Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhu Phúc Đế Cơ

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai cha con Triệu Cát, Triệu Hoàn và mấy trăm tông thất sau khi bị giải về phương Bắc ban đầu bị giam ở Yến Kinh, tới tháng Mười năm Thiên Hội thứ năm dời về Đại Định phủ tại Trung Kinh. Tới tháng Bảy năm Thiên Hội thứ sáu, Hoàn Nhan Thịnh lại hạ chỉ, mệnh "Hai thứ nhân Tống về Thượng Kinh".

Tháng Tám, Triệu Cát Triệu Hoàn bị áp giải về tới Hội Ninh phủ tại Thượng Kinh, theo lệnh tới lễ bái ở miếu Kim Thái Tổ, sau đó yết kiến Hoàn Nhan Thịnh ở Càn Nguyên điện.

"Ta đã gặp được phụ thân và đại ca của nàng." Ngày hôm ấy thượng triều quay về, Tông Tuyển nói cho Nhu Phúc.

Đôi mắt Nhu Phúc sáng lên, hỏi: "Họ vẫn ổn chứ?"

"Nhìn có vẻ không tệ, chí ít không đau không ốm, nhưng tinh thần không được tốt lắm. Khi quỳ bái ở miếu Thái Tổ, Quốc tướng chê bọn họ khấu đầu không đủ thấp, trách mắng vài câu, họ liền kinh sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng." Tông Tuyển cong khóe môi nhìn Nhu Phúc: "Xem chừng, nay nàng không giống bọn họ chút nào."

Y thản nhiên nói câu này, cũng không cố ý giễu cợt, thế nhưng lọt vào tai Nhu Phúc vẫn khiến sắc mặt nàng tối dần xuống, sau đó quay phắt đi, không cho y tỉ mỉ quan sát sự xấu hổ trào dâng trong đôi mắt nàng.

"Các người gọi họ tới Thượng Kinh, chính là để làm nhục họ như vậy sao?" Nàng nói, một câu ngắn gọn lại giống như băng lửa thét gào.

Y không trả lời thẳng, sau khi ngồi xuống mới không nhanh không chậm đáp: "Lang chủ nói bọn họ tốt xấu gì cũng từng là vua một nước, tuy đã mất nước, song phế làm thứ dân quả thực cũng có chút thiệt thòi, bởi thế đã gọi bọn họ vào kinh nhận tước vị phong hiệu."

Nhu Phúc ngờ vực hỏi: "Lang chủ phong tước cho bọn họ? Phong làm gì?"

Tông Tuyển không nén nổi phì cười, nói: "Lang chủ phong phụ thân nàng làm Hôn Đức Công, đại ca nàng làm Trọng Hôn Hầu."

"Các người... ức hiếp người quá đáng!" Vành mắt nàng hồng lên, song vẫn theo thói quen kiên cường nhẫn nhịn không cho nước mắt rơi xuống, hếch cằm nhìn chằm chằm Tông Tuyển, giống như chính y là người đã cho cha và anh trai nàng hai phong hiệu sỉ nhục này.

"Không cần nhìn ta như vậy, việc này không liên quan gì tới ta. Nếu ta là Lang chủ, ta cũng sẽ không đùa bỡn hai phạm nhân này ác liệt tới vậy." Tông Tuyển nói, thoáng dừng lại, thay đổi chủ đề: "Thế nhưng, cha và anh trai nàng gặp phải kiếp nạn này cũng khó trách ai được. Kẻ không giữ nổi giang sơn của chính mình thì không có quyền đòi hỏi cả tính mạng lẫn tôn nghiêm."

Nàng quay người đi về phía cửa, nhìn ra gió mây bên ngoài, chỉ để lại cho y một bóng lưng quật cường, không cho y cơ hội thưởng thức nỗi bi ai của mình. Lát sau, nàng mới hỏi: "Về sau bọn họ có lưu lại Thượng Kinh chăng?"

Tông Tuyển lắc đầu đáp: "Hiện giờ vẫn chưa rõ. Nhưng có lẽ Lang chủ sẽ không cho phép bọn họ ở lại kinh thành lâu dài."

Nhu Phúc như muốn nói điều gì, song lời đến bên môi lại nuốt ngược trở về, chỉ khẽ khàng thở dài một tiếng.

Tông Tuyển nhìn thấu tâm tư của nàng nhưng cũng không nói toạc ra, chỉ làm như lơ đãng nhớ tới một chuyện nào đó kể cho nàng: "Cái Thiên Đại vương Tông Hiền từ Vân Trung về kinh thành, ngày mai sẽ thiết yến trong phủ khoản đãi Hôn Đức Công và Trọng Hôn Hầu. Ta vẫn luôn có giao tình tốt với y, y cũng mời cả ta tới, nàng có thể đi cùng ta."

Nàng không xoay người lại, song nghe vậy khẽ ngẩng đầu lên, vẫn im lặng. Y biết lời mình nói ban nãy đã mang tới cho nàng một tia hy vọng.

Ngày hôm sau vừa vào phủ Tông Hiền đã trông thấy một người mặc áo tím tươi cười đi ra tiếp đón. Người đó tuổi tác chừng ngoại tứ tuần, vóc dáng cao lớn, mắt mày oai nghi, tướng mạo anh dũng. Đó chính là chủ nhân của nơi này - Hoàn Nhan Tông Hiền.

Tông Hiền ngày thường nếu không phải chinh chiến Nam Bắc thì cũng qua lại giữa hai nơi Vân Trung, Yến Kinh xu mật viện, rất hiếm khi hồi kinh. Bởi thế lần này vừa trông thấy Tông Tuyển đã lâu không gặp liền vui mừng ra mặt, thân thiết cùng y ôm ấp hàn huyên, cười nói dọc đường dẫn y và Nhu Phúc vào sảnh.

Triệu Cát và Triệu Hoàn đã ngồi bên trong. Nhu Phúc trông thấy bọn họ đã cạo đầu tết tóc, trên người mặc trang phục Kim, thân hình tiều tụy, sắc mặt ảm đạm, hoàn toàn không còn dáng vẻ của đấng quân vương khi xưa, tức thì lệ nóng lưng tròng, nghẹn ngào gọi một tiếng "cha ơi", sau đó chạy tới trước mặt Triệu Cát quỳ xuống.

Triệu Cát vội vàng đưa tay đỡ nàng đứng dậy, xót xa vuốt v e mái tóc nàng, trong mắt cũng lấp lánh ánh lệ.

Nhu Phúc kéo ống tay áo lau lệ, gắng gượng nở nụ cười, lại quay sang hành lễ với Triệu Hoàn, gọi một tiếng "đại ca". Triệu Hoàn cũng luống cuống mỉm cười với nàng, sau đó ánh mắt nhìn ra phía sau lưng nàng, rơi xuống trên người Tông Tuyển đang bước tới.

"Đây là Bát thái tử Tông Tuyển, tính ra cũng chính là con rể của Hôn Đức Công rồi." Tông Hiền phía sau cười giải thích.

Khuôn mặt Nhu Phúc tức thì đỏ lựng lên, xấu hổ cúi đầu. Triệu Hoàn cũng bối rối, nụ cười đông cứng lại. Mà Triệu Cát lại thản nhiên nhìn Tông Tuyển, chỉ nhàn nhạt cười khổ.

Tông Tuyển cũng lễ độ, chắp tay với Triệu Cát Triệu Hoàn. Triệu Hoàn vội vã đáp lễ, còn Triệu Cát chỉ khẽ gật đầu với y, sau đó kéo tay Nhu Phúc khẽ lôi nàng sang một bên, thoáng đánh giá nàng, mỉm cười nói: "Khí sắc Viện Viện tốt lắm." Sau đó lại hỏi: "Các tỷ muội của con cũng ổn cả chứ?"

Nhu Phúc rầu rĩ đáp: "Không ổn. Trên đường áp giải về phương Bắc rất nhiều tỷ muội bị giày vò khổ sở, liên tiếp bỏ mạng. Sống được tới Thượng Kinh chỉ còn lại hơn hai mươi người, quá nửa đã bị phân chia ban thưởng cho quý tộc nước Kim làm thiếp, còn một số người nhỏ tuổi liền đưa vào cung nuôi dưỡng, đợi đến khi các muội ấy trưởng thành cũng khó mà tránh khỏi số phận bị ban cho người Kim. Những người đã bị ban thưởng đi rồi cũng chẳng được yên ổn, nghe nói rất nhiều người thường xuyên bị chủ nhân hoặc nữ chủ nhân trong nhà quát mắng đánh đập, sống không bằng chết... Đáng thương nhất là ngũ tỷ tỷ..."

Triệu Cát thở dài ngắt lời nàng: "Đừng nói nữa, việc này ta biết rồi, ngũ tỷ phu con sau khi quay về đã kể cho ta... Còn Xuyên Châu muội muội của con thì sao?"

"Xuyên Châu..." Nhu Phúc lại càng thương cảm hơn: "Muội ấy được gả cho một vị tướng lĩnh đóng quân ở Trung Nguyên..." Rồi lại nỗ lực gượng cười, "Thế nhưng cũng tốt, như vậy muội ấy được ở gần nhà rồi. Muội ấy gả cho tướng Kim làm chính thất, con đã từng nhận được thư của muội ấy, muội ấy nói người đó đối xử với muội ấy rất tốt. Cha đừng lo lắng quá nhiều."

Nghe bọn họ nhắc tới Ninh Phúc, Tông Tuyển bèn ra hiệu cho Tông Hiền bắt đầu buổi tiệc, sau đó kéo Nhu Phúc tới bên cạnh mình ấn nàng ngồi xuống, không cho nàng tiếp tục nói chuyện với phụ thân nữa.

Triệu Cát nghe mà buồn lòng, rầu rĩ ngồi xuống, kéo tay áo lau nước mắt, sắc mặt thê lương.

Giữa buổi tiệc, Tông Hiền nhiều lần nâng ly kính rượu Triệu Cát Triệu Hoàn. Triệu Cát cũng kính lại y một ly, nói: "Phụ tử hai người chúng tôi khi còn ở Yến Kinh may mắn được đại vương quan tâm chăm sóc, chỉ tiếc thay thân là kẻ mất nước, không biết lấy gì để báo đáp, chỉ có ly rượu này xem như tạ ơn."

Tông Hiền thoải mái cười đáp: "Nói thực, chăm sóc cha con hai người vốn không phải ý của ta. Nếu ông muốn cảm tạ, cũng không nên cảm tạ ta."

Triệu Cát ngỡ ngàng, không rõ lời y nói có ý gì. Tông Hiền bèn liếc nhìn trái phải, ra lệnh: "Mời phu nhân ra đây."

Chúng nhân đều im lặng, chờ đợi phu nhân của y xuất hiện. Rất lâu sau mới nghe thấy trong tiếng vòng ngọc va chạm thấp thoáng truyền ra từ nội thất, chậm rãi tiến lại gần. Cuối cùng người đó rõ ràng đã đi tới phía sau tấm bình phong nơi ghế chủ tọa Tông Hiền đang ngồi, nhưng dường như lại do dự, đứng lại ở đó, chần chừ không chịu lộ mặt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - BÓNG HOA HOA DƯƠNG
Chương 2
Chương 2: CUNG NHÂN ANH PHẤT - ĐƯỜNG ĐỆ NỞ HOA
Chương 3
Chương 3: TÀI NHÂN ANH PHẤT - TRĂNG ẨN MÀN MÂY
Chương 4
Chương 4: NGÔ PHI ANH PHẤT - GIẬT MÌNH TỈNH MỘNG
Chương 5
Chương 5: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - RÈM MỎNG NHẸ BUÔNG
Chương 6
Chương 6: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỜI ĐẸP ÁO HOA
Chương 7
Chương 7: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỢC XUÔI CHẲNG GẶP
Chương 8: TRẦN VƯƠNG TÔNG TUYỂN - TUYẾT TỚI HƯƠNG ĐI
Chương 8
Chương 9: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - YẾN VƯỢT NÚI NAM
Chương 9
Chương 10: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - CÁT XANH XUÂN NHẠT
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhu Phúc Đế Cơ
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...