Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hơn Ba Ngàn Ngày Yêu

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Năm tháng đại học trôi qua nhanh hơn tôi tưởng.

Nhanh đến mức khi tôi nhận ra mình đã học năm ba, thì việc nhìn thấy Doãn Trấn trong khuôn viên trường đã trở thành một thói quen — không cần tìm, cũng không tránh.

Chỉ là vẫn vậy.

Gần, nhưng không chạm.

Khoản tiền tôi nợ anh được trả hết vào cuối năm hai.

Hôm đó tôi nhắn tin cho anh, hẹn gặp ở quán cà phê gần trường.

Anh đến đúng giờ.

Vẫn sơ mi trắng, vẫn dáng vẻ ung dung ấy.

Tôi đẩy phong bì qua.

“Em trả đủ rồi.”

Anh nhìn con số, hơi ngạc nhiên.

“Cậu nhanh thật.”

“Em không thích nợ lâu.”

Tôi nói xong thì cười, như để che đi một chút căng thẳng rất nhỏ.

Anh gật đầu, không giữ lại.

“Giờ thì coi như huề.”

Huề.

Hai chữ ấy nhẹ tênh, lại giống như một dấu chấm hết.

Từ đó, lý do duy nhất để tôi có thể chủ động tìm anh cũng không còn.

Mọi thứ quay về đúng vị trí vốn có.

Năm ba, Doãn Trấn bắt đầu đi thực tập ở tập đoàn gia đình.

Nghe nói rất bận.

Ngọc Trà Mi thường xuyên đến trường tìm anh.

Có lần tôi nhìn thấy cô đứng ở cổng ký túc nam, sắc mặt không tốt.

Họ cãi nhau.

Không to tiếng.

Nhưng đủ để người đứng gần nhận ra.

Tin họ chia tay lan ra rất nhanh.

Rồi vài tháng sau, lại nghe nói họ quay lại.

Cứ như vậy, tan rồi hợp, hợp rồi tan.

Bạn bè gọi đó là “tình yêu hào môn”.

Tôi thì không hiểu.

Tôi chỉ biết, mỗi lần nghe tin đó, lòng mình sẽ d.a.o động một chút.

Không vui.

Cũng không buồn hẳn.

Chỉ là… khó chịu.

Một lần hiếm hoi, Doãn Trấn chủ động gọi tôi.

“Xuân An,” anh nói, “cậu rảnh không?”

Tôi cầm điện thoại, im lặng vài giây.

“Có chuyện gì ạ?”

“Nhóm họp lớp năm nhất, thiếu người lái xe. Cậu biết lái xe mà, đúng không?”

Tôi “ừ” một tiếng.

Không hỏi thêm.

Buổi họp lớp đó rất ồn.

Người ta uống bia, kể chuyện cũ, nhắc lại những chuyện mà tôi đã gần như quên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hon-ba-ngan-ngay-yeu/chuong-03-gan-hon-mot-buoc-van-la-ngoai-ria.html.]

Doãn Trấn uống khá nhiều.

Ngọc Trà Mi không đến.

Có người hỏi.

Anh chỉ cười.

“Chia tay rồi.”

Câu nói nhẹ như không.

Kết thúc, bạn bè nhét chìa khóa xe vào tay tôi.

“Xuân An, nhờ cậu đưa Doãn Trấn về nhé.”

Tôi nhìn anh.

Anh dựa lưng vào ghế, mắt nhắm hờ.

“Phiền cậu.”

Giọng anh khàn.

Trên xe rất yên.

Anh dựa đầu vào cửa kính.

Tôi lái xe, tay hơi run.

“Cậu không hỏi vì sao à?” anh bỗng nói.

“Hỏi gì?”

“Vì sao lại chia tay.”

Tôi im lặng.

Tôi không có tư cách hỏi.

“Cô ấy không chung thủy,” anh nói, giọng thấp.

“Nhưng tôi cũng không tốt hơn.”

Tôi không đáp.

Tôi chỉ tập trung nhìn đường.

Đến dưới chung cư nhà anh, tôi định đ.á.n.h thức anh.

Nhưng anh đã mở mắt.

“Xuân An,” anh gọi tôi.

“Ừ?”

“Cậu lúc nào cũng ở đó nhỉ.”

Tôi cười.

“Em chỉ tiện đường.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

Ánh mắt đó, tôi không biết gọi tên là gì.

Chỉ biết, lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không hoàn toàn đứng ngoài nữa.

Sau đêm đó, Doãn Trấn bắt đầu tìm tôi nhiều hơn.

Không rõ ràng.

Không công khai.

Chỉ là những cuộc gọi khuya, những tin nhắn hỏi han.

Còn tôi, dù đã tự nhắc mình rất nhiều lần —

Vẫn bước thêm một bước.

Tôi biết.

Ngay từ lúc đó,

tôi đã đứng sát giới hạn.

Chỉ cần anh quay đầu,

tôi sẽ rơi vào.

Và tôi đã đ.á.n.h giá quá cao khả năng giữ mình tỉnh táo của bản thân.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hơn Ba Ngàn Ngày Yêu
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...