Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NHA HOÀN THẾ GIA

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giọng người kia trầm ổn:

“Cứ đi báo quan đi. Giữa ban ngày ban mặt mà trêu ghẹo lương gia, theo luật triều ta, đáng bị đ.á.n.h trượng. Ta giúp ngươi canh chừng.”

Thuyền phu nghe vậy thì sững sờ, rồi kịp phản ứng, vội vàng gật đầu:

“Được, được! Ta đi ngay!”

Ông ta ra ngoài làm ăn buôn bán, đâu phải tới để tự đập nát biển hiệu của mình.

Nếu hôm nay còn giữ lại đám người này, thì sau này ai còn dám ngồi thuyền của ông nữa?

Nhưng đám quân côn kia rõ ràng là ngây người.

Không ngờ thuyền phu thật sự đi báo quan.

Theo bản năng muốn chạy trốn, nhưng Cố Lăng Sơn cứ đứng sừng sững ở đó, khiến bọn họ không nhịn được c.h.ử.i rủa:

“Cố Lăng Sơn, ngươi có ý gì hả?!”

“Đều là tình nghĩa từng vào sinh ra t.ử trên chiến trường, chẳng lẽ còn không bằng một nữ nhân sao?!”

“Bảo sao trong doanh trại ai cũng chẳng ưa ngươi, tướng quân cũng giáng ngươi về, đúng là kẻ lạc loài nhất!”

Bọn họ ngươi một câu ta một câu, nhưng người bị nhắm tới thì sắc mặt hoàn toàn không hề thay đổi chút nào:

“Đúng thì là đúng, sai thì là sai. Đúng thì nên thưởng, sai thì phải phạt. Quân quy xưa nay vẫn thế, luật pháp lại càng như vậy.”

“Ngươi—!”

Đám người kia tức đến run rẩy, nhưng nhìn nắm đ.ấ.m to như bao cát của hắn, rốt cuộc vẫn ngậm miệng.

Chỉ có thể không cam lòng bị người của quan phủ dẫn đi.

Thuyền phu trút được mối lo trong lòng, mừng rỡ ra mặt:

“Bọn họ đi rồi, chuyến này coi như yên ổn. Nói mới nhớ, hai người đúng là có duyên, đều đi Ninh Châu, là thôn Liên Hoa, còn là đồng hương nữa!”

Những điều khác ta không nghe kỹ, nhưng khi nghe thấy ba chữ “thôn Liên Hoa”, ta không nhịn được ngẩng đầu, vui mừng nhìn hắn:

“Ngươi cũng là người thôn Liên Hoa sao?”

Ba năm tới Kim Lăng, ta chưa từng gặp được đồng hương.

Không ngờ trên đường về lại gặp.

Lại còn là ân nhân.

Hắn bị ta nhìn chằm chằm bất ngờ, bốn mắt chạm nhau, đôi mày rậm mắt to ấy lại có chút lảng tránh, trầm giọng “ừm” một tiếng.

Hẳn là người ít nói.

Thế nên đa phần thời gian đều là ta nói.

Mà gặp được cố nhân nơi đất khách, có thể nói, chẳng ngoài những chuyện quê cũ.

Chỉ là ta rời nhà ba năm, còn hắn rời nhà đã mười năm.

Dẫu có hồi tưởng thế nào, nhiều thứ rốt cuộc cũng đã mơ hồ.

Đến mức khi ta lưu luyến nói xong chữ cuối cùng, thì trời đêm cũng vừa sập xuống.

Cố Lăng Sơn lặng lẽ lắng nghe.

Ta có chút ngại ngùng:

“Ta có phải nói quá nhiều rồi không?”

Đây hẳn là số lời nhiều nhất ta đã nói trong suốt ba năm qua.

Tạ Trục Vân từng nói ta là khúc gỗ ít lời.

Nhưng hắn là thiếu gia, hắn đương nhiên không biết, vào phủ làm nô, ngày nào cũng như bước trên băng mỏng, dè dặt cẩn thận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nha-hoan-the-gia/9.html.]

Nói nhiều thì sai nhiều, mà chỉ cần có một chút sơ suất thôi, cũng khó tránh khỏi trách mắng trừng phạt.

Ta đương nhiên sẽ ép mình trở thành khúc gỗ ít lời, ta cũng chỉ có thể là khúc gỗ ít lời.

Lúc này, nam nhân đứng bên cạnh yên lặng nghe ta nói bỗng nghiêm túc lắc đầu:

“Không nhiều. Ta lâu rồi chưa về nhà, trong quân doanh cũng chưa từng có đồng hương. Nay nghe ngươi nói, trong lòng ta vui lắm.”

Thôn Liên Hoa rất lớn, những đầm sen nối liền không dứt là kế sinh nhai của dân làng.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Gọi là thôn, nhưng thực ra dọc bờ sông có rất nhiều hộ, lại cách nhau khá xa.

Vì thế khi thuyền cập bến, chuẩn bị rời đi, ta đưa cho hắn một chiếc túi gấm:

“Đây là thứ mẫu thân ta đưa cho khi ta rời nhà, toàn bộ đều dùng sợi sen từng chút từng chút một thêu nên. Hữu Dung thân không có vật gì quý giá, cũng chỉ có món này coi như đáng tiền, mong ân nhân đừng chê.”

Tơ sen dệt vải, xưa nay vốn đắt giá.

Chiếc túi này, cũng là mẫu thân ta đêm đêm cẩn thận cắt ra một mảnh vải vụn ở mép để khâu thành.

Bà không biết Kim Lăng phồn hoa như gấm, cũng không biết số bạc đổi từ chút vải này chẳng qua chỉ như ném đá xuống biển.

Bà chỉ biết nữ nhi mình đi xa, dù có lâm vào đường cùng, có chiếc túi này, ít nhất cũng gom đủ tiền lộ phí, trở về bên bà.

Và bà sẽ mãi mãi ngóng trông, đợi nữ nhi trở về.

Giống như lúc này, ta dường như đã thấy mẫu thân đứng ngoài cửa, cầm khăn tay vẫy ta.

Ta tăng tốc bước chân chạy tới.

Phía sau, nam nhân thô kệch vạm vỡ kia vẫn cầm chiếc túi gấm, đứng trên mũi thuyền.

Lặng lẽ nhìn theo.

Gió sông thổi qua.

Hắn đứng yên không động.

19

Ta cuối cùng cũng đã về đến nhà.

Chỉ có ta và nương, căn nhà của hai mẹ con.

Những năm qua, phụ thân mất sớm, chỉ mình nương nuôi nấng ta khôn lớn.

Nếu không phải vậy, nương cũng chẳng đến nỗi lao lực đến mức suy kiệt thân thể, suýt thì bệnh nặng không t.h.u.ố.c cứu.

Cho nên khi nhìn thấy ta, nương vuốt gương mặt ta, nước mắt không ngừng rơi:

“Về là tốt rồi, về là tốt rồi.”

Những yêu thương ta từng chỉ có thể đứng nhìn Tạ phu nhân dành cho Tạ Trục Vân, giờ đây đều rơi cả lên người ta.

Nương nói, bệnh của nương đã đỡ hơn nhiều.

Tuy không thể làm việc nặng quá, nhưng ít nhất cũng không còn ốm yếu triền miên như trước.

Biết ta sắp về, nương còn g.i.ế.c một trong năm con gà mà nương quý như bảo bối.

Khi thì xoa lưng ta nói ta gầy đi, khi thì véo má ta bảo ta trắng hơn.

Chúng ta cuối cùng cũng lại sống những ngày yên ổn, an hòa như trước kia.

Thế nên nương cũng bắt đầu lo lắng chuyện chung thân của ta.

Lẩm bẩm nói sẽ g.i.ế.c thêm một con gà mang biếu bà mối, tìm cho ta một mối hôn sự tốt.

Ta lặng lẽ nghe, nụ cười trên môi nhạt đi đôi chút.

Rồi đem chuyện của ta ở Tạ gia nói cho nương biết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NHA HOÀN THẾ GIA
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...