Ta lặng lẽ tựa vào n.g.ự.c hắn, lắng nghe tiếng tim đập vững vàng mà hữu lực.
Chợt nhận ra người gối đầu giường với mình, tâm tư thật quá mức thâm sâu.
Toàn là lời dối trá, mà tim vẫn đập không loạn nửa nhịp.
Ta chợt nhớ lại những ngày chưa sảy thai.
Cái thai này vốn không ổn định, ta nghén đến mức tiều tụy, gần như chẳng còn hình dạng.
Khi đó đại phu dặn dò:
“Phu nhân muốn giữ thai bình an thì không được lo lắng, không được tổn thương thân thể.”
Lúc ta bị kim đ.â.m trúng ngón tay, m.á.u còn chưa rỉ ra, Tạ Miễn đã lập tức sai quản gia đi mua cả chục thợ thêu vào phủ.
Ta hơi bất đắc dĩ:
“Thiếp chỉ muốn tự tay thêu mũ hổ đầu cho con, chàng đâu cần rầm rộ đến vậy.”
Tạ Miễn lại ôm ta vào lòng, nghiễm nhiên đáp:
“Đây là đứa con mà ta và người mình yêu thương nhất mong đợi suốt năm năm, tất nhiên phải trân trọng.”
Nửa đêm tỉnh giấc, nước mắt ướt đẫm gối. Ta mơ hồ hoài nghi.
Người Tạ Miễn từng đau lòng vì ta đ.â.m kim rỉ m.á.u kia và kẻ trơ mắt để ta mang thai chỉ để lấy thuốc cho tỷ tỷ, thật sự là cùng một người sao?
Hay là nam nhân thực sự có thể yêu đến mức ấy, vì bạch nguyệt quang mà nhẫn nhịn sống bên người mình không yêu suốt năm năm, thậm chí chẳng màng đến cả cốt nhục của chính mình?
4
Sau khi ta sảy thai, sản dịch không ngừng, nằm liệt trên giường bệnh.
Đến khi đột ngột biết được sự thật, ta lại ngã bệnh một trận nặng hơn nữa.
Phải hơn một tháng sau, Tạ Miễn mới bọc ta trong áo lông hồ ly, đưa ta ra ngoài thành đến một ngôi chùa.
Huyết mạch yểu mệnh không thể nhập gia phần tổ tiên.
Hắn nói, con chúng ta được chôn ở đây.
Hắn lập cho nó một bài vị trường sinh, mời cao tăng mỗi ngày tụng kinh, cầu nguyện con ta sớm về nơi cực lạc.
Trái tim ta co thắt từng hồi, nhưng vẫn bật cười giễu cợt.
Vì ta biết rõ, đây chỉ là một nấm mộ trống.
Đứa con của ta, đã sớm bị nấu thành bã thuốc cho người trong lòng hắn rồi.
Vậy mà khi nhìn thấy dòng chữ “Mộ của ái tử Cẩn Nam” trên bài vị, mắt ta vẫn cay xè, gần như ngất đi ngay trước mộ phần.
Đúng vậy.
Ngay từ lúc mới phát hiện mang thai, ta và Tạ Miễn đã đặt tên sẵn cho đứa trẻ.
Chữ "Cẩn Nam", đặt cho nam nữ đều hợp.
Là toàn bộ kỳ vọng đẹp đẽ của một đôi phu thê dành cho con mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khap-noi-thanh-chi-no-ro/2.html.]
Ta ngơ ngẩn nhìn mộ phần, nói với Tạ Miễn:
“Phu quân, chàng còn nhớ không, lần đầu tiên Cẩn Nam đạp thiếp, chàng đang ở bên cạnh. Thiếp giật mình, kéo tay chàng đặt lên bụng.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Chắc nó biết là phụ thân đang sờ, nên lại đạp thêm cái nữa, làm chàng cũng giật mình.”
Tạ Miễn hình như cũng nhớ lại, ánh mắt dịu đi, rồi trở nên bi thương:
“Ừ, ta nhớ. Nó khỏe thật, đạp mạnh vô cùng…”
Lệ ta rơi như suối:
“Cẩn Nam hiếu động như vậy, chỉ còn hai tháng nữa là có thể chào đời rồi, sao lại biến thành nắm đất vàng này…”
Tạ Miễn cứng họng.
Một trận gió thổi qua, những ngọn cỏ nhỏ trên nấm mộ nghiêng ngả trong gió.
Ta hoảng loạn đưa tay che lấy, ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên, khóc với Tạ Miễn:
“Chàng cho Cẩn nhi một chỗ khác đi!”
“Nó còn nhỏ thế kia, để nó một mình nằm ở đây, nó sẽ lạnh, sẽ sợ đó!”
Ta sảy thai khi đã tám tháng.
Suốt tám tháng ấy, ta cảm nhận được từng thay đổi nhỏ nhặt trong cơ thể vì đứa bé.
Ta đã từng tưởng tượng vô số lần hình hài con mình khi lớn lên.
Ta là thứ nữ, dẫu mẫu thân có cố gắng bảo vệ đến đâu, ta cũng đã nếm đủ đắng cay âm thầm.
Nhưng Cẩn Nam không giống ta.
Nó là đích tử của Hầu phủ, lẽ ra nên lớn lên giữa muôn vàn sủng ái.
Vậy mà đến cơ hội chào đời, nó cũng không có.
Ta không muốn Tạ Miễn chỉ nhớ con là “dược dẫn” của hắn.
Ta muốn hắn nhớ, đó là cốt nhục mà hắn cũng từng chân thành mong đợi.
Dù chỉ một phần vạn thật lòng.
“A Chỉ, đừng như thế nữa.”
Tạ Miễn đau lòng đỡ ta dậy, bế ta về xe ngựa.
Từng chút, từng chút lau nước mắt trên mặt ta.
Trong giọng hắn, thật sự có chút nghẹn ngào.
Có lẽ đến tận giây phút này, hắn mới thực sự cảm thấy một tia hối hận.
Mà ta, chính là muốn lợi dụng lấy tia hối hận đó.
--------------------------------------------------