Chính là ở đây, không sai được. Nhưng tại sao lại không thấy bất cứ thứ gì?
Không đúng, khóe mắt tôi đột nhiên thoáng thấy một điểm bất thường.
Ở góc tầng thượng có một căn nhà nhỏ được dựng lên khi thi công, một sợi dây điện mới tinh kéo dài ra từ căn nhà đó.
Tòa nhà này đã bỏ hoang rất lâu, không thể nào có sợi dây điện mới như vậy được, trừ phi đó chính là nơi đang được livestream trên điện thoại.
Tôi chạy tới, đẩy mạnh cánh cửa gỗ của căn nhà nhỏ.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi lập tức khuỵu xuống đất.
11
Trong căn nhà nhỏ là một màn hình tivi, trên màn hình tivi đang phát chính là nội dung livestream mà tôi nhìn thấy trên điện thoại.
Phía trước màn hình tivi, một chiếc điện thoại được đặt trên giá, chiếc điện thoại đó đã được điều chỉnh góc độ một cách chính xác, thẳng tắp hướng về phía màn hình tivi.
Tôi cứ nghĩ mình đang xem livestream. Thực ra, những gì tôi thấy trên điện thoại là một buổi livestream thứ cấp của hình ảnh livestream.
Chẳng trách chất lượng hình ảnh livestream trên điện thoại kém như vậy, thậm chí còn xuất hiện nhiễu hạt, ra là thế.
Diệp Phong thật sự đã tính toán từng bước, bày mưu đặt kế, chỉ để khiến tôi bị xoay vòng vòng.
Tôi khuỵu xuống đất, bụi bặm tích tụ bao năm trong tòa nhà bỏ hoang bay lên, rồi xoáy tròn rơi xuống người tôi, bị tôi hít vào phổi.
Tôi cứ loay hoay qua lại hai lần như vậy, thời gian lại trôi qua hai tiếng đồng hồ, chỉ còn chưa đầy ba tiếng nữa.
Nhưng tôi đã không còn bất kỳ manh mối nào.
Đúng lúc này, tôi nghe thấy một chút âm thanh phát ra từ điện thoại.
Trong màn hình livestream, Chu Linh đã tỉnh lại.
Bịch bịch bịch, bịch bịch bịch, tiếng trống trầm đục vang lên. Tôi mất ý thức.
12
Không đúng, nhất định có chỗ nào đó không đúng.
Khi tôi tỉnh dậy lần nữa, tôi đang ở trong xe cảnh sát.
Bố mẹ tôi đi du lịch tự lái vào núi nhưng kết quả lại mất dấu vết, bặt vô âm tín.
Tôi mãi không liên lạc được với họ nên đã vội vàng báo cảnh sát.
Cảnh sát thông qua định vị tín hiệu điện thoại, phát hiện nơi tín hiệu điện thoại của bố mẹ tôi xuất hiện lần cuối là ở lưng chừng sườn núi phía đông của núi An Bình, cách thành phố về phía tây tám mươi cây số.
Thế là cảnh sát lập tức lái xe đi đến đó, tôi cũng đi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khuc-cau-hon-giac-mo/chuong-4.html.]
Đúng vào mùa mưa, núi An Bình ẩm ướt bao trùm, tầm nhìn không cao.
Thêm vào đó, mức độ khai thác của núi An Bình còn thấp, hầu hết các đoạn đường đều không dễ đi.
Chúng tôi đã mất gần một ngày tìm kiếm trong núi, mới cuối cùng tìm thấy chiếc xe của bố mẹ tôi.
Chiếc xe đó đậu trên vạch giảm tốc ở lưng chừng núi.
Xe không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, đồ đạc trong xe cũng không thiếu thứ gì.
Quần áo, thức ăn, nước uống và lều trại mà họ mang theo khi đi du lịch đều còn nguyên, thậm chí ví tiền và điện thoại di động cũng còn nguyên vẹn trong xe. Nhưng chỉ là không có hai người họ.
Cứ như có một sức mạnh nào đó, không biết từ đâu đã kéo hai người họ ra khỏi xe rồi khiến họ biến mất một cách không dấu vết trong ngọn núi này.
Đến mức họ hoàn toàn không kịp đưa tay nắm lấy bất kỳ thứ gì, càng không kịp làm bất kỳ động tác cầu cứu nào. Nhưng rốt cuộc là sức mạnh nào, có thể khiến họ biến mất một cách bí ẩn như vậy?
13
Cảnh sát cũng bó tay không biết làm sao. Họ suy đoán rằng có quá nhiều khả năng xảy ra ở đây, có thể là đã gặp phải dã thú trong núi. Cũng có thể là họ nảy ra ý định tạm thời rồi xuống xe đi vệ sinh, kết quả gặp phải tai nạn. Hoặc cũng có thể là đã gặp phải những người dân địa phương sống bằng nghề cướp bóc khách qua đường trong núi. Dù là khả năng nào đi chăng nữa thì họ lúc này đều đang gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Cảnh sát khẩn cấp liên hệ đội cứu hộ, bắt đầu lấy chiếc xe làm trung tâm, tiến hành tìm kiếm cứu nạn trong núi.
Cảnh sát an ủi tôi nói họ nhất định sẽ tìm lại được cha mẹ cho tôi.
Tôi gật đầu, nói tôi tin tưởng chú cảnh sát. Nhưng trong lòng tôi lại đang nghĩ về một chuyện khác.
Tôi đang nghĩ tất cả những điều này đều là thật sao? Hay nói cách khác rốt cuộc bên nào mới là thật?
14
Ngay lúc này, đương nhiên tôi cảm thấy thế giới "sống hạnh phúc cùng bố mẹ nhưng bố mẹ đi du lịch tự lái rồi mất tích" này là thật.
Nhưng đó chỉ là vì ngay lúc này tôi đang tỉnh dậy ở bên này.
Khi tôi tỉnh dậy trong cái thế giới "sống ở trong huyện, bị Diệp Phong bắt nạt, Chu Linh bị Diệp Phong chôn sống", tôi cũng cảm thấy rất chân thật rằng bên đó mới là thật.
Giống như ngay cả khi đang trong giấc mơ, chúng ta đều cảm thấy giấc mơ đó chân thật vô cùng.
Nhưng khi chúng ta tỉnh dậy rồi, lại sẽ cảm thấy thế giới trong mơ thật hoang đường làm sao.
Điều ngược lại cũng đúng. Khi chúng ta đang ở trong mơ, chúng ta sẽ cảm thấy thế giới thực thật xa xôi, xa xôi đến mức không chân thực chút nào, chỉ có thế giới trong giấc mơ hiện tại mới là thật.
Chỉ khi chúng ta phát hiện ra những điểm phi logic của giấc mơ, chúng ta mới chợt nhận ra mình đang ở trong mơ.
Sau đó, giấc mơ đó không còn là giấc mơ nữa mà là một kỳ quan bạn lạnh lùng đứng ngoài quan sát.
Nhưng vấn đề là nếu bạn không phát hiện ra bất kỳ điều phi logic nào trong mơ, nếu độ dài của giấc mơ tương đương với độ dài của hiện thực. Vậy làm thế nào để phân biệt đâu là giấc mơ, đâu là hiện thực?
--------------------------------------------------