Thái t.ử trợn mắt nhìn ta, khi chạm phải ánh mắt tràn đầy hận thù của ta, thân hình hắn bỗng cứng đờ, trông như thể bị kinh động không hề nhẹ.
“Giang Vu, ngươi nhìn cô bằng ánh mắt đó làm gì? Nếu không phải ngươi cứ nhất quyết sấn tới, cô cũng chẳng đẩy ngươi…”
Hắn nghiến răng nói, nhưng trong giọng điệu rõ ràng đang che giấu sự chột dạ.
Kiếp trước, tại hội mã cầu, thích khách đột nhiên xuất hiện. Hắn bị truy sát đến tận dưới vách núi, thương tích đầy mình. Chính ta là người đã tìm thấy hắn, mặc cho hắn chán ghét, ta vẫn cố chấp muốn cứu hắn cho bằng được. Để cõng hắn chạy trốn, đôi bàn tay ta bị mài đến nát bấy.
Sau này thành hôn, hắn lại năm lần bảy lượt ghét bỏ những vết sẹo xấu xí trên tay ta. Hắn còn khen Trắc phi da dẻ mịn màng, tay mềm như măng non, tốt hơn ta không biết bao nhiêu lần.
Đời này, ta sẽ không phạm sai lầm ngu xuẩn đó nữa.
Ta lồm cồm bò dậy từ vũng nước, lau đi vết bùn trên mặt, cười lạnh một tiếng rồi thản nhiên hành lễ:
“Nếu điện hạ đã chán ghét dân nữ, vậy dân nữ xin phép biến đi cho khuất mắt ngài.”
Tiêu Trạch, ngươi xem, không phải ta không muốn cứu ngươi, mà là chính ngươi không muốn sống nữa.
Ta hất tóc, quay lưng bỏ đi một cách tiêu sái. Thái t.ử ngẩn người, thốt lên: “Ngươi đi đâu đấy?”
Ta quay đầu lại, mỉm cười đầy châm chọc: “Dĩ nhiên là đi thật xa khỏi điện hạ, tránh làm ngài thấy buồn nôn. À đúng rồi, điện hạ nên nói khẽ thôi, cẩn thận kẻo thích khách vẫn còn quanh đây đấy.”
“Cô không có ý đó!”
Lúc ta cứu hắn, hắn chỉ muốn đẩy ta ra. Đến khi ta đi thật, hắn mới hiểu ra rằng nếu ta mặc kệ, hắn chắc chắn sẽ c.h.ế.t. Có những kẻ vốn dĩ chính là hèn hạ như vậy.
“Giang Vu, đứng lại cho ta!” Hắn sốt sắng định đuổi theo nhưng lại chạm vào vết thương, đau đến mức rít lên từng hồi.
Ta chẳng buồn quan tâm, sải bước chạy thật nhanh. Tiêu Trạch, ngươi cứ ở đó mà tự sinh tự diệt đi, đời này ta và ngươi tuyệt đối không còn chút dây dưa nào nữa.
Dựa vào ký ức kiếp trước, ta né tránh những nơi thích khách có thể xuất hiện, trèo đèo lội suối mãi mới ra được quan đạo về kinh. Quần áo đã rách bươm, đôi giày cũng chẳng biết rơi mất từ lúc nào. Đầu tóc bù xù, ta chặn một chiếc xe ngựa đang đi tới.
Chiếc xe trông vô cùng giản dị, phía trước chỉ có một phu xe và một lão gia bộc. Có lẽ là một gia đình bình dân thanh bạch nào đó.
“Lão bá, có thể cho cháu đi nhờ một đoạn không?” Ta bám vào thành xe, khẩn cầu nhìn vị lão bộc.
Ông ấy lộ vẻ khó xử: “Chuyện này... phải hỏi ý kiến công t.ử nhà ta đã.”
Người ngồi trong xe chắc hẳn là vị công t.ử đó. Ta ghé sát vào trong gọi: “Công t.ử, tiểu nữ bị lạc người nhà, giữa rừng sâu núi thẳm không thể tự về, mong công t.ử đại phát từ bi cho tiểu nữ quá giang một đoạn.”
Sau một hồi im lặng, từ trong xe truyền ra một giọng nam trầm ấm nhưng lạnh đến thấu xương:
“Tại sao ta phải mang theo một nữ t.ử lai lịch bất minh?”
“Ta không phải người lai lịch bất minh, ta là đích tôn nữ của Bình An Hầu ở kinh thành. Nếu ngài cứu ta, Bình An Hầu phủ nhất định sẽ hậu tạ.”
Người bên trong bật cười nhạt: “Ta nghe nói kinh thành rất trọng nam nữ thụ thụ bất thân. Ngươi và ta cùng xe, chẳng phải sẽ làm bẩn thanh danh của ngươi sao?”
Hửm? Xem ra bọn họ từ nơi khác đến, hèn chi đi đường xa mà xe ngựa lại cũ kỹ thế kia.
“Không sao, ngài cưới ta là được chứ gì?” Trời sắp tối rồi, nếu hắn không chở, một mình ta chẳng thể nào về nổi. Ta dùng sức leo thẳng lên xe.
“Ấy! Cô nương!” Lão bộc cản không kịp, trơ mắt nhìn ta chui tọt vào trong.
Màn xe vén lên, một khuôn mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng đập vào mắt ta. Lạ thật, vị “bình dân công t.ử” này trang phục tuy giản đơn sạch sẽ, nhưng khí chất lại quý phái lạ thường. Đôi mắt hẹp dài sâu thẳm như gió lạnh phương Bắc, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Trai đơn gái chiếc ở cùng một xe, ngươi không sợ người đời đàm tiếu sao?”
Ta ngẩn ra một chút, rồi cười ngồi xuống đối diện hắn: “Vậy chi bằng chúng ta định hôn luôn đi, thế là khỏi ai nói được gì. Công t.ử hào hoa phong nhã, tiểu nữ trông cũng không tệ, đôi ta đúng là duyên trời tác hợp, ai cũng chẳng thiệt.”
Hắn liếc nhìn khuôn mặt lem luốc của ta, khẽ cười.
“Cười gì chứ? Rửa sạch đi là đẹp ngay thôi.”
Ta giơ tay vuốt lại mái tóc rối, đột nhiên một chiếc khăn lụa trắng muốt được ném vào lòng. Chưa kịp cảm ơn, hắn đã dời mắt đi chỗ khác, nhàn nhạt nói: “Nhà ở đâu, cứ nói với Phúc bá một tiếng.”
Xem bộ dạng này là không muốn tiếp chuyện với ta rồi. Người này thú vị thật.
Ta nhặt chiếc khăn lau mặt, vén rèm báo địa chỉ cho lão bộc. Vừa định quay lại bắt chuyện tiếp thì thấy ánh mắt hắn sắc lạnh hẳn lên. Hắn phất tay một cái, màn xe bị thủng một lỗ, bên ngoài vang lên tiếng vật gì đó ngã xuống.
Một lát sau, lão bộc nói vọng vào: “Công t.ử, c.h.ế.t rồi.”
Hắn nhắm mắt lại: “Ừ, đi tiếp đi, không cần quản, sẽ có người đến dọn xác.”
C.h.ế.t? Cái gì c.h.ế.t? Ta ngơ ngác định vén rèm nhìn thì bị giọng nói lạnh lùng ngăn lại: “Tốt nhất đừng xem.”
Chắc hắn nghĩ ta sẽ sợ. Nhưng ta đã kịp thấy rồi, là một tên hắc y nhân, trên trán cắm một mũi phi tiêu, nằm im bất động. Chuyện nhỏ thôi, chắc là một tên thích khách truy đuổi tới đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mua-xuan-vinh-cuu/chuong-1.html.]
Ta nhìn vị đại thần đang nhắm mắt dưỡng thần kia, thầm nghĩ: Người này lợi hại thật, nếu đi theo hắn chắc chắn tính mạng sẽ được bảo toàn. Ta buông rèm, ngồi ngay ngắn hẳn lên.
Trước khi trời tối, xe ngựa đã vào kinh thành và dừng trước cửa nhà ta. Ta hành lễ với hắn: “Xin công t.ử cho biết quý danh, sau này tiểu nữ tiện đường tìm đến cảm tạ.”
Hắn vén rèm, nhàn nhạt đáp: “Tiện tay mà thôi, về đi.”
Thật chẳng thú vị gì cả. Xem ra vụ “hôn sự” này không thành rồi.
“Vậy ngài chờ ở đây một chút, đừng đi vội, lát nữa ta ra tìm ngài.” Ta dặn dò hai câu rồi xách váy nhảy xuống xe.
Gã sai vặt trước cửa thấy ta thì ngẩn người, nhìn một lúc mới mừng rỡ reo hò: “Đại tiểu thư đã về! Đại tiểu thư đã về rồi!”
Rất nhanh sau đó, một đoàn hầu gái trong phủ ùa ra, quấn chăn kín mít rồi đưa ta vào nhà.
“Tiểu thư, người cuối cùng cũng về rồi, Lão phu nhân lo đến phát ốm mất thôi!” Bà v.ú khóc nức nở, vừa dìu ta vào vừa gọi lớn: “Lão phu nhân! Đại tiểu thư về rồi!”
“Kiều Kiều!” Từ phía trước vang lên tiếng gọi khàn đặc. Tổ mẫu của ta – Giang lão phu nhân – lệ đầm đìa, run rẩy chạy về phía ta.
Ta chưa bao giờ thấy bà khóc. Tổ mẫu hiện tại trông chỉ như một bà lão bình thường, nhưng thời trẻ bà từng xông pha trận mạc, cứu tế dân lành, là nữ Hầu tước được Tiên đế sắc phong. Bà là người phụ nữ kiên cường nhất mà ta từng biết.
Kiếp trước, ta vẫn luôn cho rằng bà không yêu ta. Ta ghét bà quản thúc nghiêm khắc, tưởng bà chỉ thương ngoại tôn nữ chứ chẳng đoái hoài gì đến mình, nên đã dần xa cách bà. Sau này bà ra sức ngăn cản ta qua lại với Tiêu Trạch, bắt ta gả cho một thư sinh nghèo. Ta tưởng bà hại mình nên đã trở mặt thành thù.
Mãi cho đến trước lúc nhảy xuống thành lâu, ta mới biết vị thư sinh nghèo năm xưa đã thành trọng thần, còn Tiêu Trạch căn bản không đáng để ta gửi gắm đời mình.
Nhìn tổ mẫu tóc bạc trắng, lòng ta nghẹn ngào. Bà làm sao có thể không yêu ta cơ chứ? Kiếp trước chắc chắn ta đã bị mù mới hiểu lầm bà như vậy.
“Tổ mẫu!” Ta quỳ sụp xuống trước mặt bà, khóc không thành tiếng: “Kiều Kiều sai rồi, tổ mẫu ơi, Kiều Kiều không nên cãi lời bà.”
Tổ mẫu ngẩn người, rồi mừng rỡ ôm chầm lấy ta vào lòng, đôi mắt già nua đẫm lệ, bà không tin nổi hỏi lại: “Kiều Kiều, con gọi ta là gì?”
“Tổ mẫu! Tổ mẫu!” Ta nức nở ôm c.h.ặ.t lấy bà.
Kiếp trước ta với bà bất hòa, từ sau lễ cập kê ta chỉ gọi bà là “Lão phu nhân”, chưa bao giờ gọi lại hai tiếng tổ mẫu. Ta không ngờ rằng tiếng gọi này lại khiến bà hạnh phúc đến thế.
“Được, được rồi, Kiều Kiều về là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Tổ mẫu vui lắm.” Thân hình già nua của bà run rẩy, đôi tay siết c.h.ặ.t như muốn khảm ta vào lòng.
“Đúng rồi tổ mẫu, con còn chưa tạ ơn người đã cứu con về!” Ta lau mặt, vội dắt tổ mẫu vào nhà, lấy ra một hộp vàng ròng. Thế nhưng khi chạy ra cửa, bên ngoài đã trống không, chẳng còn dấu vết gì nữa.
Người đó đã đi từ lâu rồi.
Trước khi vào thành, ta đã thấy quân Vũ Lâm đi vào rừng tìm Thái t.ử. Ta đoán là hắn đã được cứu về, hắn mạng lớn không c.h.ế.t, e là sẽ tìm ta tính sổ.
Tính toán một hồi, ta nhắm mắt lại, ngã vào lòng tổ mẫu vờ như ngất xỉu. Khi đại phu đến khám, ta vẫn còn “mê sảng” kêu: “Mau cứu Thái t.ử, cứu Thái t.ử...”
Ba ngày sau, đám thích khách bị bắt, Tiêu Trạch quả nhiên phái người đến hỏi tội. Ta tỏ vẻ tiều tụy, yếu ớt giải thích: “Là Thái t.ử điện hạ đuổi ta đi. Lúc đó ta định đi cầu cứu ngay, nhưng không ngờ sức khỏe yếu quá nên ngất lịm đi mất. Ta... ta thật có lỗi với điện hạ.”
Tên sai phái còn định nói gì đó, tổ mẫu ta chống mạnh gậy đầu rồng xuống đất, làm hắn sợ tới mức lùi lại ba bước.
“Kiều Kiều nhà ta đã bệnh đến mức này, trong mơ còn gọi tên cứu Thái t.ử, các ngươi còn muốn gì nữa? Nó chỉ là một nữ nhi yếu đuối, dù có ở lại thì làm được gì? Chẳng lẽ phải bắt nó hy sinh cả mạng sống các ngươi mới vừa lòng sao?”
“Lão phu nhân, chúng tôi cũng là phụng mệnh...”
“Phụng mệnh ai thì bảo kẻ đó tự đến đây mà nói!”
“Xin... xin cáo lui!” Đám người Đông Cung sợ quá, chạy mất dạng.
Cũng chẳng trách tổ mẫu ta lại ngang tàng như vậy. Cháu gái bà là Hoàng hậu đương triều, bản thân bà là nữ Hầu tước được Tiên đế sắc phong, ngay cả Hoàng thượng và Hoàng hậu trước mặt bà cũng phải nể trọng vài phần.
“Kiều Kiều đừng sợ, có tổ mẫu ở đây, không ai dám bắt nạt con đâu.” Bà xoa đầu ta, ánh mắt tràn đầy từ ái. Có lẽ chỉ khi ta ngã bệnh, mới thấy được dáng vẻ dịu dàng này của bà. Ngày thường bà quản dạy rất nghiêm, chỉ c.ầ.n s.ai sót một chút là bị phạt đòn. Nhưng thật ra đó mới là tốt cho ta. Nếu không thương, bà đã chẳng buồn quản. Kiếp trước sao ta lại không hiểu cơ chứ.
Lòng ta hơi chua xót, ôm lấy tay bà định chợp mắt thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, hai người phụ nữ một xanh một đỏ bước vào.
“A Vu, Bồ Tát phù hộ, c.o.n c.uối cùng cũng bình an trở về!”
Không cần mở mắt ta cũng biết đó là mẹ kế và muội muội cùng cha khác mẹ của mình. Bọn họ chắc hẳn vừa đi thăm thân về.
“Tỷ tỷ không sao là tốt quá rồi.” Giang Từ Nguyệt cầm khăn lau đôi mắt đỏ hoe, làm bộ quan tâm ta hết mực.
Kiếp trước, ta bị cái vẻ ngây thơ này lừa gạt nên đối xử với mẹ con họ cực tốt. Mãi đến ngày thứ ba sau đại hôn, thấy Giang Từ Nguyệt nằm trên giường của Tiêu Trạch, vừa khóc vừa cầu xin ta tha thứ, ta mới thấy rõ bộ mặt thật của ả.
Ta nắm c.h.ặ.t chăn, lạnh lùng nhìn họ diễn kịch. Khi ánh mắt Giang Từ Nguyệt chạm phải ánh mắt ta, ả giật mình chột dạ, nép vào sau lưng mẹ kế.
Cùng lúc đó, một người khác bước vào phòng, mang theo luồng gió lạnh. Đó là cha ta.
“Ta đã bảo rồi mà, A Vu không sao đâu. Xem hai mẹ con kìa, lo lắng đến mức dọc đường cứ thúc giục phu xe mãi, làm hỏng cả xe ngựa rồi.”
------