Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhu Phúc Đế Cơ

Chương 162

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, lại dường như kéo dài vô tận. Anh Phất cố gắng không để bản thân chìm vào những kỉ niệm xưa cũ và cảm xúc phức tạp của hiện tại. Nàng biết mình chỉ nên duy trì thái độ lạnh nhạt, lưu lại ấn tượng thản nhiên trong mắt những người đang quan sát nàng.

Bởi thế từ đầu đến cuối nàng vẫn đứng thẳng, mi mắt rũ hờ, sắc hồng sắp tràn lên gò má bị dòng suy nghĩ quét sạch, bình tĩnh tới mức không một kẽ hở.

Mà Nhu Phúc sau khi hôn nàng chậm rãi quay đầu, bình thản quét mắt nhìn những người trong điện, từ Từ Trung Lập, Phan Hiền phi, Cao Thế Vinh, Tần Lỗ quốc Đại trưởng công chúa, Ngô quốc Trưởng công chúa, tới Dương thị, Vi thị, những người bắt gặp ánh mắt của nàng quá nửa đều cúi đầu hoặc quay đi không nhìn nàng. Cuối cùng, ánh mắt nàng khóa chặt trên khuôn mặt Triệu Cấu, "Quan gia," nàng mỉm cười gọi y như vậy, "Muội là giả sao?"

Ánh mắt Triệu Cấu vẫn luôn khẽ khàng đảo qua đảo lại giữa nàng và Anh Phất, giờ phút này, cuối cùng y cũng lên tiếng.

"Tiện tỳ," y nói: "Ai cho ngươi lá gan lớn như thế, dám phạm tội khi quân?"

Dùng ánh mắt ra hiệu cho Nhu Phúc, y lệnh cho thị tùng hai bên: "Bắt ả ta lại, giao cho Đại lý tự thẩm vấn."

Nội thị vâng lệnh, đi về phía nữ tử được nói là khi quân phạm thượng kia. Nàng thản nhiên quan sát, vẫn tỏa ra khí thế oai nghi không thể xâm phạm của một công chúa, khiến bọn họ đột nhiên không dám bước tới kéo nàng đi. Thế nhưng nàng lại không làm khó bọn họ, sau khi liếc nhìn Triệu Cấu bèn xoay người bước đi, tự mình bước ra bên ngoài, nội thị đi theo sau nàng, giống nhưng phụng bồi trưởng công chúa ngày thường.

Đợi nàng khuất bóng, Triệu Cấu mới tiếp tục nhấc ly lên, dáng vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cười nhạt với quần chúng: "Tiếp tục. Trẫm nhớ vẫn còn hai tuần rượu nữa chưa uống xong."

Triệu Cấu hạ chỉ, lệnh cho Trung thị ngự sử Giang Mạc Dữ cùng Đại lý tự khanh Châu Tam Úy điều tra vụ án Nhu Phúc đế cơ. Vi Thái hậu thường mệnh Dương thị tới nghe thẩm vấn. Mà vụ án này cũng được thẩm vấn rất thuận lợi, Nhu Phúc không hề có chút chống đối nào, nói nàng giả mạo đế cơ nàng cũng gật đầu thừa nhận, chỉ là tới lúc hỏi thân phận "thực sự" của nàng là gì, nàng lại không trả lời, mệt mỏi đáp: "Ta lười nghĩ, các ngươi nói thế nào thì là thế ấy đi."

Chưa hỏi được thân phận của kẻ giả mạo thì vụ án cũng khó mà kết thúc, Giang Mạc Dữ và Châu Tam Úy đang lên kế hoạch tiếp tục tra hỏi, Dương thị đã chỉ điểm nói: "Trước kia ở Biện Kinh có một ngôi chùa tên là Càn Minh. Cung nhân đã từng tới đó dâng hương quay về đều nói, trong chùa có một ni cô tướng mạo vô cùng giống Nhu Phúc đế cơ. Gần đây Thái hậu mời người về làm phép, nghe nói quan gia sau khi dời đô xuống phía Nam, có rất nhiều ni cô chùa Càn Minh đã tới Lâm An. Hai vị đại nhân không ngại có thể tìm vài người tới, nhìn xem ả đàn bà này bọn họ có quen biết không."

Giang Mạo Dữ và Châu Tam Úy liền lệnh người đi tìm, chẳng bao lâu sau đã tìm được một ni cô lớn tuổi ở chùa Càn Minh Biện Kinh khi xưa. Được dẫn tới Đại lý tự, lão ni cô vừa trông thấy Nhu Phúc đã kinh ngạc thốt lên: "Tĩnh Thiện, ngươi vì sao lại ở đây?"

Lại thẩm vấn lão ni, sự thật đã "sáng tỏ". Nhu Phúc nhìn bản khẩu cung xong cũng thừa nhận, nhanh chóng ấn tay. Không lâu sau, một tấu chương trình bày chi tiết ẩn tình vụ án đã được trình lên ngự tiền Triệu Cấu:

Tĩnh Thiện là người Biện Kinh, tên tục họ Lý, từ nhỏ đã xuất gia làm ni ở chùa Càn Minh, trong Tĩnh Khang chi biến bị bắt vào quân doanh Kim, quen biết một số cung nữ cũng bị bắt. Các cung nữ nhìn thấy ả đều tưởng ả là Nhu Phúc đế cơ, đều gọi ả đế cơ, sau khi thân thiết với nhau cũng kể cho ả nghe rất nhiều chuyện trong hoàng cung khi xưa. Năm Kiến Viêm thứ tư, Tĩnh Thiên may mắn trốn thoát, trên đường gặp được cung nữ đã từng hầu hạ Nhu Phúc đế cơ Trương Hỉ Nhi. Trương Hỉ Nhi cũng nói ả nhìn rất giống Nhu Phúc, hai người bí mật liên thủ dối gạt thân phận để được hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý. Trương Hỉ Nhi đã dạy cho Tĩnh Thiện những nghi lễ cung đình, đồng thời kể cho ả nghe chi tiết những chuyện trong hoàng cung, sau khi chuẩn bị kĩ càng muốn tiến hành kế hoạch, không ngờ hai người lại bị sơn tặc tách ra. Tĩnh Thiện bị Lưu Trung bắt đi, sau khi được cứu liền nhập cung với thân phận đế cơ, hạ giáng lấy phò mã Cao Thế Vinh. Còn Trương Hỉ Nhi tiếp tục lang thang, cuối cùng cũng tới được Lâm An, được Cao Thế Vinh nhận vào phủ. Tĩnh Thiện sợ Trương Hỉ Nhi sẽ tiết lộ bí mật, hơn nữa còn đố kỵ Trương Hỉ Nhi được phò mã ưu ái, bởi thế đã giết Trương Hỉ Nhi để diệt khẩu và trút giận.

Sau khi vụ án Nhu Phúc đế cơ ngã ngũ, bổng lộc suốt 20 năm nay của nàng, tranh họa báu vật Triệu Cấu ban tặng và phủ đệ ngoài thành Lâm An của nàng đều bị tịch thu. Thi thể những tỳ nữ bị nàng đánh chết rồi chôn trong vườn cũng bị đào lên, người nhà của Trần Thái Tinh trong số đó ngày ngày đều tới quỳ trước Đại lý tự, đòi xử tử Tĩnh Thiện.

Nên trị tội thế nào, Giang Mạo Dữ và Châu Tam Úy không dám tự đưa ra ý kiến, xin Triệu Cấu đích thân cho chỉ thị.

Nên trị tội thế nào, Triệu Cấu nhất thời cũng khó xử, cầm bút lên rồi lại đặt xuống mấy lần. Đêm đã khuya, mí mắt hoạn quan trong sảnh đều đã díp lại, song y vẫn tỉnh táo vắt óc nghĩ ngợi, cuối cùng chỉ đành đứng lên, chắp tay đi đi lại lại trong thư các.

Gió thu lại nổi lên, thổi qua tán lá ngô đồng, khiến một chú quạ xám giật mình cất cánh bay. Triệu Cấu nhìn về phía tiếng động, không ngờ lại trông thấy bóng một nữ tử đang đứng in lên khung cửa sổ.

Búi tóc được cài trâm, rõ ràng đây không phải một cung nữ bình thường. Trái tim Triệu Cấu thoáng run lên, mơ hồ nhớ lại cảnh tượng năm ấy Nhu Phúc đứng ngoài nghe lén y bàn chuyện chính sự.

Cất bước tới gần mở cửa, nữ tử không chút phòng bị kia hốt hoảng ngẩng đầu, y trông thấy một khuôn mặt vừa giống, vừa không giống Nhu Phúc.

Mắt mày có nét tương tự, song thần thái khác hẳn nhau. Hồng hà bí Hàn Thu Tịch lập tức quỳ xuống tạ tội, phản ứng của nàng lại cảm giác thất vọng nặng nề thoáng qua trong y.

"Nàng làm gì ở đây?" Triệu Cấu lạnh lùng hỏi.

Đôi tay nàng nâng một chiếc chung cao quá đầu, rụt rè đáp: "Thần thiếp thấy quan gia vất vả, thường xuyên thức tới nửa đêm, bèn đích thân hầm cho quan gia một chung canh sâm... Ngoài cửa không có thị vệ, thần thiếp không cách nào xin được dẫn vào trong, lại không dám tiến vào làm kinh động quan gia, bởi thế chỉ đành đứng đợi ngoài cửa."

Triệu cấu gật đầu đáp: "Vào trong đặt xuống, sau đó quay về đi."

Hàn thị thưa vâng, sau khi đặt bát canh sâm xuống bèn cúi đầu lùi lại, cung kính lui được mấy chục bước mới dám xoay người rời đi.

Gió đêm rì rào thổi, Triệu Cấu đăm đăm nhìn theo bóng lưng nàng, một ý niệm mơ hồ trong đầu dần trở nên rõ ràng,

Lại quay về các, cây bút dường như không còn nặng nề như thế nữa. Y cầm bút lên, phê hai chữ vào tấu chương Đại lý tự trình lên: Đánh chết.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - BÓNG HOA HOA DƯƠNG
Chương 2
Chương 2: CUNG NHÂN ANH PHẤT - ĐƯỜNG ĐỆ NỞ HOA
Chương 3
Chương 3: TÀI NHÂN ANH PHẤT - TRĂNG ẨN MÀN MÂY
Chương 4
Chương 4: NGÔ PHI ANH PHẤT - GIẬT MÌNH TỈNH MỘNG
Chương 5
Chương 5: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - RÈM MỎNG NHẸ BUÔNG
Chương 6
Chương 6: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỜI ĐẸP ÁO HOA
Chương 7
Chương 7: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỢC XUÔI CHẲNG GẶP
Chương 8: TRẦN VƯƠNG TÔNG TUYỂN - TUYẾT TỚI HƯƠNG ĐI
Chương 8
Chương 9: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - YẾN VƯỢT NÚI NAM
Chương 9
Chương 10: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - CÁT XANH XUÂN NHẠT
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhu Phúc Đế Cơ
Chương 162

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 162
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...