Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhu Phúc Đế Cơ

Chương 38

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy ngày tiếp đó Triệu Cấu mệnh cho thái giám giỏi cưỡi ngựa tới kèm cặp Anh Phất. Anh Phất cũng học rất chăm chỉ, kiên trì quyết liệt, không hề có chút nũng nịu thường thấy nào của nữ tử, bởi thế mà tiến bộ thần tốc, chẳng bao lâu sau đã có thể tự mình cưỡi ngựa phi nước đại.

Một ngày kia, sau khi xử lý xong chính vụ, Triệu Cấu tản bộ trong hậu uyển hành cung, thấy Anh Phất đang luyện tập cưỡi ngựa. Lúc này Anh Phất đang mặc áo trắng quần xanh, phối với đôi ủng cao cổ màu đen, dáng người uyển chuyển duyên dáng. Hiện giờ kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng đã rất điêu luyện, ngồi trên lưng bạch mã ung dung điều khiển, nét mặt thư thái tự tại.

Trông thấy Triệu Cấu, Anh Phất lập tức xuống ngựa hành lễ. Triệu Cấu lại ra hiệu cho nàng tiếp tục luyện tập, sau đó mệnh người dẫn ngự mã của mình đến, kèm theo hai bộ cung tên. Y trèo lên ngựa đuổi tới chỗ Anh Phất, đưa một bộ cung tên cho nàng. Anh Phất thoáng kinh ngạc, thế nhưng lập tức hiểu ý, vui sướng đón lấy. Triệu Cấu làm một số động tác mẫu trước cho nàng xem. Sau đó Anh Phất bắt chước theo, cây cung mà Triệu Cấu đưa cho nàng tương đối nhẹ, Anh Phất dùng chút lực đã có thể kéo ra. Đợi nàng lặp lại động tác kéo dây cung mấy lần tương đối thuần thục, Triệu Cấu liền bảo nàng bắn một mũi tên lên trời. Anh Phất cũng không thoái thác, lấy một mũi tên ra lắp vào cung, ngồi vững trên lưng ngựa, sau đó ngả người ra sau, nhắm vào một con ngỗng cô độc trên bầu trời, buông dây cung.

Mũi tên xé gió lao vút đi, thế nhưng dù sao lực đạo vẫn không lớn, ngắm cũng chưa đủ chuẩn, tên bay đến ngang trời liền rơi xuống. Mà con ngỗng kia bị kinh sợ lập tức sải cánh vút bay, càng lúc càng cao. Anh Phất chán nản, có chút thất vọng cúi đầu.

Triệu Cấu khẽ cười, thong thả giương cung, một mũi tên xé mây vút lên, bắn trúng con ngỗng mà Anh Phất vừa ngắm ban nãy.

Anh Phất kinh ngạc nhìn con ngỗng lớn từ trên trời rơi xuống, đáp xuống trước mặt minh, không nén được cảm thán: "Thân thủ quan gia thật tốt!"

Triệu Cấu nhìn nàng nói: "Kỹ thuật bắn tên cưỡi ngựa cũng chẳng có gì cao siêu, thực tế cũng chỉ là cần cù bù thông minh. Hành cung tại Dương Châu này quá chật hẹp, không thích hợp luyện tập, đợi hôm nào đó rảnh rỗi trẫm sẽ dẫn ngươi ra ngoài thành luyện tập."

Anh Phất vội vã tạ ơn, nhất thời kiếu kỳ, liền hỏi: "Quan gia ban đầu học cưỡi ngựa bắn tên ở cung uyển nào đó sao?"

Không ngờ sắc mặt Triệu Cấu khẽ biến, hồi lâu không nói gì. Anh Phất lập tức biết nhất định là mình hỏi sai rồi, không tránh khỏi ảo não, đắn đo do dự toan lên tiếng tạ tội, lại nghe thấy Triệu Cấu chậm rãi đáp: "Ban đầu trẫm luyện tập ở phủ đệ của tam ca Vận vương Khải."

Vận vương Khải. Đột nhiên nghe thấy Triệu Cấu nhắc tới cái tên đã lâu không còn xuất hiện này, Anh Phất nhất thời lúng túng, không rõ vì sao mặt lại đỏ lên.

Triệu Cấu cũng không nhìn nàng, ngẩng đầu nhìn mây trên trời, giống như đang nói với chính mình: "Lúc ấy ở trong cung Biện Kinh bình thường không cho phép cưỡi ngựa, nếu muốn luyện cưỡi ngựa bắn tên phải tới tứ viện uyển trong kinh thành: Quỳnh Lâm uyển, Nghi Xuân uyển, Ngọc Tân viên và Đoan Thánh viên, thế nhưng trước tiên phải được Hoàng đế phê chuẩn, hơn nữa hoàng tử chưa thành niên không được phép đi vào. Bởi thế, trẫm dù đã có hứng thú với kỵ xạ từ khi còn rất nhỏ, thế nhưng chỉ có những lúc Phụ hoàng tâm trạng tốt, nhớ tới trẫm, mới có thể cùng Phụ hoàng tới ngự uyển luyện bắn tên, thế nhưng những dịp như vậy cực kì hiếm xảy ra.

Trong tất cả các huynh đệ, Phụ hoàng sủng ái nhất là tam ca Vận vương Khải. Trước năm huynh ấy 18 tuổi xuất cung chuyển ra ngoài sính ống, Phụ hoàng đã mệnh Đổng Quán xây vương phủ của huynh ấy ở nơi gần với đại nội*. Đổng Quán liền bẩm báo nói khu vực xung quanh đại nội đã có nhiều nhà cửa của người dân, diện tích trống không được lớn lắm, chỉ e vương phủ xây nên sẽ không đủ rộng rãi. Phụ hoàng phất tay, thưởng cho tam ca một thớt ngựa tốt, nói: 'Khải, con tự cưỡi ngựa đi chọn khu đất mà mình muốn đi, đi quanh khu đất đó một vòng, bất luận xung quanh đó có công trình gì, trẫm cũng sẽ mệnh người phá đi, làm đất trống cho con xây phủ đệ.'

(*

Đại nội: Thường chỉ phần khu vực được bao quanh bởi tường cung thành, có thể hiểu như hoàng cung

.)

Bởi thế, vương phủ của tam ca chẳng bao lâu sau đã hoàn thành xong. Sau đó tam ca bày tiệc trong phủ mời Phụ hoàng và chúng huynh đệ, trẫm cũng cùng Phụ hoàng tới dự. Sự xa hoa, tinh xảo của Vận vương phủ thì không cần phải nói nhiều, điều khiến trẫm kinh ngạc nhất chính là một trường cưỡi ngựa bắn tên được thiết kế đặc biệt... Ngươi có biết rộng bao nhiêu không?" Nói tới đây, Triệu Cấu thoáng ngừng lại, hỏi Anh Phất.

Anh Phất mơ màng lắc đầu. Mặc dù nàng đã từng tới Vận vương phủ, thế nhưng lúc ấy tâm tình bất an, cũng không có tâm trí ngắm nghía nhiều trong vương phủ, lúc này cũng không biết nên tiếp lời thế nào. Triệu Cấu bèn nói tiếp: "Còn rộng hơn gấp bốn lần toàn bộ diện tích hành cung Dương Châu này. Trẫm lúc ấy không dời bước nổi, chỉ lặng im ngắm nhìn sân luyện tập. Tam ca liền nở nụ cười đi tới bên cạnh trẫm, nói: 'Cửu đệ thích cưỡi ngựa bắn tên à? Vậy ngày sau hãy thường xuyên tới chỗ tam ca luyện tập đi.' Sau đó liền lập tức tặng cho trẫm con bảo mã mà Phụ hoàng ban, bảo trẫm ra ngoài sân luyện tập chơi."

"Vận vương điện hạ trước nay vẫn luôn rất thân thiện." Anh Phất nhẹ giọng nói.

Triệu Cấu cười nhạt, nói: "Ngươi nghĩ như vậy à?"

Anh Phất rũ mắt, không trả lời câu hỏi của Triệu Cấu, cũng không nói cho y, hồi ức của y cũng khiến nàng nhớ lại một số chuyện, nàng có thể hiểu được cảm giác của Triệu Cấu lúc ấy.

Anh Phất hỏi: "Vậy thì, quan gia đã từ chối sao?"

"Không, trẫm không từ chối." Triệu Cấu nói: " Có cơ hội được học cưỡi ngựa bắn tên vẫn luôn là ước nguyện của trẫm, vì sao phải từ chối? Trẫm nhận con ngựa huynh ấy tặng cho và lời mời sau đó. Từ đấy, trẫm thường xuyên tới phủ Vận vương luyện tập cưỡi ngựa bắn tên... Tam ca không hề thích cưỡi ngựa bắn tên. Huynh ấy dành phần lớn thời gian rảnh rỗi cho hội họa thi từ và nữ nhân, sân luyện tập đó nếu không có trẫm thường xuyên tới thì ắt hẳn đã bỏ không."

"Hóa ra..." Anh Phất cúi đầu nói, "Thân thủ ngày hôm nay của quan gia, đều luyện tập vào khi ấy... Vận vương không thích cưỡi ngựa bắn tên, vậy đâu cần phải xây sân luyện tập lớn tới vậy."

"Không, rất cần phải xây, bất kể là đối với tam ca, hay đối với Phụ hoàng." Triệu Cấu ngước mắt nhìn theo quỹ đạo bay của đàn ngỗng, lại nói, "Sau đó, sau khi hành quan lễ* trẫm cũng chuyển ra ngoài hoàng cung sinh sống. Vốn tưởng rằng, từ nay có thể luyện cưỡi ngựa bắn tên trong hậu uyển của chính mình, không cần tới phủ tam ca nữa. Thế nhưng lần đầu tiên đặt chân vào Khang vương phủ cũng do Đổng Quán thiết kế trẫm đã phát hiện ra - vương phủ đó còn không to bằng phủ đệ của quan viên bình thường trong kinh thành, hậu uyển cũng chỉ là một vườn hoa bé tẹo, nào có thể cưỡi ngựa bắn tên!"

(*

Quan lễ: Lễ đội mũ - lễ trưởng thành dành cho nam tử thời cổ đại, ngược với kê lễ hay còn gọi là lễ cài trâm của nữ tử. Thường được tiến hành khi nam tử từ 15 tới 18 tuổi

.)

Anh Phất không dám bình luận gì nhiều, chỉ thấu hiểu nói: "Chỉ cần có tấm lòng, có ý chí, thì luyện tập ở đâu cũng như nhau."

Triệu Cấu cười: "Bởi thế sau đó trẫm vẫn tiếp tục tới Vận vương phủ luyện tập, không quản nắng mưa, càng thêm chăm chỉ, tới tận khi bản thân có đủ năng lực xây dựng hậu uyển cho Khang vương phủ."

Nói đoạn, Triệu Cấu đột nhiên lần nữa giơ cung lên, bắn tên vào mây xanh. Chỉ nghe thấy trên bầu trời vọng xuống hai tiếng chim kêu, sau đó có con mồi rơi xuống. Anh Phất nhìn kỹ mới nhận ra hóa ra là một mũi tên trúng hai đích, rơi xuống là hai con ngỗng lớn.

Anh Phất liên tiếp khen hay, mỉm cười nói: "Nay thiên hạ này đều đã là nơi cho quan gia cưỡi ngựa bắn tên rồi... Sân luyện tập này chỉ e rộng lớn tới mức độ những người trong kinh thành ngày ấy đều chưa từng nghĩ tới."

Khóe môi Triệu Cấu khẽ cong lên, lộ ra ý cười nhàn nhạt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - BÓNG HOA HOA DƯƠNG
Chương 2
Chương 2: CUNG NHÂN ANH PHẤT - ĐƯỜNG ĐỆ NỞ HOA
Chương 3
Chương 3: TÀI NHÂN ANH PHẤT - TRĂNG ẨN MÀN MÂY
Chương 4
Chương 4: NGÔ PHI ANH PHẤT - GIẬT MÌNH TỈNH MỘNG
Chương 5
Chương 5: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - RÈM MỎNG NHẸ BUÔNG
Chương 6
Chương 6: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỜI ĐẸP ÁO HOA
Chương 7
Chương 7: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỢC XUÔI CHẲNG GẶP
Chương 8: TRẦN VƯƠNG TÔNG TUYỂN - TUYẾT TỚI HƯƠNG ĐI
Chương 8
Chương 9: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - YẾN VƯỢT NÚI NAM
Chương 9
Chương 10: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - CÁT XANH XUÂN NHẠT
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhu Phúc Đế Cơ
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...