bẩm:
“Không thể nào, không thể nào…”
“Ta sẽ không c.h.ế.t, ta là thám hoa lang, là Thượng thư Bộ Hộ, sau này còn phải làm Tể tướng.”
“Ta phò trợ Thái tử đăng cơ, còn phải làm Đế sư của Tân hoàng, ta sẽ là nguyên lão tam triều!”
“Ta sẽ không c.h.ế.t, tuyệt đối không c.h.ế.t!”
32
Quan giám trảm nghe thấy vậy, sợ hãi vội ném lệnh bài trong tay:
“Hành hình! Mau hành hình!!!”
Tạ Thời An, cuối cùng cũng c.h.ế.t.
Ta quay đầu, không kìm nổi nữa, khụy xuống nôn khan.
Lục Xuyên hoảng hốt:
“Trời ơi, sớm biết đã không để nàng tới xem cảnh m.á.u me này. Nôn đến thế kia, khó chịu lắm phải không?”
“Ta có mang theo nước mát, mau, uống hai ngụm cho đỡ.”
Ta vừa cười vừa lườm hắn:
“Ngốc, ta nôn đâu phải vì Tạ Thời An.”
“Phu quân, chàng sắp làm phụ thân rồi.”
Lục Xuyên ngẩn ra, sau đó lập tức thẳng người, một tay ôm chầm lấy ta vào lòng, mừng đến phát khóc.
Ta tựa vào n.g.ự.c hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ ấy, cũng rưng rưng lệ.
Lục Xuyên, kiếp này, rốt cuộc không còn ai có thể ngăn cản hạnh phúc của chúng ta nữa.
— Hoàn —
--------------------------------------------------