Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhu Phúc Đế Cơ

Chương 88

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Biểu cảm của Nhu Phúc khi nhìn thấy miếng ngọc bội này là việc mà Triệu Cấu có ý thăm dò, thế nhưng nàng vẫn kiên quyết từ chối y ngoài cửa, khiến y bất đắc dĩ đành phải lệnh cho thị nữ giao miếng ngọc bội cho nàng, đồng thời cũng mất đi cơ hội có được đáp án.

Lần này sự chờ đợi dường như đã trở nên dài hơn. Bầu trời đêm có tuyết rơi, tuyết trắng nhẹ nhàng nhảy múa, đậu trên mặt y hóa thành những giọt nước tí hon, rồi rất nhanh tan biến. Cứ như vậy, bất giác nhận ra đêm đã khuya, áo choàng đã ướt gần nửa, y phục lạnh lẽo. Y kiên trì đứng ngoài cung thất của nàng, xem nàng lúc nào sẽ mở cửa ra.

Cuối cùng cửa cung cũng khẽ khàng mở ra. Nàng chậm rãi bước tới trong luồng sáng đổ dài trên nền đất, trong tay cầm miếng ngọc bội, đưa ra trước mặt Triệu Cấu, nói: "Muội không biết đây là thứ gì, trả lại cho hắn ta đi."

Triệu Cấu đón lấy ngọc bội, chuyển mắt nói với thị nữ phía sau nàng: "Mang áo khoác của công chúa tới."

"Không cần." Nhu Phúc xoay người, mệt mỏi nói: "Muội quay về ngủ đây."

Y vội vã giữ lấy cổ tay nàng, kéo nàng lại đối diện với mình: "Cùng ta tới gặp hắn một lần."

Nàng cau mày giằng ra: "Muội không đi! Hắn và huynh có giao dịch gì thế? Lẽ nào những gì hắn nói huynh đều tin cả?"

Y ôm chặt lấy nàng: "Những gì nên tin, những gì không nên tin, ta đương nhiên biết. Thế nhưng nếu lần này muội không đi, về sau nhất định sẽ hối hận."

Nàng kinh ngạc dừng lại, mở lớn mắt nhìn y, hai người nhìn nhau hồi lâu, nàng mới bỏ cuộc, rũ mắt thấp giọng nói: "Được, muội đi cùng huynh, thế nhưng phải cách hắn xa một chút."

Y gật đầu, mệnh cho nội thị đứng một bên tới Tuyết Kính đình trong vườn mai đốt đèn bày ghế, sau đó vội vã chạy tới đón lấy chiếc áo khoác trong tay thị nữ, đích thân choàng lên cho Nhu Phúc, dịu dàng đội kín mũ giúp nàng, sau đó cùng nàng tiến về phía trước.

Tới Tuyết Kính đình, nàng nghiêng người ngồi xuống, không nhìn về phía Di Chân các phía xa xa, ánh mắt thẫn thờ rơi xuống mấy cành mai bên ngoài.

Y phục trong cung để tang cho Huy Tông ba năm. Nàng mặc một thân váy trắng, tới chiếc áo choàng cũng là màu trắng tinh khiết, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra dưới chiếc mũ lông chồn. Những chiếc đèn lồng treo bên ngoài và sắc mai đỏ cũng hài hòa cùng cảnh sắc, điểm thêm chút sắc màu lên nền tuyết trắng vô tận, khuôn mặt thanh sạch của nàng lặng lẽ đối diện với màn đêm.

Triệu Cấu khoanh tay đứng cạnh nàng, đưa mắt nhìn Di Chân các phía xa, thấy Hoàn Nhan Tông Tuyển ở nơi đó đã nhận được tin tức, thong thả sải bước ra khỏi các, lại bị mấy thị vệ khách sáo ngăn lại ở khoảng cách chừng bốn trượng. Y cũng không kháng nghị, bèn dừng bước ở đó, ánh mắt đau đáu nhìn theo bóng hình Nhu Phúc bất lực cảm khái, tựa như một tiếng thở dài không dấu vết.

Tông Tuyển không chớp mắt chăm chú nhìn nữ tử trong đình. Triệu Cấu biết y đang mong chờ nàng quay đầu lại, thế nhưng nàng vẫn giữ nguyên tư thế lúc ban đầu, mắt mày cũng chẳng động, giống như đã bị băng tuyết đêm sâu làm cho đông cứng.

"Hận hắn, thì nhìn hắn một cái đi, nhớ kĩ dáng vẻ cuối cùng của hắn." Triệu Cấu nhìn Tông Tuyển, bình thản như không nói với Nhu Phúc.

Nhu Phúc dường như không hiểu lời này lắm, thoáng ngây ra, bối rối quay sang nhìn Triệu Cấu, trầm mặc một khắc rồi cuối cùng cũng đứng lên, nhẹ nhàng xoay người, nhìn về phía Tông Tuyển.

Giữa lúc cử động, chiếc mũ lông mềm mại trượt xuống, rũ xuống cầu vai nàng, lông chồn trắng muốt cuộn tròn giống như một quả cầu tuyết. Mái tóc nàng bồng bềnh kết búi, lộ ra cần cổ trắng nõn, gương mặt thanh khiết như băng. Lúc này nàng đang khẽ mím môi, sắc mi nhàn nhạt, như hồ nước Thu cạn đáy.

Bốn mắt chạm nhau. Ý cười trong mắt Tông Tuyển lan tràn, hơi nghiêng đầu, ánh mắt vẫn khóa trên gương mặt nàng, đồng thời cũng hơi cúi người xuống với nàng.

Sau khoảnh khắc nhìn thấy y, đáy mắt nàng đột nhiên ẩm ướt, vội vàng xoay người lại, quay về phía Tông Tuyển và Triệu Cấu không thể nào trông thấy, sau đó nhấc tay áo, lau đi dấu vết nào đó trên khuôn mặt.

Triệu Cấu hung hăng siết chặt miếng ngọc bội mát lạnh trong lòng bàn tay.

"Đưa Phúc Quốc trưởng công chúa hồi cung." Y lạnh lùng ra lệnh cho nội thị và cung nữ. Nhu Phúc nghe thấy vậy cũng cúi đầu xoay người, liếc nhìn y một cái, sau đó theo nội thị dẫn lối cất bước rời đi.

Thế nhưng đi được vài bước, nàng lại đứng lại, quay đầu nhẹ giọng hỏi: "Cửu ca, lời ban nãy huynh nói với muội là ý gì?"

Y ôn hòa nhìn nàng, đáp: "Viện Viện, ta đồng ý với muội."

Nàng không hiểu, khẽ nhướng mày lên.

Y mỉm cười: "Ta đồng ý với muội một yêu cầu nào đó muội từng đưa ra với ta."

Nàng bàng hoàng hiểu ra, thấy trong đôi mắt y lướt qua một tia sáng kỳ dị, bờ môi mấp máy như muốn nói gì đó, thế nhưng cuối cũng vẫn không thốt ra nổi, đứng im lặng, sau đó xoay người rời đi.

Về tới các, Triệu Cấu ngồi xuống, nhìn Tông Tuyển, nhất thời không lên tiếng.

"Dường như nàng vẫn giống trước đây." Tông Tuyển cười, nói: "Giúp ta chăm sóc tốt cho nàng."

Lời này lọt vào tai Triệu Cấu khiến y cảm thấy khó chịu, lạnh lùng nói: "Giúp ngươi?"

Tông Tuyển gật đầu: "Phải. Vì ngày sau ta sẽ chính thức hỏi cưới nàng."

Biểu cảm kinh ngạc của Triệu Cấu khiến y mỉm cười.

"Ngài không cảm thấy, hòa thân là một cách tốt để nối lại quan hệ giữa hai nước hay sao?" Tông Tuyển thản nhiên hỏi.

Triệu Cấu nói: "Thế nhưng muội ấy đã gả cho người khác rồi."

Tông Tuyển cười khẩy: "Ngài và nàng, đều không coi phò mã kia ra gì đấy chứ?"

Triệu Cấu nhất thời không biết phản bác thế nào, sau đó lại nói: "Trẫm sẽ không gả muội muội mình cho kẻ mà nàng ấy hận."

"Hận?" Tông Tuyển nói: "Đối với nàng, trước nay yêu hận luôn không phân tách được rõ ràng."

Triệu Cấu lạnh nhạt nhìn ánh sáng khác thường trong đôi mắt Tông Tuyển, hỏi y: "Có thể giải thích một chút nàng ôm mối hận nhập nhằng nào với ngươi được không?"

Tông Tuyển bước tới trước cửa sổ, gần đó có những cành mai mảnh khảnh kiêu hãnh, mà tuyết và hoa mai không dính chút bụi đất nào, sạch sẽ tinh khiết, hương thơm như xưa, hồi tưởng lại ánh mắt thoáng qua như tuyết lạnh gió xa ban nãy của nàng, không nén được có chút mất mát: "Lúc ấy, thứ mà nàng muốn, là thứ ta không thể nào cho nàng. Kháng cự vẫn là thái độ mà nàng quen dùng nhất, bướng bỉnh như vậy, dẫn tới cuối cùng oán hận không nguôi..."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - BÓNG HOA HOA DƯƠNG
Chương 2
Chương 2: CUNG NHÂN ANH PHẤT - ĐƯỜNG ĐỆ NỞ HOA
Chương 3
Chương 3: TÀI NHÂN ANH PHẤT - TRĂNG ẨN MÀN MÂY
Chương 4
Chương 4: NGÔ PHI ANH PHẤT - GIẬT MÌNH TỈNH MỘNG
Chương 5
Chương 5: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - RÈM MỎNG NHẸ BUÔNG
Chương 6
Chương 6: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỜI ĐẸP ÁO HOA
Chương 7
Chương 7: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỢC XUÔI CHẲNG GẶP
Chương 8: TRẦN VƯƠNG TÔNG TUYỂN - TUYẾT TỚI HƯƠNG ĐI
Chương 8
Chương 9: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - YẾN VƯỢT NÚI NAM
Chương 9
Chương 10: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - CÁT XANH XUÂN NHẠT
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhu Phúc Đế Cơ
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...