24
Thái hậu im lặng hồi lâu, định mở miệng thì bị hoàng đế cắt ngang.
"Giờ phút này rồi, mẫu hậu còn muốn xin cho hắn sao?"
"Hay là… mẫu hậu cũng thấy, ngai vàng của trẫm không chính danh, muốn đổi người?"
Lời nói này gần như xé toạc lớp mặt nạ mẫu hiền tử hiếu kia.
Sắc mặt thái hậu thay đổi mấy lần, nói:
"Hoàng thượng, ai gia không có ý đó."
Bà ta dựa lại vào lưng ghế, thoáng chốc trông như già đi mấy tuổi.
Uy nghi của thiên tử không thể bị khiêu khích.
Bất kể thật hay giả, Tạ Miễn đều phải c.h.ế.t.
Hoàng đế hừ lạnh một tiếng:
"Bình Dương hầu Tạ Miễn, đại nghịch bất đạo, phế bỏ tước vị, giam vào đại lao chờ xử tử."
Tạ Miễn như con ch.ó mất chủ, bị thị vệ áp giải đi.
Hắn nhìn ta trừng trừng, khản giọng nói:
"A Chỉ… ta vốn nghĩ… chúng ta có thể sống trọn một đời."
"Đều là do ta gieo gió gặt bão… ta sẽ chờ nàng dưới suối vàng."
Ánh mắt hoàng đế rơi lên người ta.
Ta điềm nhiên đối mặt, đón nhận cái c.h.ế.t.
Nguyện vọng của ta đã hoàn thành, không còn gì để sợ.
Chỉ có điều… câu "dưới suối vàng chờ ta" của Tạ Miễn thật sự… xui xẻo.
Một chén rượu độc được đưa tới trước mặt ta.
Ta không do dự, uống cạn.
Tầm nhìn mờ dần, suy nghĩ trôi xa.
Ta chưa từng định dễ dàng lấy mạng Tạ Miễn. Như thế là quá nhẹ cho hắn.
Nếu muốn vạch trần tội lỗi của hắn, ta tin với sự sủng ái của thái hậu, hắn chắc chắn sẽ được bao che.
Thậm chí… ta còn chưa kịp nói ra, đã mất mạng.
Chỉ có điều… làm liên lụy tới vẹt nhỏ.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Một con vẹt nói lời đại nghịch bất đạo, chắc chắn cũng không thể sống sót.
Nếu thực sự có kiếp sau, mong ngươi và Cẩn Nam làm bạn, cùng chuyển kiếp đến bụng ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khap-noi-thanh-chi-no-ro/15.html.]
Ta nhất định sẽ trả hết ơn nghĩa cho các ngươi.
25
May mắn thay, trên đường Hoàng Tuyền ta không gặp Tạ Miễn.
Ngược lại, có một đứa trẻ chạy về phía ta với vẻ vui sướng, nhưng lại vấp ngã một cái đau điếng.
Nó nằm bẹp trên đất, bĩu môi, òa khóc:
"Nương! Con chờ người lâu lắm rồi!"
Lòng ta đau nhói, vội chạy đến ôm chặt lấy nó:
"Nương tới rồi! Đừng khóc!"
Nó lập tức nín khóc rồi cười tươi:
"Không khóc nữa… thật ra, Tiểu Nam lừa nương, con cũng không chờ lâu lắm đâu hí hí~"
"Nhưng mà, nương đến sớm tìm Tiểu Nam như vậy, Tiểu Nam tức giận đấy!"
Ta còn đang luống cuống, nhưng rất nhanh đã hiểu nỗi giận của Cẩn Nam.
Vì ta cũng thấy mẫu thân mình.
Bà không còn dáng vẻ nhẫn nhịn dè dặt như trước, chen chúc giữa hàng người chờ chuyển kiếp.
Các hồn mới tỏ vẻ không vui, nhưng bà chỉ vội vàng nói:
"Xin lỗi các vị… nữ nhi ta đang đợi tôi ở phía trước!"
Ta nhìn thấy vết thương trước n.g.ự.c bà, bà ngượng ngùng cười:
"Ta không xuống sớm thì biết đâu kiếp sau nàng không đầu thai vào bụng ta thì sao?"
Một con vẹt bay phía sau bà, vỗ cánh phành phạch, thấy ta thì kêu to:
"A Chỉ đáng ghét! A Chỉ đáng ghét!"
Nhưng rồi nó hắng giọng:
"Hừ, tha thứ cho ngươi rồi."
Vẹt nhỏ đậu lên vai ta.
Ta tay trái khoác lấy mẫu thân, tay phải dắt Cẩn Nam.
"Mẫu thân, đi thôi!"
"Mẫu thân, đi thôi!"
- Hoàn văn -
--------------------------------------------------