1
Khó thở quá! Trước mắt là một mảng tối đen, đầu tôi đau nhức, mắt cũng đau nhức. Tôi cố gắng hít thở nhưng khoang mũi lại tràn đầy đất bùn. Tôi bị chôn sống rồi.
Không được, càng lúc càng khó thở, cứ thế này, chắc chắn tôi sẽ c.h.ế.t mất.
Tôi thử cử động cánh tay, thật bất ngờ là vẫn có thể cử động, vẫn có sức lực. Vậy còn chân thì sao? Cũng cử động được.
Tôi dùng sức vận động tứ chi, cố gắng tìm một hướng để "phá vỡ" lên trên.
Dù tôi cũng không biết lúc này mình đang quay mặt về hướng nào.
Nhưng lớp đất phía trước rõ ràng mềm xốp hơn nhiều so với lớp đất bên dưới tôi. Chắc là tôi bị chôn vùi vào đất với tư thế ngửa mặt lên trên.
Tôi dùng hai tay cố gắng đẩy lên trên, để tạo một lực đẩy cho bản thân. Sau khi gập cẳng tay lại, cuối cùng tôi cũng có thể đẩy tay lên.
Tôi chưa bao giờ cầu nguyện trời đất như lúc này, mong rằng lớp đất trước mặt đừng quá dày đến mức tôi không thể đẩy, càng đừng dày đến mức tôi không thể xuyên qua.
Tôi dùng hết chút sức lực ít ỏi còn lại, đẩy mạnh một cái, tay tôi chạm vào không khí rồi.
Tuyệt quá! Tôi dùng cả tay lẫn chân, bới tung những lớp đất vẫn còn mềm xốp đó ra, cuối cùng cũng chui ra khỏi đống đất suýt chút nữa đã chôn sống tôi.
Tôi hít thở thật sâu không khí trong lành. Mãi một lúc sau, tôi mới để ý thấy rằng bên cạnh tôi có đặt một chiếc điện thoại, đó không phải là điện thoại của tôi.
2
Chiếc điện thoại đó không khóa màn hình. Tôi chạm vào màn hình, ngay lập tức xuất hiện một khung hình livestream.
Trong hình, ánh sáng rất yếu, chất lượng hình ảnh cũng thấp, thậm chí thỉnh thoảng còn xuất hiện nhiễu hạt. Toàn bộ ánh sáng trong khung hình đều phát ra từ một chiếc đèn vàng nhỏ ở góc.
Nhìn theo ánh đèn vàng, có thể thấy đó dường như là một không gian vô cùng chật hẹp, bốn phía không gian đều là vách gỗ. Trong khe hở của vách gỗ, cát đất vẫn không ngừng rơi xuống rả rích, hình như đó là một chiếc quan tài rất mỏng, trong quan tài có một người đang nằm.
Trong đầu tôi đang nghĩ xem ai ở trong đó vậy, trông có vẻ quen mắt. Đột nhiên người bên trong ho sặc sụa như thể bị bụi bẩn trong quan tài làm nghẹn. Người đó trở mình, ttôi nhìn rõ khuôn mặt của người đó, là Chu Linh - người tôi yêu, cũng là chỗ dựa duy nhất của tôi.
3
"Chu Linh! Em sao vậy? Em đang ở đâu?" Tôi đột nhiên thốt lên thành lời.
Tôi hoàn toàn không nhận ra rằng giọng nói này không thể truyền đến đầu bên kia của livestream. Tôi lật xem điện thoại nhưng không tìm thấy bất kỳ cách nào để liên lạc với đầu bên kia của livestream. Thậm chí không tìm thấy cả ứng dụng livestream này là gì, ứng dụng điện thoại đã bị ẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khuc-cau-hon-giac-mo/chuong-1.html.]
Khi tôi đang không biết phải làm sao, màn hình điện thoại đột nhiên hiện lên một thông báo tin nhắn, bạn có một đoạn ghi âm.
Tôi mở ra, giọng nói của Diệp Phong truyền đến: “Tạ Mạnh Kiều, chúc mừng cậu đã bò ra khỏi lớp đất. Tuy nhiên, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Tôi không ra tay g.i.ế.c cậu vì tôi muốn cậu c.h.ế.t một cách đau đớn hơn. Ví dụ như để cậu tận mắt chứng kiến Chu Linh, người mà cậu yêu thương, c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn. Chu Linh đang bị chôn ở một nơi nào đó trong thị trấn này của chúng ta. Cậu có mười tiếng để tìm thấy cô ấy. Nếu cậu không tìm thấy cô ấy trong vòng mười giờ, cô ấy sẽ c.h.ế.t ngạt. Chúc cậu may mắn.”
Sau khi đoạn ghi âm này phát xong, nó lập tức tự hủy.
“À, phải rồi.”
Đột nhiên lại hiện ra một đoạn ghi âm khác.
“Cậu có thể tìm cảnh sát giúp đỡ nhưng cậu biết đấy, so với cậu, đương nhiên cảnh sát sẽ thiên vị tôi hơn. Cậu cứ thử xem, liệu cảnh sát có tin cậu không. Đừng lãng phí thời gian nhé.”
Đoạn ghi âm lại biến mất.
Tôi nhìn thời gian livestream trên màn hình, bây giờ tôi chỉ còn chưa đến tám tiếng.
4
Giọng Diệp Phong tan biến vào không khí cùng với sự biến mất của đoạn ghi âm.
Tôi ngẩn người ngồi yên tại chỗ. Xung quanh là những cánh đồng lúa mì trải dài vô tận, màu xanh mướt rộng lớn bao trùm lấy tôi.
Cuối cùng Diệp Phong vẫn ra tay với chúng tôi.
Một năm trước, cũng chính trước cánh đồng lúa mì này, tôi và Chu Linh tay trong tay, gặp phải Diệp Phong đang đi xuyên qua từ phía đối diện cánh đồng. Đó là buổi hẹn hò đầu tiên của tôi và Chu Linh.
Từ trước đến nay, cuộc đời của cả hai chúng tôi đều rất khó khăn. Cha mẹ tôi đã ly hôn từ lâu và mỗi người đều có gia đình mới. Họ bỏ tôi lại ở quê, sống cùng bà nội đã không còn minh mẫn. Còn Chu Linh từ nhỏ không biết cha mẹ là ai, lớn lên cùng cô ấy chỉ có sự lạnh nhạt.
Chúng tôi lớn lên cô độc cho đến năm mười ba tuổi, cuối cùng cũng gặp được nhau. Chúng tôi nhận ra sự cô đơn không thể giải quyết ở đối phương, tự nhiên muốn gần gũi nhau.
Ngày hôm đó là lần đầu tiên chúng tôi thử gặp gỡ, hẹn hò ở một nơi ngoài trường học.
Cánh đồng lúa mì thật đẹp, xa xa có một tuyến đường sắt duy nhất trong thị trấn của chúng tôi, đó là tuyến đường chuyên chở than. Bên trong đường hầm tối đen như mực, từ lâu đã không còn đèn điện hay ánh sáng.
Dù đứng trong đường hầm mà hét lớn, cũng sẽ không có ai nghe thấy và không ai nhìn thấy. Đó là căn cứ bí mật thời thơ ấu của tôi, tôi muốn đưa Chu Linh đến xem.
Chúng tôi ngồi bên cánh đồng lúa mì, nhìn đường sắt và đường hầm xa xa, cẩn thận nắm tay nhau, đã cảm thấy cuộc đời thật hạnh phúc. Chúng tôi trò chuyện về quá khứ, về tương lai, về việc sẽ thi vào trường cấp ba nào, sẽ học đại học nào.
Đột nhiên, giọng Chu Linh dừng lại. Tôi nhìn theo hướng ánh mắt cô ấy, thấy Diệp Phong đang đứng giữa cánh đồng lúa mì.
--------------------------------------------------