Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NHA HOÀN THẾ GIA

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta bật cười.

Thấy ta cười, dáng vẻ ủ rũ của hắn bỗng chốc tỉnh táo hẳn lên:

“Vậy… Diệp cô nương đã ghét hắn chưa? Không còn thích hắn nữa chứ?”

Hóa ra hắn cúi đầu ủ rũ là vì chuyện này.

Hắn nói, sau khi về nhà đọc bức thư ấy, càng đọc càng thấy kinh hãi, sợ rằng ta vẫn còn thích Tạ Trục Vân.

Nghĩ đến đó liền cảm thấy mình không còn hy vọng gì nữa.

Lại nghĩ thêm việc Tạ Trục Vân hỗn trướng như vậy mà ta vẫn thích, thì lại thấy thay ta mà không đáng.

Nhưng ta lại mở miệng nói: “Ai nói ta còn thích hắn?”

Mắt hắn lập tức sáng lên.

Ta nhìn hắn, nói: “Cố Lăng Sơn, ngươi còn nhớ ngươi tới đây là để làm gì không?”

Gã tráng hán toàn thân đầy cơ bắp lập tức phấn chấn hẳn lên, chắp tay về phía ta, lớn tiếng nói:

“Ta ái mộ Diệp cô nương, mong được hỏi cưới cô nương làm thê tử!”

Ta bình tĩnh đáp: “Ta đồng ý.”

23

Hôn sự của ta và Cố Lăng Sơn làm không lớn, chỉ mời bà con lối xóm.

Không chịu nổi việc dân làng Liên Hoa đông người, nên cũng chẳng tính là quạnh quẽ.

Sau khi thành thân, ta và Cố Lăng Sơn đều là những người làm việc đâu ra đấy.

Hoặc đào ngó sen, hái sen, hoặc cày ruộng dệt vải.

Cuộc sống đủ đầy mà bình thản.

Bước ngoặt hẳn là vào một lần đi chợ phiên, hắn định mua lại một con ngựa già đã theo chủ từ chiến trường lui về.

Nhân đó, hắn kể ta nghe chuyện trong quân doanh.

Hóa ra, vốn dĩ hắn lập được công, lẽ ra còn có thể thăng chức.

Nhưng quan trường không phải chiến trường, trước khi luận công ban thưởng, công lao ấy cũng có thể bị tráo đổi, chuyển sang đầu người khác.

Đương nhiên, Cố Lăng Sơn không thể nhẫn nhịn.

Hắn cùng huynh đệ vào sinh ra tử, đổ m.á.u chiến đấu.

Đến cuối cùng, lại là bọn công t.ử ăn chơi được gia quan tiến tước, từng bước thăng cao.

Vì vậy hắn không nghe khuyên can, dứt khoát quay về.

“Con chiến mã này cũng vậy.”

Cố Lăng Sơn hoài niệm vuốt ve sống lưng con ngựa.

“Cho nên ta không thể không cứu nó.”

Con ngựa già ngoan ngoãn cọ cọ vào vạt áo ta.

Rõ ràng là một người một ngựa đều sợ ta không chịu bỏ bạc ra mua.

Nhưng ta chỉ xoa đầu nó, hỏi:

“Vậy chẳng phải chàng biết rất nhiều bản lĩnh sao? Ta cũng có thể học không?”

Cố Lăng Sơn không do dự: “Dĩ nhiên! Chỉ là nương t.ử muốn học cái gì?”

Ta chỉ vào con ngựa, nói: “Chính nó đi.”

Cũng tức là nói, ta đồng ý mua luôn nó.

Cố Lăng Sơn vui vẻ ôm ta cười lớn.

Con ngựa già cũng nịnh nọt hí mấy tiếng.

Tiếng cười rộn ràng, năm tháng yên bình.

Nếu như… ba tháng sau, ta không gặp lại Tạ Trục Vân.

24

Ngày đó Cố Lăng Sơn phải vào trấn mua sắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nha-hoan-the-gia/11.html.]

Trước lúc chia tay, hắn nắm tay ta, nói rất nhiều lời rồi mới chịu đi.

Tính ta vốn nhạt.

Hắn lại cố gắng nhiệt tình.

Ta làm việc không thích vượt khuôn.

Hắn liền thường xuyên bàn bạc với ta rồi mới làm.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Vì thế khi Tạ Trục Vân gặp lại ta, ta đang mỉm cười nhàn nhạt, nhìn theo bóng Cố Lăng Sơn rời xa.

Con ngựa già trong chuồng chợt phát hiện có người, hí lên rồi giậm chân đá vào máng.

Ta nghiêng đầu.

Liền thấy Tạ Trục Vân một người một ngựa, phong trần mệt mỏi.

Vẫn là dáng vẻ phóng khoáng tùy ý như cũ.

Chỉ là gầy đi chút, mắt đỏ lên nhìn ta.

Hắn nói: “Diệp Hữu Dung, ngươi dám không cần ta.”

25

Ta coi như không thấy, làm bộ không có chuyện gì, xoay người định vào trong nhà.

Hắn lại trực tiếp xông vào, chặn đường ta.

“Ai cho phép ngươi đi?! Ai cho phép ngươi đi!”

“Bổn thiếu gia còn ở đây, ngươi còn muốn vứt bỏ bổn thiếu gia mà đi, có phải không?”

Trong mắt ta nhiều thêm mấy phần phiền chán, nhưng lời gọi ra lại là:

“Tạ công t.ử ngang nhiên xông vào, rốt cuộc là có ý đồ gì?”

Hắn làm bộ muốn kéo tay ta đi ra ngoài:

“Tất nhiên là dẫn ngươi về! Diệp Hữu Dung, không có sự cho phép của bổn thiếu gia, ngươi không được đi đâu hết! Ngươi là của bổn thiếu gia! Chuyện trước kia bổn thiếu gia không tính nữa, chúng ta về đi, sống cho tốt như trước kia!”

Đúng lúc này, tiếng vó ngựa từ xa dần lại gần.

Tô Ngưng Vãn theo sát phía sau, chậm hơn một chút mới chạy tới.

Nhìn thấy cảnh này, nàng ta vẫn mang dáng vẻ kiêu ngạo như trước, nói với ta:

“Ngươi đúng là có phúc, mấy ngày nay biểu ca ngày nào cũng nhớ tới ngươi, giờ thân thể vừa khá lên liền giấu di mẫu chạy tới đây.”

“Ngươi muốn chẳng phải chính là cái này sao? Đừng giả bộ nữa, đều là nữ nhân, ta hiểu mấy tâm tư đó của ngươi. Biểu ca đã đáp ứng cho ngươi danh phận, đón ngươi về rồi, ngươi cũng không nhìn xem, trong thiên hạ này có nô tỳ nào được chủ t.ử đích thân tới đón chứ?”

“Thật sự là loạn quy củ.”

Nàng ta giúp Tạ Trục Vân tới, khoanh tay đứng cao cao trên đầu người khác.

Vì thế Tạ Trục Vân không ngăn nàng ta.

Mà là mang theo vẻ cầu xin nhìn về phía ta.

Nhưng, e là không được rồi.

Ta né tránh tay Tạ Trục Vân, thản nhiên mở miệng:

“Hai vị đã biết rõ quy củ như vậy, hẳn cũng nên biết, tự tiện xông vào nhà dân, cưỡng đoạt người đã có phu quân, báo lên quan phủ thì sẽ là tội danh gì chứ?”

Động tĩnh họ gây ra không nhỏ.

Những nhà hàng xóm sát bên đã có người thò đầu ra xem.

Rõ ràng là dáng vẻ đề phòng, hễ thấy không ổn liền đi báo quan.

Tô Ngưng Vãn khi nào từng bị người ta bác bỏ như vậy, tức giận nói:

“Đồ không biết điều!”

Còn Tạ Trục Vân lại nắm lấy chữ mấu chốt hơn:

“Người đã có phu quân? Người đã có phu quân gì?”

“Ngươi gả đi rồi?”

Biểu cảm của hắn hung dữ đến dọa người.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NHA HOÀN THẾ GIA
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...