Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhu Phúc Đế Cơ

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Bát thái tử không biết sao? Tiểu phu nhân đã có thai gần hai tháng, thế nhưng hiện giờ... thai khí đã không còn nữa." Lang trung được mời tới sau khi cẩn thận chẩn đoán hồi lâu, cuối cùng cũng tuyên bố kết quả này với Tông Tuyển.

Tông Tuyển im lặng một lúc, sau đó phất tay để y rời đi, quay đầu lại nhìn Nhu Phúc. Lúc này nàng chỉ mặc một tầng áo đơn nằm trên giường, y phục trắng xóa, chút huyết sắc cuối cùng trên môi tan biến, tái nhợt yếu ớt nghiêng người dựa vào gối, sắc mặt lạnh lùng như sương, mong manh như một bông tuyết ngày Xuân bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến bên dưới lớp chăn.

Y tiến lại gần, đứng bên cạnh nàng, hỏi: "Vì sao không nói cho ta?"

Nàng chậm rãi ngẩng đầu, vừa chạm mắt y đôi mắt đã phát ra ánh sáng lạnh lẽo: "Ta vốn dĩ không hề muốn có đứa bé này." Nàng nhìn y chằm chằm nghiến răng nói: "Ta thà chết cũng sẽ không sinh ra đứa bé có huyết thống của giặc Kim!"

"Vì sao nàng phải quật cường như vậy." Tông Tuyển ngồi xuống bên cạnh nàng, buồn bã cười, muốn vuốt v e khuôn mặt nàng: "Hiện giờ đối với nàng nước mắt có lợi hơn sự hờn giận vô cớ."

Nàng kinh ngạc ngồi dậy, liều mạng rúc vào trong không cho Tông Tuyển lại gần, tức giận mắng: "Cách ta xa một chút!...Ta vốn dĩ không hề muốn có đứa bé này, ta không muốn đứa con của ngươi! Từ ngày biết có nó, ta đã không ngừng nghĩ cách làm thế nào để ngăn cản nó chào đời... Ta ghét nó... Bây giờ tốt rồi, không còn nữa rồi, không còn nữa rồi, thật tốt biết bao..." Nàng đột nhiên có chút thất thần, sau đó tức thì lại trừng mắt cười lạnh nói: "Nói cho ngươi hay, là ta cố tình ngã từ trên lưng ngựa xuống đấy..."

"Nàng..." Tông Tuyển lập tức giữ lấy vai nàng: "Nàng cố ý?"

"Phải, là ta cố tình đấy!" Nàng giãy giụa bằng chút sức lực đáng thương cuối cùng: "Ta không muốn đứa con ngươi ép ta phải có này, bởi thế ta đã cố tình ngã ngựa... Ta đã giết nó... Trước nay ta chưa từng muốn sinh nó ra..."

Tông Tuyển cau mày chăm chú nhìn nàng, ngón tay cắm sâu vào da thịt nàng. Nàng lại dường như không hề cảm thấy đau đớn, tiếp tục cười, tiếp tục lặp lại những lời ban nãy, thế nhưng nụ cười trên khuôn mặt dần trở nên méo mó, bi thương dần dâng trong đáy mắt khiến nàng không chống cự nổi nữa, hai giọt nước không nén được rơi xuống.

Hóa ra là lời nói dối xuất phát từ lòng kiêu hãnh và oán hận của nàng. Thầm thở dài một tiếng, Tông Tuyển buông tay, Nhu Phúc ngã vật xuống góc giường, vùi đầu vào trong chăn, cứng rắn nén nỗi buồn dâng trào trong tim xuống, song đôi vai vẫn run rẩy không kiểm soát được.

Tông Tuyển bỏ lại nàng sải bước ra phía ngoài, cánh cửa đột ngột bị đẩy ra khiến Hiền Phúc chờ bên ngoài giật mình kinh hãi, lùi lại mấy bước, hốt hoảng gọi: "Bát thái tử..."

Tông Tuyển không hề liếc nhìn nàng, cất bước đi thẳng, chỉ bỏ lại một câu cho Thụy Ca đang bưng thuốc tới: "Hầu hạ tiểu phu nhân cho tốt."

Thụy Ca thưa vâng, dè dặt bưng thuốc vào phòng. Hiền Phúc lặng lẽ đi theo nàng, đợi Thụy Ca xoay người ra hiệu cho thị vệ canh cửa đóng cửa lại mới rưng rưng sốt ruột hỏi: "Viện Viện tỷ tỷ sao rồi? Ta có thể vào trong thăm tỷ ấy được không?"

Thụy Ca quay đầu nhìn Nhu Phúc đang buồn bã khóc lóc, thở dài, nói với Hiền Phúc: "Tiểu tiểu phu nhân, nếu người còn nghĩ đến tỷ tỷ của người thì lúc này đừng nói gì với nàng ấy hết."

Sau đó khẽ lùi lại phía sau, mệnh người khép cửa lại. Hiền Phúc đờ đẫn hồi lâu mới buồn rầu gạt lệ rời đi.

Nhu Phúc không hề uống thuốc, ngay tới cháo Thụy Ca nấu cũng không nuốt nổi, đến khuya vẫn chưa có giọt nước nào vào miệng, mà máu trong cơ thể vẫn không ngừng chảy ra. Mỗi lần lật chăn lên, Thụy Ca đều trông thấy những vết tích khiến người ta kinh sợ, cuối cùng không nhịn nổi nữa, khóc lóc chạy tới gõ cửa phòng Tông Tuyển, đem tình hình bẩm báo với y.

Tông Tuyển lập tức đứng dậy tới xem, trông thấy mấy bát thuốc và cháo bày trước giường của nàng, có nóng có nguội, song chưa từng được chạm vào. Thị nữ liên tục thay đệm mỏng lót dưới người nàng, từng tấm được rút ra, sinh mệnh của nàng dường như cũng đang dần dần chảy cạn khỏi cơ thể theo những mảng thẫm đỏ kia. Nàng mệt mỏi nằm đó, không còn khóc nữa, đôi mắt khẽ mở, song lại trống rỗng vô hồn.

"Uống thuốc." Y đứng bên cạnh nàng ra lệnh, ngữ khí bình thản, không cứng rắn, song cũng không mang sắc thái van nài.

Nàng nghiêng đầu quay mặt vào trong, không chút bận tâm tới lời nói của y.

"Chỉ có như vậy, mới có thể cứu nàng ta." Tông Tuyển đứng trước đầu giường Nhu Phúc, rũ mắt nhìn nàng: "Ta tưởng nàng sẽ hiểu."

"Cứu muội ấy?" Nhu Phúc bất giác cười lạnh: "Nạp muội ấy là cứu muội ấy sao? Thậm chí muội ấy còn... nhỏ hơn ta khi đó, ta không hiểu ngươi có gì khác với những tên Kim trước đây từng giày vò muội ấy."

"Vậy nàng muốn ta đối xử với nàng ta như thế nào?" Tông Tuyển hỏi ngược lại: "Đón nàng ta vào phủ, sau đó vẫn cung phụng hầu hạ như với một đế cơ sao? Hay là coi nàng ta như em vợ, như em gái, ngày sau tìm một gia đình tốt gả đi?" Nhu Phúc chưa nói gì, Tông Tuyển lại tiếp: "Nạp nàng ta, là cách làm tốt nhất. Nàng ta là tội nữ Lang chủ chỉ định phải giết, nếu ta thả nàng ta đi, lại cần một lý do có thể thuyết phục người khác. Ngoài nhìn trúng sắc đẹp của nàng ta ra, ta không còn lý do gì để cho nàng ta sống tiếp, mà đây cũng là cái cớ duy nhất có thể khiến tộc nhân của ta chấp nhận..."

"Không, đây chỉ là cái cớ của riêng ngươi." Nhu Phúc đột nhiên ngắt lời y, nói: "Ngươi nhìn ra nàng là muội muội của ta, có dung mạo giống với ra, song tính cách lại khác biệt, điều này khiến ngươi cảm thấy rất thú vị. Ngươi muốn sưu tập nàng, đùa bỡn nàng, giống như khi xưa ngươi từng làm với ta vậy. Đối với ngươi, ta và Kim Nhi giống như thư họa đồ chơi đối với phụ thân ta. Các người đều có thói quen tìm kiếm sưu tập, thưởng thức chơi đùa, càng nhiều càng tốt, không bao giờ thỏa mãn. Nạp nàng là vì cứu nàng, đây là ngươi nói ra để dỗ dành ta hay tự lừa chính mình thế? Ngươi không nên viện cớ cho sự háo sắc của mình, còn phải lừa ta làm gì? Từ ngày ngươi hại Ngọc Tương, ngươi hẳn đã đoán ra ta sẽ hận ngươi đến thế nào, không cần phải có thêm sự việc này. Chỉ là tới hôm nay, ta mới nhìn thấu con người ngươi."

Tông Tuyển chậm rãi nhếch khóe môi, nói: "Phải, vốn dĩ ta không cần phải giải thích với nàng. Giết người thì sao? Háo sắc thì sao? Nàng không hề có tư cách yêu cầu ta không được phép giết tộc nhân của nàng, không được phép nạp cơ thiếp khác. Nàng thường xuyên đưa ra yêu cầu quá cao với người khác, mà người khác sẽ không bao giờ làm được, bởi thế nàng chắc chắn sẽ phải thất vọng. Thứ mà nàng muốn có luôn nằm ngoài phạm vi năng lực của nàng, dồn lực giành lấy, không bằng an phận qua ngày, tới bao giờ nàng mới hiểu được đạo lý này?"

Nhu Phúc lắc lắc đầu, chỉ đáp lại y một câu: "Luôn có một số thứ ta có thể kiểm soát được." Dứt lời liền nhắm mắt, mím chặt môi, giống như đã quyết tâm không để ý tới thế giới trần tục có y nữa.

Rõ ràng nàng ám chỉ sống chết của chính mình: nếu ta muốn chết, ngươi có thể làm gì.

Dù đang thoi thóp, nàng vẫn giữ thái độ lạnh lùng ngang bướng như vậy, khiến Tông Tuyển bất giác tức giận, xốc nàng dậy ôm vào ngực, tay còn lại cầm bát thuốc lên đưa tới bên khóe miệng nàng: "Nàng lại sai rồi. Nếu không có sự cho phép của ta, chết cũng không phải việc mà nàng có thể quyết định."

Nhu Phúc giãy giụa, thế nhưng vẫn không thắng nổi sức y. Y bóp cằm ép nàng mở miệng ra, đổ thuốc vào, song lại bị nàng nhanh chóng nhổ ra, vừa nghiêng đầu tránh đi vừa không ngừng đánh đấm y bằng cả hai tay.

Thuốc trong bát sóng sánh, mấy lần suýt đổ. Tông Tuyển dứt khoát ngửa đầu ngậm thuốc vào miệng, quăng bát đi, ôm chặt lấy Nhu Phúc cúi đầu tìm kiếm môi nàng, muốn nhét thuốc vào miệng nàng. Nào ngờ vừa chạm môi, thân thể nàng giận dữ run lên, lồ ng ngực phập phồng, nôn ra một ngụm nước trong suốt, thấm đẫm vạt áo trước ngực y.

"Bẩn thỉu!" Y nghe thấy nàng nghiến răng nói, đôi mắt trước khi nhắm nghiền toát ra hận ý lạnh lẽo thấu xương, không mảy may dung thứ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - BÓNG HOA HOA DƯƠNG
Chương 2
Chương 2: CUNG NHÂN ANH PHẤT - ĐƯỜNG ĐỆ NỞ HOA
Chương 3
Chương 3: TÀI NHÂN ANH PHẤT - TRĂNG ẨN MÀN MÂY
Chương 4
Chương 4: NGÔ PHI ANH PHẤT - GIẬT MÌNH TỈNH MỘNG
Chương 5
Chương 5: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - RÈM MỎNG NHẸ BUÔNG
Chương 6
Chương 6: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỜI ĐẸP ÁO HOA
Chương 7
Chương 7: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỢC XUÔI CHẲNG GẶP
Chương 8: TRẦN VƯƠNG TÔNG TUYỂN - TUYẾT TỚI HƯƠNG ĐI
Chương 8
Chương 9: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - YẾN VƯỢT NÚI NAM
Chương 9
Chương 10: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - CÁT XANH XUÂN NHẠT
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhu Phúc Đế Cơ
Chương 137

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...