Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hơn Ba Ngàn Ngày Yêu

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi đến nhà Doãn Trấn vào một buổi tối rất bình thường.

Không hẹn trước.

Không báo tin.

Chỉ đơn giản là tan làm sớm hơn dự định, trong đầu chợt nghĩ —

hay là ghé qua thăm anh một chút.

Căn hộ của anh nằm ở tầng cao, nhìn xuống thành phố rực sáng.

Mật mã cửa, tôi biết.

Vân tay, tôi có.

Nhưng tôi hiếm khi dùng.

Vì tôi sợ,

mình sẽ bước vào một không gian

mà không có chỗ cho tôi.

Cửa vừa mở, tôi đã nghe thấy giọng anh.

Không phải nói với tôi.

Giọng anh rất thấp, rất quen, rất đời thường.

“…ừ, tao biết.”

Tôi dừng lại.

Không bước tiếp.

“Cô ấy à?”

Doãn Trấn cười khẽ.

“Ừ, vẫn vậy thôi.”

Tôi đứng im.

Tay nắm c.h.ặ.t quai túi.

“Không phải yêu.”

Giọng anh dứt khoát.

“Tao cần người ở bên lúc này, thế thôi.”

Tim tôi bắt đầu đập loạn.

Tôi muốn tin rằng mình nghe nhầm.

Nhưng anh không cho tôi cơ hội.

“Trà Mi khác.”

Giọng anh trầm xuống.

“Cô ấy mới là người tao muốn cưới.”

Tôi nghe thấy tiếng bật lửa.

Có lẽ anh đang hút t.h.u.ố.c.

“Xuân An à?”

Anh bật cười.

“Cô ấy dịu dàng, nghe lời, không gây phiền phức.

Ở bên rất dễ chịu.”

Từng chữ, từng chữ rơi xuống,

rõ ràng đến mức tôi không thể tự lừa mình.

“Chờ Trà Mi nguôi giận xong,

tao sẽ kết thúc.”

Tôi không nghe thêm được nữa.

Không phải vì đau.

Mà vì nếu nghe thêm,

tôi sợ mình sẽ không thể đứng vững.

Tôi lặng lẽ khép cửa.

Không một tiếng động.

Không để anh phát hiện.

Thang máy đi xuống rất chậm.

Tôi nhìn con số nhảy dần.

Từng tầng, từng tầng.

Giống như cảm giác trong lòng tôi,

đang rơi xuống từng chút một.

Tôi không khóc ngay.

Tôi lái xe về nhà.

Rửa tay.

Thay đồ.

Ngồi xuống ghế sofa.

Mở đèn.

Mọi thứ đều rất bình thường.

Chỉ có tôi là không còn như cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hon-ba-ngan-ngay-yeu/chuong-08-the-than.html.]

Hoá ra, hai năm tôi gọi là “ở bên”,

trong mắt anh chỉ là thế thân.

Một người tạm thời lấp chỗ trống.

Một phương án dự phòng.

Tôi nhớ lại tất cả.

Những lần anh gọi tôi khi say.

Những lần anh ôm tôi, nhưng ánh mắt không thật sự ở đó.

Những lần anh buột miệng gọi nhầm tên.

Tôi từng tự nhủ — chắc mình nghe nhầm.

Giờ thì không cần nữa.

Điện thoại rung.

Là anh.

Tôi không nghe.

Rung lần nữa.

Rồi lần thứ ba.

Tin nhắn hiện lên:

“Em đến à?”

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Cuối cùng, tôi trả lời.

“Ừ.”

Rất nhanh, anh gọi lại.

Giọng có chút gấp gáp.

“Em ở đâu?”

“Về rồi.”

“Em nghe thấy gì không?”

Tôi mỉm cười.

Một nụ cười rất yên tĩnh.

“Nghe rồi.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Rất lâu.

“Xuân An, em nghe anh nói—”

“Tôi nghe đủ rồi.”

Tôi ngắt lời.

Giọng tôi không run.

Chỉ rất mệt.

“Chúng ta dừng lại ở đây đi.”

Anh không trả lời ngay.

Khi anh mở miệng, giọng đã khác.

“Em nghĩ kỹ chưa?”

Tôi nhắm mắt.

Ba ngàn ngày yêu anh.

Ba ngàn ngày im lặng.

Ba ngàn ngày tự lừa mình.

“Tôi nghĩ rất kỹ rồi.”

Cuộc gọi kết thúc.

Không cãi vã.

Không níu kéo.

Không nước mắt.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Tôi ngồi suốt đến sáng.

Và lần đầu tiên trong hai năm,

tôi không chờ anh gọi nữa.

Sáng hôm sau, tôi nộp đơn xin công tác nước ngoài.

Ba năm.

Không phải để trốn chạy.

Mà để rời khỏi vị trí của một thế thân.

Có những người,

không phải không yêu.

Chỉ là yêu sai chỗ.

Và có những mối quan hệ,

kết thúc không phải vì hết yêu,

mà vì đã nhìn rõ.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hơn Ba Ngàn Ngày Yêu
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...