Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khúc Cầu Hồn Giấc Mơ

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đúng vậy, nhìn chúng ta xem, chẳng phải cũng lớn lên thành những người lớn rất tốt, rất lương thiện sao.”

Thì ra bọn họ sẽ không tự kiểm điểm, cũng sẽ không hối hận. Bọn họ không cho rằng mình đã từng làm sai và cũng tuyệt đối không cho rằng mình là người xấu.

Tôi đứng cách đó không xa, lắng nghe cuộc trò chuyện của hai tên người lớn “rất tốt, rất lương thiện” đó.

Tôi đã nghĩ năm đó tôi tha cho bọn họ, bọn họ sẽ biết kiềm chế và biết sửa đổi. Không ngờ kết luận của bọn họ chỉ là "nên cho kẻ làm ác cơ hội sửa chữa", "lớn rồi thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi". Vậy ai sẽ cho những nạn nhân bị tổn thương, bị sát hại cơ hội đây?

Thật nực cười!

Ngày hôm sau, hai người bọn họ được phát hiện đã rơi từ trên cao xuống và tử vong. Bạn đừng nói chuyện này là do tôi làm.

Tin tức và cảnh sát đều nói bọn họ say rượu nên lỡ chân ngã xuống, là một tai nạn.

Đến đây, cuộc đời của tôi đã kể xong.

Nếu nhất định phải tổng kết, thăng hoa thành một câu danh ngôn hay lời răn nào đó thì chỉ có hai chữ: Sống tiếp.

Không ai quan tâm đến bạn, không ai nhìn thấy bạn và không ai xem bạn là người. Không sao cả, sống tiếp, sống như một loài súc vật vậy, sống cho đến khi tương lai đến, sống cho đến khi có ánh sáng soi rọi.

Ngoại truyện: Vĩnh sinh vĩnh thế

1

Tôi tên Diệp Phong, tôi đã có hai giấc mơ kỳ lạ. Trong một giấc mơ, tôi cưới Chu Linh về nhà, cô ấy giặt giũ, nấu cơm, sinh con cho tôi, cô ấy vâng lời tôi mọi điều, không gì không nghe.

Trong giấc mơ khác, tôi giam cầm cô ấy trong tầng hầm, cô ấy là nô lệ riêng của tôi, tôi và cô ấy l.à.m t.ì.n.h đến quên cả trời đất, đến c.h.ế.t mới thôi.

Bất kể là mặt tích cực hay tiêu cực, bất kể là ánh sáng hay bóng tối thì có được Chu Linh, chiếm hữu Chu Linh luôn là lý tưởng cao nhất của tôi.

Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra đây chỉ là những giấc mơ mà thôi. Tôi phải tỉnh lại và tôi phải trở về thế giới thực, mặc dù trong thế giới thực, tôi đã bị đoàn tàu chở than đó đ.â.m c.h.ế.t.

Khi đó, tôi đang định băng qua đường ray, băng qua cánh đồng lúa mì để chặn Chu Linh trên đường về nhà, tôi đang định biến giấc mơ đẹp của mình thành hiện thực.

Vì tôi đã kiên cường đối mặt với hiện thực bi t.h.ả.m "bị tàu hỏa đ.â.m c.h.ế.t" này nên tôi đã có được cơ hội làm lại từ đầu.

Tôi đã sống lại, tôi an toàn bước xuống đường ray, tôi băng qua cánh đồng lúa mì vàng óng, đi đến trước mặt Chu Linh. Nhưng lại thấy cô ấy đang trò chuyện với thằng nhóc tên Tạ Mạnh Kiều đó.

Tôi không nghe thấy bọn họ nói gì, tôi cũng không muốn nghe bọn họ nói gì.

Liệu cô ấy đã chấp nhận cậu ta hay từ chối cậu ta.

Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là cậu ta dựa vào cái gì mà nói chuyện với cô ấy, cậu ta dựa vào cái gì mà đi cùng cô ấy.

Cậu ta là cái thá gì, cậu ta không xứng đáng. Cậu ta đáng bị mắng, đáng bị đánh, đáng bị đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không quá đáng. Tôi đã đ.á.n.h cậu ta cho đến khi cậu ta không dám phản kháng rồi chôn cậu ta xuống đất. Cậu ta đáng đời.

Tôi không cảm thấy mình đã làm gì sai. Tôi xử lý xong cậu ta thì chuẩn bị bắt đầu chinh phục Chu Linh.

Không ngờ cậu ta lại trở về, hơn nữa hình như chỉ có một mình tôi nhìn thấy cậu ta. Cậu ta giống như một linh hồn, bắt đầu xuất hiện ở khắp mọi ngóc ngách trong cuộc sống của tôi. Tôi bị cậu ta hành hạ đến phát điên.

Vào một ngày tinh thần tôi hoảng loạn, tôi đã bị cậu ta đưa đến con đường ray xe lửa chở than đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khuc-cau-hon-giac-mo/chuong-13-full.html.]

Đầu tôi choáng váng, chỉ thấy chân đạp lên bông gòn như đang trong mơ.

Đợi đến khi tôi tỉnh táo lại, tôi mới phát hiện mình bị hắn đóng đinh trên đường ray, m.á.u tôi chảy lênh láng, đau đớn không chịu nổi, nhưng lại không thể cử động.

Tàu hỏa đang chạy đến. Trong chốc lát, đoàn tàu lập tức cán đứt cổ tôi.

Tôi chìm vào giấc mơ hư vô, tôi mơ thấy tôi cưới Chu Linh...

Tôi lại mơ thấy Chu Linh là nô lệ của tôi…

2

Tôi đã vạch trần hai giấc mơ đó, tôi muốn tỉnh lại, tôi muốn thế giới thực. Tôi đã có được cơ hội làm lại từ đầu, tôi đã tỉnh lại. Nhưng tôi lại phát hiện tay chân của mình bị đóng chặt trên đường ray. Tàu hỏa đang chạy đến, trong chốc lát, nó lại cán đứt cổ tôi.

Tôi chìm vào giấc mơ hư vô.

Tôi mơ thấy tôi cưới Chu Linh...

Tôi lại mơ thấy Chu Linh là nô lệ của tôi…

3

Đó chỉ là hai giấc mơ...

Tôi muốn hiện thực...

Tôi làm lại từ đầu...

Tôi mơ thấy…

4

Tôi lại mơ thấy...

Đau quá! Đau quá đi mất! Tại sao không dừng lại được? Tại sao cứ đau mãi thế này?

Nhưng tôi muốn hiện thực, tôi không muốn sự giả dối.

5

Tôi mơ thấy tôi cưới Chu Linh...

Tôi mơ thấy...

Tôi tỉnh lại rồi...

Hóa ra tôi bị đóng chặt trên đường ray...

Tàu hỏa lại sắp chạy đến rồi...

Tôi lại sắp c.h.ế.t rồi...

Hết

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khúc Cầu Hồn Giấc Mơ
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...