Công việc trong tưởng tượng không tìm được, trái lại còn lưu lạc đầu đường xó chợ.
Vốn đã đói rét bủa vây, lại nghĩ đến bệnh của mẫu thân e rằng không thể chờ thêm, lòng ta càng thêm sốt ruột.
Tạ Trục Vân vĩnh viễn không biết, lần đầu tiên hắn nhìn thấy ta, không phải là buổi chiều xám xịt khi ta được ma ma quản sự dẫn tới trước mặt hắn.
Mà là vào đầu xuân, trên con phố Đông của Kim Lăng thành.
Khi ấy, đám lưu manh côn đồ thấy ta là cô nương cô độc lang thang đầu đường, liền chớp lấy thời cơ.
Giữa đường định lật váy áo của ta.
Miệng thốt ra những lời thô tục bẩn thỉu, thấy trong mắt ta đầy sợ hãi, chúng càng thêm lộng hành:
“Chỉ sờ một cái thôi mà, đằng nào sau này ngươi chẳng bị bán vào Xuân Phong lầu, giả bộ cái gì chứ!?”
Trên phố người qua kẻ lại, nhưng ai nấy đều tự lo thân mình, cúi đầu cụp mắt, làm ngơ như không nghe thấy.
Chỉ có một thiếu niên cưỡi ngựa phi như gió, roi ngựa trong tay vung xuống, giọng nói trong trẻo phóng khoáng:
“Chó bẩn từ đâu chui ra, cũng dám chắn đường bổn thiếu gia!”
Tên ác bá ngã xuống đất kêu gào t.h.ả.m thiết, còn thiếu niên kia thì chẳng thèm ngoảnh đầu lại, chỉ lúc lướt qua mới hờ hững liếc ta một cái.
Cũng chỉ một cái liếc ấy.
Ngựa phi vun vút, chớp mắt đã khuất nơi góc phố.
Ta đứng ngây người tại chỗ.
Bên tai là tiếng bàn tán của người xung quanh:
“Đó chẳng phải là Tạ tiểu thiếu gia sao? Cũng chỉ có hắn mới dám ngang ngược như vậy trên đất Kim Lăng.”
“Cô nương này cũng coi như gặp may, Tạ tiểu thiếu gia thân phận tôn quý, hắn đã ra tay thì Lý Tam tuyệt đối không dám dây dưa nữa.”
Đám đông xuýt xoa:
“Tạ tiểu thiếu gia kim tôn ngọc quý, nhân vật như vậy, hẳn là chẳng thiếu thứ gì.”
Thiếu.
Ngay ngày hôm đó, ta đã xé tấm cáo thị chiêu người dán trước Tạ phủ.
Và trở thành nha hoàn ấm giường của Tạ Trục Vân.
4
Lúc ban đầu, hắn không thích ta.
Đối với sự hầu hạ của ta, hắn nhíu mày, lạnh lùng nói:
“Bổn thiếu gia không cần ai hầu hạ, cút đi!”
Ta không nản lòng:
“Thiếu gia, đã đến giờ dùng bữa rồi.”
“Phu nhân dặn qua, tỳ vị của thiếu gia không tốt, không thể chậm trễ.”
Hắn chán ghét việc bản thân bị mẫu thân chi phối, càng chán ghét sự cứng nhắc, không biết xoay xở của ta.
Vì thế hắn phất tay.
Đám sói hoang hắn nuôi liền nhào về phía ta.
Sói hoang hung dữ, mang theo mùi m.á.u tanh nồng nặc.
Ta theo bản năng lùi lại, bước chân loạng choạng ngã phịch xuống đất, trà nước bánh điểm trong tay rơi vỡ, bộ dạng chật vật vô cùng.
Ngơ ngác nhìn cặp nanh cách mặt ta chưa tới vài tấc.
Sắc mặt ta trong nháy mắt trắng bệch.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi là mặt ta đã bị c.ắ.n nát rồi.
Một tràng cười ác ý vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nha-hoan-the-gia/2.html.]
Ta vô thức ngẩng đầu, Tạ Trục Vân đứng từ trên cao nhìn xuống, cúi mắt nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của ta, trong ánh mắt tràn đầy khoái ý trả thù:
“Cho ngươi không nghe lời bổn thiếu gia, còn dám đem nương ra ép ta?”
“Không sợ bảo bối của bổn thiếu gia xé nát cái mặt này của ngươi sao?”
Đám sói hoang này, là bảo bối đắc ý nhất của hắn.
Cũng là chuyện vượt khuôn phép duy nhất mà Tạ phu nhân từng cho phép hắn làm.
Và gần như trở thành quyết định khiến bà hối hận nhất.
Không vì gì khác.
Từ khi có đám sói hoang này, phàm là nha hoàn trong viện, không ai không bị dọa chạy mất.
Nặng nhất là một lần, sói phát điên, c.ắ.n bị thương bắp chân của một người, suýt nữa thì xảy ra án mạng.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Từ đó về sau, ngoài những gia đinh Tạ Trục Vân tin cậy, không còn nha hoàn nào dám bước vào trong.
Thế nhưng đối với chuyện này, Tạ Trục Vân lại vô cùng bất mãn:
“Là nha hoàn kia tự mình muốn thân cận bổn thiếu gia, nên mới nghĩ cách lấy lòng bảo bối của ta.”
“Có ai ngờ mấy thứ tanh m.á.u nàng ta cầm trong tay, đến cả bổn thiếu gia khi cho sói ăn cũng phải đứng xa, nàng ta lại dám cầm tay không.”
“Gây ra cảnh sói tranh cướp hỗn loạn, nếu không phải bổn thiếu gia nghe động chạy tới, thì bị xé mất đâu chỉ là cái chân đó.”
Nói đến đây, hắn khó chịu:
“Thật xui xẻo.”
Sự khinh thường ấy, cũng đặt lên người ta.
Quả nhiên, nghe những lời ác độc ấy của hắn, sắc mặt ta càng thêm tái nhợt.
Hắn đắc ý nói:
“Cho nên, bất kể nương ta đã cho ngươi chỗ tốt gì để tiếp cận bổn thiếu gia, nếu còn muốn giữ mạng, thì nên biết điều. Bằng không, lần sau bị hủy hoại sẽ là cái mặt của ngươi.”
Dường như việc đem sinh mạng người khác đặt vào hiểm cảnh, với hắn chỉ là một trò đùa không đáng kể.
“Đằng nào cũng có xảy ra chuyện gì đâu.”
Hắn thờ ơ nhún vai.
Rồi ngay giây tiếp theo, hắn thấy ta ngơ ngác nhìn chằm chằm vào hắn, hoảng sợ thốt lên:
“Trong bữa ăn vừa rồi, hình như có cá sống mới thái.”
Tạ Trục Vân: “……”
Tạ Trục Vân không dám tin quay đầu lại.
Cũng đúng lúc ấy, phía sau hắn vang lên tiếng gầm trầm thấp của dã thú, sau đó… càng lúc càng gần!
“Thiếu gia!”
Ta đột ngột lao tới, đè hắn ngã xuống đất.
Tiếng da thịt bị x.é to.ạc vang lên.
Tạ Trục Vân được ta che chở dưới thân, kinh ngạc để mặc m.á.u b.ắ.n tung tóe lên gương mặt hắn.
5
Chuyện này làm ầm ĩ rất lớn.
Không ai ngờ Tạ Trục Vân lại thả đám súc sinh ấy ra ngay lúc dùng bữa.
Đến mức những lát cá sống tươi mới kia trở thành mồi dẫn dụ chúng ra tay hại người.
Tạ phu nhân gia vì chuyện này mà nổi giận đùng đùng.
“Đồ súc sinh! Đúng là một lũ súc sinh không biết ơn!”
“Nhi t.ử ta cho chúng ăn cho chúng uống, vậy mà chúng dám phản chủ, suýt nữa làm nhi t.ử ta bị thương.”
“Còn các ngươi nữa!”
--------------------------------------------------