Hai người cũng chẳng còn tâm trí đôi co.
Vội vàng tiến lên phía trước.
Tô Ngưng Vãn quen đường quen nẻo mà khóc lóc cáo trạng:
“Biểu ca, huynh cuối cùng cũng tỉnh rồi, nếu không muội đã chẳng còn cơ hội gặp huynh nữa!”
Nàng ta cố ý để lộ bên mặt còn sưng đỏ.
Theo tính tình của Tạ Trục Vân, nhất định sẽ che chở cho nàng ta, rồi cùng mẫu thân tranh cãi.
Tạ phu nhân tức đến nghiến răng, nhưng vẫn ưu tiên hỏi han nhi tử:
“Hiện giờ thân thể con có chỗ nào không ổn không? Để nương cho đại phu tới xem thêm cho con.”
Thế nhưng Tạ Trục Vân nhìn quanh một vòng, câu đầu tiên hắn nói ra lại là:
“Hữu Dung đâu?”
Nàng quan tâm hắn đến thế.
Nếu biết hắn bị thương.
Nhất định sẽ nguôi giận, ở bên cạnh trông nom hắn chữa trị.
Nhưng Tạ phu nhân lại sững người:
“Hữu Dung nào?”
“Khế hạn của nó đã mãn, nó từ chối ân điển ta định thay con nâng làm thiếp, ngược lại cầu ta cho nó về nhà tận hiếu rồi.”
“Ta nghĩ con nhất định không nỡ rời nó, nên mượn cớ bảo nó mang chút điểm tâm tới bãi săn, sao thế? Con không gặp nó à?”
Lời vừa dứt.
Người trên giường trống rỗng biểu cảm trong khoảnh khắc.
Đột nhiên muốn gượng dậy, định đi ra ngoài.
Nhưng cơn đau dữ dội ập tới, hắn ngã thẳng xuống giường.
“Trục Vân!”
Tạ phu nhân kinh hãi kêu lên.
Lại bị nhi t.ử mình nắm chặt lấy tay áo:
“Nàng… nàng đã đi đâu rồi?!”
Tạ phu nhân không hiểu ra sao:
“Nếu con không giữ nó lại, đương nhiên nó đã về nhà rồi, núi cao nước xa.”
“Đương nhiên… cũng sẽ không quay lại nữa.”
Phụt… một ngụm m.á.u tươi phun trào.
Tạ phủ lần nữa rối loạn thành một mớ.
17
Khi ấy, ta vừa hay tìm được con thuyền về quê.
Thấy một tráng hán đứng canh trước mũi thuyền, ta cẩn thận hỏi:
“Không biết thuyền này có đi Ninh Châu không?”
Tráng hán ngẩng đầu lên, ta liền có chút hối hận.
Bởi đó là một gương mặt đầy vẻ thổ phỉ.
Hung dữ khiến ta theo bản năng khựng lại, nuốt khan một ngụm, đưa bạc trong tay ra:
“Ta… ta muốn đi Ninh Châu.”
Hắn vẫn không nói gì, cúi đầu liếc nhìn số bạc trong tay ta, rốt cuộc đưa tay chộp lấy.
Lớp chai dày thô ráp cọ vào lòng bàn tay khiến ta thấy ngứa ran.
Ngay sau đó liền nghe phía sau vang lên một giọng nói:
“Cố tráng sĩ! Sao huynh lại ra đây? Có phải bên trong ngột ngạt quá không?”
Ta cứng người.
Hắn không phải là thuyền phu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nha-hoan-the-gia/8.html.]
Người được gọi tên rốt cuộc cũng động đậy.
Nắm bạc của ta, hắn tiện tay nhét cho thuyền phu, lướt qua ta, chỉ để lại một câu:
“Đã vào rồi thì đừng chạy lung tung.”
Để ta đứng ngẩn ra tại chỗ.
Ngược lại, thuyền phu tiến lên, tốt bụng an ủi ta:
“Cô nương đừng sợ, Cố tráng sĩ tuy trông hung dữ, nhưng không phải người hiểm ác, vốn cũng là người từng ra chiến trường g.i.ế.c địch.”
Nói đến đây, ông ta như nhớ ra điều gì, cẩn thận nhắc nhở ta:
“Mấy ngày nay người đi thuyền đa phần là binh sĩ vừa rời quân doanh về nhà, bên trong không ít quân côn, cô nương đi một mình phải chú ý, ngàn vạn lần đừng dây vào.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Chỉ tiếc, ta không dây vào người khác, không có nghĩa là người khác sẽ không tìm đến ta.
Vừa bước vào khoang thuyền, thấy ta chỉ có một mình là nữ tử, đã có kẻ cười tà mà trêu ghẹo:
“Tiểu nương t.ử này từ đâu tới vậy, lại dám một mình lên thuyền? Hay là cùng ca ca uống mấy chén, kết bạn thành đôi cho vui nhé?”
Khóe miệng ta khẽ thu lại, lặng lẽ lùi hai bước, đi sang chỗ khác.
Giả như không nghe thấy.
Không ngờ những kẻ bên cạnh hắn lại hùa theo cười nhạo:
“Ha ha ha! Triệu Nhị, phen này ngươi mất mặt to rồi!”
“Ta đã bảo mà, người ta chẳng thèm để mắt tới ngươi đâu, đừng cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga nữa!”
“Nói đi cũng phải nói lại, cái mặt đầy rỗ ấy của ngươi, bảo sao thê t.ử lại theo người khác bỏ trốn!”
Đám người xung quanh đổ thêm dầu vào lửa, kẻ bị trêu chọc mặt đỏ bừng, xấu hổ đến cực điểm.
Chỉ cảm thấy chính ta đã làm hắn mất mặt.
Hắn sấn tới, đưa tay định chộp lấy vai ta:
“Ta nói chuyện với ngươi, ngươi không nghe thấy sao!”
Ngay giây sau, ta như chim sợ cành cong, chiếc trâm cài tóc mà ta nắm chặt trong tay liền đ.â.m tới.
Chỉ nghe một tiếng hét thảm, hắn đã đau đớn lăn lộn trên đất.
Tiếng cười lập tức im bặt, đám người kia nổi giận:
“Lớn mật! Ngươi dám động tới huynh đệ của bọn ta sao?!”
Ta vẫn còn kinh hồn chưa định, nắm chặt cây trâm:
“Hắn vô lễ với ta trước, vì sao ta không thể tự bảo vệ mình?!”
“Hừ, chuyện cười! Có cô nương nhà ai đứng đắn lại phơi đầu lộ mặt thế này! Ai biết có phải là tiện nhân trốn khỏi hoa lâu không!”
Bọn họ nối gót tiến lên, giơ tay định túm lấy ta:
“Ta cũng muốn nếm thử cô nương ở hoa lâu thì có mùi vị thế nào!”
Ta theo phản xạ muốn lùi lại, nhưng lại đụng phải một “bức tường”.
Cảm giác ấm nóng, rõ ràng không phải vật c.h.ế.t.
Còn chưa kịp tránh ra, đã nghe thấy từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Cùng với giọng nói thô ráp của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu ta:
“Chẳng phải đã nói với ngươi rồi sao, đừng chạy loạn?”
Bóng dáng to lớn của nam nhân bao trùm lấy ta.
Bên tai, là tiếng những kẻ khác kinh hô:
“Cố Lăng Sơn!”
18
“Có chuyện gì thế?! Có chuyện gì thế?! Kẻ nào dám gây sự?! Ai dám gây sự ta liền báo quan!”
Thuyền phu nghe thấy động tĩnh liền vội vã chạy tới.
Đập vào mắt ông ta là đám quân côn ngã la liệt, cùng với ta mặt mày tái nhợt, hiển nhiên đã bị dọa sợ.
Nhưng ông ta chỉ kịp nhìn một cái.
Bởi ngay sau đó, một bóng người vạm vỡ đã chắn ta ra sau lưng.
--------------------------------------------------