Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khúc Cầu Hồn Giấc Mơ

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi ăn sáng xong, cha tôi nói ông ấy và mẹ tôi sẽ đi du lịch tự lái hai ngày.

"Vâng, vậy con dọn dẹp đồ đạc chút." Tôi nói.

"Con dọn đồ làm gì?" Mẹ tôi hỏi.

"Hả?"

"Chúng ta có thế giới riêng của hai vợ chồng, con đừng có mà bon chen vào nhé." Cha tôi cười lớn nói.

"Con ngoan ngoãn ở nhà làm bài tập, đừng có chạy lung tung đó."

Mẹ tôi trưng ra vẻ mặt đáng yêu như "âm mưu đã thành công".

Tốt quá đi! Tôi nhìn dáng vẻ tinh nghịch của hai người họ mà thật lòng cảm thấy thật tốt. Tôi chưa bao giờ thích kiểu cha mẹ luôn tỏ vẻ khổ sở, họ luôn lấy danh nghĩa hy sinh bản thân để trói buộc cuộc đời con cái. Họ không có cuộc sống của riêng mình và họ còn muốn nuốt chửng cuộc sống của con cái.

Cha mẹ tôi yêu thương tôi, cũng tôn trọng tôi. Nhưng đồng thời họ cũng có cuộc sống của riêng mình, họ muốn tận hưởng niềm vui thuộc về họ. Bề ngoài tôi vẫn làm nũng mè nheo nhưng thực ra tôi rất vui vẻ đón nhận điều đó.

Sau khi ăn sáng xong, họ lập tức rời đi. Còn tôi thì hẹn Chu Linh đi thư viện tự học.

Ngày đầu tiên bình an vô sự, buổi tối tôi còn nhận được cuộc gọi video của cha, họ cho tôi xem cảnh đẹp họ nhìn thấy khi đứng trên đỉnh núi. Ngày thứ hai thì xảy ra chuyện, tôi đợi đến tận đêm khuya, họ vẫn không gọi điện về. Tôi gọi điện cho họ, họ cũng không nghe máy.

Ngoài cửa sổ trời đang mưa lớn, tiếng mưa xối xả làm tôi bồn chồn lo lắng.

Tôi chỉ có thể gọi mãi, gọi mãi, cho đến khi điện thoại của cả hai đều hết pin, vẫn không ai nhấc máy. Tôi đành phải báo cảnh sát.

Trong cuộc đời tôi chưa từng xảy ra chuyện như thế này, cha mẹ tôi biến mất rồi.

Tôi gọi điện báo cảnh sát xong thì ngồi một mình trên ghế sofa phòng khách, chìm vào một nỗi sợ hãi xa lạ và cực lớn.

Bịch bịch bịch, bịch bịch bịch, tiếng trống trầm đục quen thuộc vang lên. Tôi mất đi ý thức.

9

Tôi tỉnh dậy trên bậc thềm trước cửa đồn công an. Tôi ngủ thiếp đi lúc nào vậy? Tôi ngẩng đầu lên, thấy trời đang mưa nhỏ, người tôi đã hơi ẩm ướt. Chu Linh còn bị chôn dưới đất, sao tôi có thể ngủ được chứ?

Tuy nhiên, giấc mơ vừa rồi thật đẹp. Có bố mẹ cởi mở lạc quan, có Chu Linh làm thanh mai trúc mã và cuộc sống hạnh phúc yên bình. Chỉ là hình như cuối giấc mơ đã xảy ra chuyện không hay.

Mặc kệ đi, dù trong mơ có đẹp đến mấy, cuộc sống hiện thực của tôi vẫn cứ khốn khổ và đau đớn như vậy. Tìm thấy Chu Linh mới là chuyện quan trọng nhất bây giờ.

Tôi chỉ có thể tự mình thôi. Tôi lấy điện thoại ra, nhìn vào màn hình livestream, cố gắng tìm kiếm manh mối từ đó.

Trong hình ảnh đó, ngoài những tấm ván gỗ khít khao và cát đất không ngừng rơi xuống, hoàn toàn không thể nhìn ra bất kỳ manh mối rõ ràng nào.

Chu Linh vẫn đang hôn mê, chỉ có lồng n.g.ự.c phập phồng theo nhịp thở, cho thấy cô ấy vẫn còn sống. Khoan đã, cát đất? Huyện lỵ trên vùng đồng bằng của chúng tôi không phải nơi đâu cũng có cát đất.

Trong ký ức của tôi, gần đó chỉ có công viên Nhân Dân bên đường vành đai phía nam huyện có một công viên bãi cát đủ lớn. Đúng, nhất định là ở đó.

May mà huyện này của chúng tôi không lớn lắm, đến công viên Nhân Dân chỉ khoảng ba cây số. Tôi không kịp bắt xe nên dựa vào đôi chân mình cũng có thể chạy tới đó.

Trời đang mưa nhỏ, trong công viên bãi cát không có ai chơi cả.

Tôi trèo vào, điên cuồng lật tìm từng tấc bãi cát. Cát dính nước hơi nặng, lại còn sắc nhọn, làm tay tôi trầy xước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khuc-cau-hon-giac-mo/chuong-3.html.]

Nhưng điều đó có quan hệ gì chứ.

Tôi lật tìm từng chút một, cố gắng tìm thấy một chỗ cát mới đào, nhưng không có.

Tôi tìm khắp công viên bãi cát, vẫn không thấy bất kỳ dấu vết nào đã bị đào bới.

Không đúng, nhất định có chỗ nào đó tôi đã bỏ qua.

Chẳng lẽ không phải ở đây sao?

Thời gian đã càng lúc càng ít đ, chỉ còn chưa đầy năm tiếng nữa.

10

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình livestream, không thể nhìn ra bất kỳ manh mối nào.

Tôi áp điện thoại vào tai, dường như nghe thấy gì đó.

Tôi chỉnh lớn âm lượng điện thoại, áp chặt điện thoại vào tai.

Tôi nghe thấy một vài tiếng nhạc mơ hồ, rất nhỏ nhưng thật sự có.

Nghe có vẻ là những bài hát pop thập niên tám mươi chín mươi, là quảng trường Nam Hồ.

Quảng trường Nam Hồ vừa mới xây xong không lâu, mỗi ngày đều phát đi phát lại những bài hát cũ này bằng loa ngoài để phục vụ các cụ già tập thể dục.

Hơn nữa, tôi nhớ rất rõ bên cạnh Quảng trường Nam Hồ là một tòa nhà bỏ hoang.

Bởi vì từng xảy ra vài lần đình công và đòi quyền lợi, trong tòa nhà đó đã có người c.h.ế.t, bình thường hầu như không ai dám đi vào đó, nhất định là ở đó.

Tôi không dám chần chừ nữa, lập tức đứng dậy đi đến quảng trường Nam Hồ.

Mưa nhỏ đã tạnh, mặt đường ẩm ướt cũng dần khô.

Nhưng trong không khí vẫn còn hơi nước lạnh buốt.

Cảm giác lạnh lẽo đập vào mặt tôi, giống như nước mắt, lại giống như nỗi đau.

Chu Linh, đợi tôi một chút nữa, tôi đến cứu em đây.

Tôi nhìn vào màn hình livestream trong điện thoại.

Quảng trường Nam Hồ không tính là xa, tòa nhà bỏ hoang kia sừng sững bên cạnh quảng trường, đối diện qua một con đường.

Tòa nhà đó chỉ có một khung xương rỗng tuếch, cầu thang bên trong cũng không có tay vịn hay lan can.

Chân tôi bước lên, làm bụi bặm đã bám dày từ lâu bay lên.

Tôi tìm kiếm từng tầng một, vẫn không thấy bất kỳ quan tài, thùng gỗ hay cát đất nào.

Tôi tìm đến tầng cao nhất nhưng vẫn không thấy dấu vết tồn tại của những thứ đó.

Tôi đứng ở rìa tầng thượng, nghe thấy tiếng nhạc cũ từ phía đối diện con đường vọng lại.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khúc Cầu Hồn Giấc Mơ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...