Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mùa xuân vĩnh cửu

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngược lại, Tiêu Trạch dường như rất rảnh rỗi. Hắn ngồi ở vị trí ngay dưới bệ rồng, buồn bực uống rượu, chẳng mảy may để tâm đến các màn trình diễn tài nghệ, ánh mắt cứ chốc chốc lại quét về phía ta.

Ta lo ngay ngáy hắn lại định bày trò gì chỉnh mình.

Nhưng hắn không làm vậy. Sau khi uống hết khoảng hai vò rượu, hắn đã biến đâu mất tăm. Ta ăn nhiều trái cây quá nên ngồi một lúc là thấy buồn đi ngoài, bèn rời tiệc ra ngoài tìm chỗ giải quyết.

Đi trên con đường mòn trong ngự uyển, ta bỗng nghe thấy tiếng của Tiêu Trạch. Giọng hắn say khướt, nghe chừng đang phẫn uất lắm.

"Đừng cản cô, cô... còn uống được."

Tiểu thái giám bên cạnh cuống quýt: "Điện hạ, ngài về nghỉ một lát đi, bộ dạng này mà đi ra ngoài e là mất thể thống lắm."

"Cô là Thái t.ử, ai dám bảo cô mất thể thống! Nàng ta tối nay, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn cô lấy một cái, ngươi tin được không? Cô nhất định phải hỏi cho ra lẽ mới được!"

Hỏi ai cơ chứ? Đang kinh ngạc thì hai người họ đã đ.â.m sầm vào mặt ta.

"Giang Vu?"

Tiêu Trạch thấy ta, lảo đảo bước tới, chộp lấy cổ tay ta: "Ngươi... ngươi chạy ra đây làm gì?"

Ta hoảng sợ, vội nói: "Ta đang đi tìm chỗ giải quyết nỗi buồn, ngài mau buông ta ra!"

"Ra cung? Tại sao muốn xuất cung? Cô không cho phép ngươi đi!"

Hắn cuống lên, đuôi mắt đỏ hoe: "Mới ở lại chưa đầy một canh giờ ngươi đã muốn đi, ngươi ghét nhìn mặt cô đến thế sao?"

Ta chẳng hiểu hắn đang phát điên cái gì, ra sức bẻ tay hắn: "Ngài nói khùng nói điên gì thế! Mau buông tay!"

"Không được đi, ngươi không được đi! Cô là Thái t.ử, sao ngươi dám làm trái ý cô!"

Hắn một tay kéo tuột ta vào lòng, giống như một con ch.ó điên, c.ắ.n mạnh lên bả vai ta. Tên thái giám đi theo sợ quá định vào ngăn cản, liền bị hắn đá văng ra.

"Cút! Đứa nào trái lệnh, ch·ết!"

Hắn lôi xềnh xệch tay ta, kéo vào phía sau núi giả.

"Buông ta ra! Buông ra!"

Ta kinh hoàng thét lên, nhưng lại bị hắn ấn mạnh lên vách đá của núi giả, xé nát lớp áo ngoài. Hắn cúi đầu định hôn ta, mặc kệ ta đang liều mạng vùng vẫy. Ta không cách nào thoát ra được, bắt đầu bật khóc.

"Cầu xin ngài buông ra đi, Tiêu Trạch, đừng chạm vào ta."

"Ngươi... ngươi dựa vào cái gì mà cự tuyệt cô?" Ánh mắt hắn điên cuồng, long lanh nước mắt: "Chính ngươi đã nói cuộc đời này phi cô không gả, vậy mà giờ lại quay lưng bỏ đi. Ngươi dựa vào cái gì chứ? Đúng, trước đây cô đối xử với ngươi không tốt, nhưng đó là vì cô tưởng ngươi là gián điệp do mẫu hậu cài vào. Giờ cô biết không phải rồi, Giang Vu, tại sao ngươi lại đột ngột không thích cô nữa!"

"Ngài điên rồi! Buông ra, buông ra!" Ta gào khóc t.h.ả.m thiết, nhưng hắn càng lấn tới, một miếng c.ắ.n rách cả môi ta.

Ghê tởm, thật sự ghê tởm đến cực điểm. Tên thái giám đứng ngoài không dám vào, ta rơi vào tuyệt vọng cùng cực. Tay ta đột nhiên chạm phải một hòn đá, ta nghiến răng định bụng liều mạng đồng quy vu tận, ch·ết một lần rồi còn sợ gì nữa.

Ngay khi ta giơ tay định liều một phen cá c.h.ế.t lưới rách, Thái t.ử đột nhiên bị một đòn đ.á.n.h bất ngờ gục xuống đất. Nước mắt rơi lã chã, cảnh tượng trước mắt dần rõ ràng hơn.

"Tiêu... Tiêu Bạc Ngôn?"

Huynh ấy cởi áo khoác ngoài bao bọc lấy ta, đỡ ta rời đi, giọng nói run rẩy: "Là ta đây."

Trong cung có phòng riêng để nữ quyến thay đồ, huynh ấy sắc mặt khó coi, xua đuổi những người khác rồi đưa ta vào trong.

"Nàng đợi ở đây, ta đi gọi nha hoàn nhà nàng mang y phục đến."

"Tiêu Bạc Ngôn!" Ta hoảng loạn níu lấy tay huynh ấy: "Thái t.ử... Thái t.ử có sao không? Huynh làm ngài ấy b·ị th·ương, họ có trị tội huynh không?"

Huynh ấy không đáp, rõ ràng chính huynh ấy cũng không chắc. Ta nghẹn ngào hỏi: "Tại sao huynh lại giúp ta?"

"Bởi vì nàng g·ặp n·ạn."

Đó không phải đáp án ta muốn nghe. Ta túm lấy cánh tay huynh ấy, nhìn thẳng vào mắt, gằn từng chữ: "Tiêu Bạc Ngôn, có phải huynh... thích ta không?"

Sắc mặt huynh ấy vẫn bình tĩnh, hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, sau đó từ l.ồ.ng n.g.ự.c phát ra một tiếng khẽ khàng: "Ừ."

Quả nhiên là thế. Ta thật chẳng biết lúc này mình nên vui hay nên buồn.

"Huynh thích ta ở điểm gì cơ chứ? Huynh không nghe thiên hạ đồn sao? Ta là nữ t.ử độc ác, khắc nghiệt nhất trần đời đấy."

"Ta có nghe."

"Ta nói cho huynh biết, họ nói đúng đấy, ta xấu tính lắm, còn hay bắt nạt người khác nữa!"

Huynh ấy nhìn ta, khẽ cười: "Ta lại thích cái bộ dạng bắt nạt người khác của nàng."

Ta ngẩn người, vội nói: "Huynh... huynh biến thái rồi, đây là một tình yêu lệch lạc. Huynh thích là vì ta chưa bắt nạt đến đầu huynh thôi..."

"Vậy thì nàng cứ bắt nạt ta đi."

"Bệnh hoạn, đúng là bệnh hoạn!"

Huynh ấy cười: "Cứ coi như ta có bệnh đi." Sau đó, huynh ấy bỗng hỏi: "Mấy ngày trước, tại sao nàng lại thu thập thông tin về đám nam t.ử đó, còn hẹn họ ra trà lâu gặp mặt? Có phải... đang chọn phu quân cho mình không?"

"Không phải đâu!" Ta vội vàng giải thích: "Ta muốn tìm những người có tài, có chí hướng để khuyên họ đi trấn giữ Yến Môn."

Huynh ấy ngẩn ra: "Trấn giữ Yến Môn? Đó là việc triều đình phải lo, liên quan gì đến nàng?"

"Yến Môn là cửa ngõ của kinh thành, một khi thất thủ thì nhà cũng chẳng còn. Thiên hạ hưng vong, thất phu có trách, ta không thể khoanh tay đứng nhìn."

Im lặng một lát, huynh ấy mới nói: "Xem ra chuyện này đối với nàng rất quan trọng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mua-xuan-vinh-cuu/chuong-7.html.]

"Tất nhiên rồi, vì đây là nhà của ta mà."

Nói xong ta lại thấy hối hận, ta nói với huynh ấy những điều này làm gì, huynh ấy vốn chỉ có lòng căm hận với nơi này thôi. Tiêu Bạc Ngôn cười nhạt, không nói thêm gì nữa, chỉ bảo: "Vào đi thôi," rồi đóng cửa lại.

Chừng một tuần trà sau, Chiếu Bích và tổ mẫu đều vội vã chạy tới, Hoàng hậu cũng theo sau đó. Sự việc hệ trọng nên không làm kinh động quá nhiều người. Chuyện này được xử lý trong bí mật. Thái t.ử thất đức bị giam lỏng ở Đông Cung để tự kiểm điểm. Tiêu Bạc Ngôn tuy có công cứu ta, nhưng tội "dĩ hạ phạm thượng" làm b·ị th·ương Thái t.ử nên bị phạt hai mươi gậy, đợi khi đi lại được thì phải lập tức rời kinh, vĩnh viễn không được quay lại.

10

Ngày hôm sau khi ta về phủ, Tiêu Trạch đã tỉnh táo. Người tuy không ra được Đông Cung nhưng lại gửi thư tới. Trong thư lời lẽ khẩn thiết, hối lỗi đầy mặt giấy, bảo rằng hôm qua hắn không đúng, hắn sai rồi, xin ta tha thứ. Hắn còn nói hành vi tuy lỗ mãng nhưng tâm ý đều là thật lòng.

Ta chẳng buồn đọc tiếp, châm lửa đốt luôn. Cho dù không có những uất ức từ kiếp trước, hành vi ngày hôm qua của hắn ta cũng tuyệt đối không thể tha thứ.

Nửa tháng sau chuyện đó, Tiêu Bạc Ngôn rời kinh. Hoàng thượng ghét bỏ huynh ấy nên lệnh phải lập tức quay về Miêu Cương. Sáng hôm huynh ấy đi, ta lén ra cổng Nam để tiễn, nhưng lại không thấy bóng dáng huynh ấy đâu. Hỏi lính canh cửa mới biết Cửu điện hạ Tiêu Bạc Ngôn đã đi từ cổng Bắc.

"Tại sao lại đi cổng Bắc? Về Miêu Cương phải ra cổng Nam chứ?"

"Miêu Cương?" Tên lính gãi đầu: "Chẳng phải ngài ấy đi Yến Môn sao?"

Ta sững sờ trong giây lát rồi vội vã vắt chân lên cổ chạy về phía cổng Bắc. Chạy đến mức phổi muốn nổ tung, cuối cùng ta cũng đuổi kịp đoàn ngựa vừa ra khỏi thành. Tiêu Bạc Ngôn ngồi trên lưng ngựa đi dẫn đầu. Ta điên cuồng chạy tới, gạt đám đông ra, bám c.h.ặ.t lấy con ngựa của huynh ấy.

"Tiêu Bạc Ngôn!"

Huynh ấy kinh ngạc: "Sao nàng lại tới đây?"

"Họ... họ bảo huynh định đi Yến Môn?"

Huynh ấy siết c.h.ặ.t dây cương: "Phải."

"Chẳng phải huynh muốn về Miêu Cương sao? Có phải họ ép huynh không?"

"Không, là ta tự cầu xin Hoàng thượng cho ta đi trấn giữ Yến Môn."

"Tại sao?"

Huynh ấy nắm c.h.ặ.t dây cương, cúi xuống nhìn ta, ánh mắt mềm yếu hẳn đi. Hít một hơi thật sâu, huynh ấy nói: "Bởi vì ở đây vẫn còn một người xứng đáng để ta bảo vệ. Vì người này, ta nguyện ý quay lại Yến Môn."

Ta ngẩn ngơ, hồi lâu không thốt nên lời.

"Giang Vu, nàng phải sống thật tốt, bình an và vui vẻ nhé."

Huynh ấy không nhìn ta nữa, giật mạnh dây cương, thúc ngựa rời đi.

"Tiêu Bạc Ngôn!" Ta chạy theo bóng người đang mờ dần trong đám bụi đất, hét lớn: "Đến nơi phải viết thư cho ta! Đừng có quên ta đấy!"

Không có tiếng trả lời. Cát vàng mịt mù, ta rốt cuộc không còn nhìn thấy huynh ấy nữa.

Về đến nhà, tổ mẫu nổi trận lôi đình.

"A Vu! Con đi tiễn tên tội thần đó làm gì? Con làm thế sẽ rước lấy bao nhiêu ngờ vực cho Giang gia, con có biết không hả?"

Ta lặng im nghe bà quở trách, đợi đến khi bà mệt rồi mới quỳ sụp xuống lạy.

"Tổ mẫu, A Vu biết sai rồi, xin người cứ phạt con đi."

"Lại thế nữa rồi, ta phạt con để làm gì?" Tổ mẫu rơi lệ, bước xuống ôm ta vào lòng: "A Vu, Giang gia chỉ có mình con là huyết mạch duy nhất, con muốn bà phải thương con thế nào nữa đây? Ta mắng con, dạy con đều là vì tương lai của con, sao con lại không nghe lời?"

Ta tựa vào lòng bà, lẩm bẩm: "Con biết mà tổ mẫu, con biết hết cả."

"Nếu biết thì hãy nghe lời bà, mọi chuyện cứ để bà sắp xếp, con bình an sống hết đời này chẳng tốt sao?"

"Dạ, tốt ạ." Ta gật đầu ôm c.h.ặ.t lấy bà. Ta quyết định sẽ ngoan ngoãn nghe lời tổ mẫu, không làm bà giận nữa, chấp nhận mọi sự sắp đặt của bà.

Sau ngày hôm đó, tổ mẫu lại bắt đầu lo liệu hôn sự cho ta. Chẳng biết bà nghe ngóng từ đâu biết chuyện Lâm Kinh Vũ phải về quê cưới vợ câm, bà quay sang chất vấn ta ngay. Ta "bùm" một cái quỳ xuống luôn. Chỉ cần ta quỳ đủ nhanh thì bà sẽ không kịp nổi giận.

"Bà đừng làm khó Lâm Kinh Vũ, huynh ấy có người trong mộng rồi, bà đổi người khác đi."

Bà thở dài suốt nửa ngày trời mới chịu bỏ qua cho ta, sau đó lại đau đầu tìm kiếm những chàng trai ưu tú khác. Đúng lúc này, ta đột nhiên nhận được một bức thư từ phương Bắc. Người gửi thư ký tên là Ngô Tiểu Giang. Ngay lập tức ta hiểu rằng Tiêu Bạc Ngôn sợ thư bị chặn nên mới dùng giả danh.

Ta mở thư, bên trong rơi ra mấy nhành cỏ cây mà ta chưa từng thấy bao giờ, vẫn còn vương mùi hương lạ. Trong thư, Tiêu Bạc Ngôn miêu tả chi tiết cho ta về Yến Môn, người dân ở đó ăn gì, mặc gì, thường ngày làm gì. Cuối thư, huynh ấy còn chúc ta tìm được phu quân tốt, dặn sau này thành hôn hãy gửi cho huynh ấy một vò rượu.

Ta không ngờ huynh ấy thực sự viết thư cho mình, ôm mớ giấy mà khóc nức nở suốt buổi, sau đó vội vàng viết thư hồi âm, dặn huynh ấy phải thường xuyên viết thư về rồi nhờ người lén gửi đi. Huynh ấy nhận được, và sau đó thực sự thường xuyên gửi thư cho ta. Kể cho ta nghe về việc mỗi ngày ăn gì, thấy gì, từ việc lớn đến việc nhỏ. Điều đó khiến cuộc sống tẻ nhạt ở kinh thành của ta có thêm niềm hy vọng và sự mong ngóng.

Những ngày yên bình ấy kéo dài đến tháng mười thì bị phá vỡ. Bởi vì quân Man tộc đã bất ngờ tấn công Yến Môn. Ta không biết tình hình chiến trận cụ thể, chỉ nghe nói trong một đêm th·ương v·ong vô số. Còn Hoàng thượng thì quyết định từ bỏ Yến Môn, dời đô về phía Nam. Điều này có nghĩa là từ nay về sau, Yến Môn sẽ rơi vào cảnh tuyệt vọng: trước mặt là quân thù, sau lưng không có viện binh.

Ta như phát điên chạy về nhà muốn hỏi cha xem đó có phải sự thật không. Về đến nơi, ai nấy đều đang thu dọn đồ đạc. Tổ mẫu giữ c.h.ặ.t ta, mắng một trận tơi bời: "Kiều Kiều! Con làm bà lo c.h.ế.t đi được, con chạy đi đâu thế? Mau thu dọn đồ đi, chúng ta phải đi trước khi trời tối!"

"Tổ mẫu, triều đình thực sự muốn dời về Nam sao?"

Tổ mẫu thở dài: "Triều đình an nhàn mấy chục năm, lâu quá không đ.á.n.h giặc nên chẳng còn ai biết cầm quân, ai nấy đều run sợ. Miền Nam sông ngòi chằng chịt, dễ thủ khó công, để bảo toàn tính mạng cho nhiều người, dời đô là hạ sách duy nhất lúc này."

Ta cuống cuồng: "Vậy còn Yến Môn? Người dân Yến Môn thì sao? Họ phải làm thế nào?"

Tổ mẫu mắt đỏ hoe, im lặng không nói. Cha ta thở dài: "Họ hy sinh vì đất nước là vinh quang vô thượng, sẽ được muôn đời ghi nhớ."

"Ai thèm cái vinh quang ch.ó c.h.ế.t đó chứ! Con muốn họ phải sống!" Ta gào khóc, một dũng khí chưa từng có trào dâng, ta lao ra phía cửa.

"Kiều Kiều! Con đi đâu thế? Đừng bảo con định đi tìm tên tội thần đó nhé? Kiều Kiều!" Tổ mẫu đuổi theo ta suýt chút nữa là ngã nhào.

Ta quay lại nhìn bà, khóc lóc dập đầu tạ lỗi: "Tổ mẫu, xin hãy tha thứ cho Kiều Kiều, lần này con lại không nghe lời rồi." Ta đứng dậy định chạy đi thì bị đám hộ vệ ngăn lại.

------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mùa xuân vĩnh cửu
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...