Vì vậy hôm nay, ta vẫn là nô tỳ của Tạ phủ.
Thế nhưng ta đã đáp lời như vậy rồi, Tạ Trục Vân vẫn không vui:
“Sao ngươi lại ngoan ngoãn chịu đựng như thế, người khác bảo ngươi làm gì thì ngươi làm nấy!”
“Lại còn ngu ngốc, chỉ là một con rối mà ngươi cũng tin, thật sự nhảy xuống!”
Ta rất đau, thực sự không còn kiên nhẫn nghe hắn nói nữa, liền ngẩng đầu:
“Vậy thiếu gia muốn nô tỳ phải làm thế nào?”
Hắn nghẹn lời, sau đó nói:
“Ngươi hoàn toàn có thể tới cáo trạng với ta, dù ngươi có mưu đồ bất chính, nhưng rốt cuộc cũng đã theo sau bổn thiếu gia ba năm, nếu thật sự có oan khuất, bổn thiếu gia cũng có thể miễn cưỡng đứng ra làm chủ cho ngươi.”
Ta mặt không biểu cảm: “Ồ.”
Hắn: “……”
Hắn tức đến cực điểm, phất tay áo bỏ đi.
Tạ tiểu thiếu gia xưa nay chưa từng bị người khác làm mất mặt như vậy, sự kiên nhẫn cạn sạch, buông lời độc địa rồi quay đầu rời khỏi:
“Diệp Hữu Dung, ngươi gan lắm! Có bản lĩnh thì cả đời này cũng đừng đến gặp bổn thiếu gia nữa!”
Đúng như ý hắn.
Đêm đó ta liền rời đi.
Đi đường thủy.
Về nhà.
Không bao giờ quay lại nữa.
13
Còn Tạ Trục Vân thì sao?
Tạ Trục Vân giận dỗi quay người đi vào hoa lâu.
Gia phong Tạ gia vốn cực kỳ nghiêm khắc, nhưng đối với Tạ Trục Vân lại có phần dung túng.
Cho phép hắn ra vào tùy ý, chỉ duy nhất một điều là không được ở lại qua đêm.
Thật ra hắn cũng không tới đó nhiều, bởi trước kia luôn có ta khuyên nhủ khắp nơi.
Ta lải nhải nhiều quá, hắn thấy phiền thì dứt khoát không đi nữa.
Giờ đây, hắn cùng một đám con cháu thế gia nâng chén giải sầu.
Ai nhìn cũng thấy hắn ủ rũ không vui.
Đám bạn bè kia không khỏi trêu chọc:
“Hôm nay sao ngươi dám tới đây? Trước kia bọn ta kéo ngươi tới một lần, ngươi sống c.h.ế.t từ chối, nói rằng nếu đến rồi, về nhà thế nào cũng bị nha hoàn kia lải nhải nửa canh giờ.”
Cũng thật kỳ lạ, Tạ tiểu thiếu gia xưa nay ngạo nghễ bất kham, vậy mà lại sợ sự lải nhải của một nha hoàn.
Nhưng sự thật đúng là như vậy.
Tạ Trục Vân tự giễu, hắn cũng không hiểu vì sao mình lại sợ một nha hoàn.
Rõ ràng trước kia ngay cả lời của mẫu thân, hắn cũng chưa chắc đã nghe lọt tai mấy câu.
Huống chi là Diệp Hữu Dung.
Nhất là thuở ban đầu, vì ta là người do mẫu thân phái tới, nên lời ta nói, hắn luôn làm ngược lại.
Thậm chí còn lấy đó làm vui.
Không vì gì khác, chỉ bởi nha đầu ấy khác với những người khác.
Nàng dường như chẳng để tâm tới điều gì, cũng chẳng coi điều gì là quan trọng.
Nghiêm chỉnh, cứng nhắc như khúc gỗ.
Chỉ khi hắn quá mức hỗn trướng, nàng mới lộ ra đôi chút gợn sóng.
Hoặc là giận mà không phát, hoặc là cau mày không vui.
Điều đó khiến hắn cảm thấy đặc biệt mới mẻ, thú vị.
Vì vậy hắn càng ngày càng làm tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nha-hoan-the-gia/6.html.]
Lần cuối cùng là khi hắn phớt lờ sự ngăn cản của thiếu nữ ấy, nhất quyết giấu mẫu thân cùng một đám thế gia t.ử đệ đi du xuân, cả đêm không về.
Chơi bời vô cùng thỏa thích.
Khi trở về, chuẩn bị xem thử nha đầu kia sẽ lộ ra biểu cảm gì, lại bị người bên dưới báo rằng:
“Diệp tỷ tỷ bị phu nhân quở trách vì trông coi thiếu gia không chu đáo, đã quỳ trước đại sảnh suốt một đêm rồi.”
Hắn như bị người giáng cho một gậy vào đầu, sững sờ hỏi:
“Mỗi lần ta tùy hứng, mẫu thân đều phạt nàng sao?”
Người bên dưới đáp một cách đương nhiên:
“Là người bên cạnh thiếu gia, không ngăn được thiếu gia mạo hiểm, tự nhiên là phải chịu phạt.”
Nhưng vì sao nàng không nói?
Nếu nàng nói, hắn đã không…
Câu nói ấy gần như theo bản năng muốn buột miệng thốt ra.
Nhưng lời đến bên môi, hắn lại khựng lại.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Bởi hắn kinh hãi nhận ra, hắn vậy mà đã vì một nô tỳ mà nhượng bộ.
Hắn gần như theo phản xạ đè nén ý nghĩ ấy xuống, vội vã chạy tới tiền viện.
Quả nhiên trông thấy người nữ t.ử cứng nhắc, ngay ngắn kia đang quỳ trước đại sảnh.
Hắn vừa định bước lên, lại thấy nàng cúi đầu, đưa tay dẫn con kiến bị nàng chắn đường sang chỗ khác.
Đặt nó sang một bên khác.
Con kiến cõng mảnh lá vụn, lảo đảo xiêu vẹo, trông thật buồn cười.
Nàng vậy mà khẽ cong khóe môi.
Trong đôi mắt vốn bình lặng kia dâng lên gợn sóng.
Không phải tức giận, cũng không phải bất mãn.
Mà là tràn đầy dịu dàng.
Sinh động, lay động lòng người.
Ngay cả nhịp tim của Tạ Trục Vân cũng theo đó mà nhanh hơn nửa nhịp.
Từ đó về sau.
Người trong Tạ gia đều phát hiện Tạ Trục Vân nghe lời hơn rất nhiều.
Ít nhất, hắn không còn tùy ý làm bậy như trước kia nữa.
Và nha hoàn bên cạnh hắn, cũng chưa từng bị phạt thêm lần nào.
14
Tương tự như vậy, cũng chẳng có ai phát hiện ra.
Vị Tạ tiểu thiếu gia phóng khoáng ngang tàng ấy, trong lòng cũng đã có người.
Thiếu niên vừa mới biết yêu.
Táo bạo mà nồng nhiệt, hễ thứ gì hay ho, thứ gì mới lạ đều nhét hết vào tay nàng.
Dù sao thì còn ai dám coi thường hắn được chứ?
Hắn là Tạ tiểu thiếu gia gia tộc nhiều đời làm quan, một trong những thế gia hiển hách.
Ở thành Kim Lăng này, khuê nữ muốn gả cho hắn nhiều vô kể.
Nhưng thật sự có.
Bất kể hắn đưa thứ gì.
Nha hoàn ấy đều chỉ tận chức tận phận làm việc, quy củ cảm tạ.
Như thể không hiểu tâm tư của hắn, lại cũng chẳng muốn hiểu tâm tư của hắn vậy.
Không hề vượt quá nửa phần lễ nghi.
Cho dù là Tạ Trục Vân, cũng cảm thấy đặc biệt thất bại.
Nếu không phải vậy, đêm hôm đó hắn cũng đã chẳng u uất khó chịu, theo một đám bằng hữu tới hoa lâu.
--------------------------------------------------