Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhu Phúc Đế Cơ

Chương 166

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đức Thọ cung vốn là phủ đệ của Tần Cối, sau đó Triệu Thận hạ lệnh sửa sang lại, ban tên Đức Thọ cung, là nơi để Thái thượng hoàng đế và Thái thượng hoàng hậu an hưởng tuổi già. Quy mô cung điện to lớn, kiến trúc cảnh quan đều không thua kém cấm cung. Bởi Triệu Cấu yêu thích thắng cảnh Lâm An, Triệu Thận bèn đào một chiếc hồ lớn trong Đức Thọ cung, dẫn nước vào, mô phỏng quang cảnh Tây hồ, còn đặt đá làm núi. Các đình viện trong cung đều rèm gấm nhẹ buông, nơi nơi đều là hoa tươi nở rộ, vào mùa Xuân có thể tắm trong hương hoa chèo thuyền trên mặt hồ mát lạnh, những người xưa kia từng ở Biện Kinh trông thấy quang cảnh này đều phải thốt lên có vài phần giống với Cấn Nhạc khi xưa.

Mùa Đông một năm kia, hoa mai trong vườn Tụ Cảnh ngoài Thanh Ba môn vừa mới nở rộ, cành mai thưa thớt điểm xuyết những bông hoa trắng, hương thơm thoang thoảng, so với những năm trước còn nở nhiều hơn. Triệu Thận bèn phái người tới Đức Thọ cung, cung thỉnh Thái thượng hoàng Triệu Cấu ngồi xe tới Tụ Cảnh viên thưởng mai.

Triệu Cấu lại nói: "Chuyển lời cho quan gia, ta thường xuyên rời Đức Thọ cung, không chỉ tiêu tốn nhiều chi phí, hơn nữa còn khiến nhiều người phải vất vả. Hậu viện này cũng có vài giống hoa thơm, không bằng mời quan gia đêm nay tới đây thưởng thức."

Triệu Thận nhận lời, sau khi dùng bữa tối liền ngồi xe tới Đức Thọ cung. Qua cửa cung, nội thị báo rằng Thái thượng hoàng đang nghỉ ngơi trong Lãnh Tuyền đường đối diện rừng mai, Triệu Thận bèn đi về Lãnh Tuyền đường. Từ xa đã trông thấy Triệu Cấu đang nằm dưới mái hiên trước sảnh, đắp chăn lông thiu thiu ngủ trên trường kỷ. Triệu Thận không biết y đã tỉnh, sợ kinh động tới y, rón rén tiến lại gần, lặng lẽ đứng một bên, đợi y tự thức dậy.

Đêm nay ánh trăng rất đẹp, không cần thắp nhiều đèn cung cũng có thể nhìn rõ phong cảnh hoa mai nở đầy vườn. Trong cung Đức Thọ có rất nhiều giống mai cổ, so với hoa ở Tụ Cảnh viên thì mảnh mai hơn, thanh nhã hơn, hương thơm ngan ngát không nơi nào có được. Trên cây cầu đá cạnh sảnh có một cung nữ trẻ tuổi đang khe khẽ hát theo tiếng dàn nhạc thổi sáo phía sau. Hẳn là theo lệnh Thái thượng hoàng, hát hết một lần lại hát lại, chỉ duy nhất một bài.

Chú tâm lắng nghe, Triệu Viện nhận ra nàng đang hát một bài Vịnh Mai từ: "Cành rêu điểm ngọc, đôi chim xanh nho nhỏ, cùng nhau ngủ trên cành. Nơi bờ giậu chiều tà gặp gỡ, không nói lên lời dựa rào trúc. Chiêu Quân không quen bờ cát xa thẳm, chỉ có thể thầm tưởng nhớ Giang Nam. Mượn ánh trăng trở về, hóa thành đóa hoa cô đơn. Nhớ chuyện xưa nơi cung cấm, người đó đang say ngủ gần đom đóm xanh. Không như gió Xuân dịu mát, sớm đã sắp xếp nhà vàng*. Nào ngờ sóng vỗ cuốn trôi, chỉ biết than một khúc thương nhớ. Chờ đợi nàng, hương thơm đã len lỏi qua song cửa."

(*

Nhà vàng (kim ốc): Lấy từ điển cố "Kim ốc tàng kiều" (nhà vàng giấu người đẹp). Thời Hán, Hán Vũ Đế khi còn chưa đăng cơ vì muốn giành được sự ủng hộ của bác mình là Quán Đào Trưởng công chúa mà đã xin công chúa được cưới con gái bà là Trần A Kiều (tức chị họ của ông), hứa hẹn sẽ xây một ngôi nhà bằng vàng cho nàng ở. Sau từ câu chuyện này mà có thành ngữ "Kim ốc tàng kiều" để chỉ những mối tình vụng trộm

.)

Tỉ mỉ nghiền ngẫm ý tứ trong lời bài từ, càng nghĩ càng ảm đạm, dần dà còn thấy có chút chua xót, nhất thời cũng thẫn thờ, lặng lẽ đứng đó nghe tiếp.

Cung nữ lại hát một lần nữa, Triệu Cấu chậm rãi mở mắt, nghiêng đầu sang nhìn Triệu Thận, mỉm cười nói: "Con tới rồi." Đợi Triệu Thận hành lễ xong, y đứng dậy dẫn Triệu Thận tới mái đình bên cầu đá, chỉ vào cây mai cổ trong vườn: "Năm nay Mai Đài ở đây nở rất đẹp, quan gia ngắm thử đi."

Triệu Thận đưa mắt nhìn theo, chỉ thấy cây Mai Đài nở hoa như ngọc, rêu rủ xuống giữa cành mai, độ dài từ vài tấc tới quá một thước, mỗi khi gió thổi qua, dây rêu lại bay phấp phới, quả thực rất đẹp.

Triệu Cấu lại giải thích: "Mai Đài trong cung Đức Thọ có hai loại: một loại có nguồn gốc từ động Trương Công ở Nghi Hưng, dây rêu dày, hoa rất thơm; loại khác lại có nguồn gốc từ Thiệu Hưng, rêu mỏng như dây tơ, chỉ dài chừng hơn tấc. Năm nay hai loại đều nở hoa, con không thể chỉ ngắm nhìn qua loa."

Triệu Thận cúi người thưa vâng, đang định lên tiếng khen ngợi Mai Đài, khoảnh khắc ngẩng đầu lên lại phát hiện ánh mắt Triệu Cấu không hề rơi trên hoa mai. Triệu Viện nhìn theo ánh mắt y, trông thấy kì thực y đang chăm chú ngắm nhìn mấy gốc cây được chuyển tới từ trong cấm cung như Lục Ngạc, Thiên Diệp, Ngọc Nhụy, Đàn Tâm...

Ban đầu, Triệu Thận nhất thời không hiểu vì sao Triệu Cấu lại yêu thích mấy cái cây này đến thế. Đó vốn là cây được trồng trong vườn mai trong cung, nửa đêm trước ngày chuyển tới cung Đức Thọ, Triệu Cấu đã mệnh người đào gốc những cây hoa này lên, hơn nữa còn phải đào sâu ba tấc đất, mang theo cả bùn đất chuyển tới cung Đức Thọ. Triệu Thận từng khuyên: "Hoa mai trong cung Đức Thọ rất nhiều, cây nào cũng đẹp hơn mấy gốc cây này, ắt hẳn sẽ khiến Phụ hoàng vừa lòng đẹp ý. Nay di chuyển những cây này sẽ tốn rất nhiều công sức, không bằng để bọn chúng lại đây." Mà Triệu Cấu không chịu thay đổi ý định, vẫn kiên quyết đòi chuyển mấy cây Lạp Mai này đi.

Thời khắc này, trong đôi mắt Triệu Cấu xuất hiện nét tang thương hiếm thấy. Y đứng dưới ánh trăng, nơi đầu con nước, miệng nói về Mai Đài không liên quan, song ánh mắt lại lưu luyến mấy gốc mai được chuyển từ cấm cung tới. Dáng vẻ thất thần kia khiến Triệu Thận cảm thấy vừa xa lạ vừa quen thuộc, láng máng nhớ ra, nhiều năm trước cũng đã từng trông thấy, đó là khi Phụ hoàng chăm chú ngắm nhìn bóng hình một ai đó.

Tiếng sáo lại vang lên, vẫn là giai điệu ban nãy. Cùng với tiếng hát của cung nữ, bóng hình dưới đáy lòng kia dần trở nên rõ ràng, dường như đang trôi nổi cùng hương mai thoang thoảng, lặng lẽ hòa vào lời hát.

Nhất thời chấn động, đột nhiên Triệu Thận hiểu ra, bí mật nào đang âm thầm chảy trong huyết mạch những cây mai cấm cung.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - BÓNG HOA HOA DƯƠNG
Chương 2
Chương 2: CUNG NHÂN ANH PHẤT - ĐƯỜNG ĐỆ NỞ HOA
Chương 3
Chương 3: TÀI NHÂN ANH PHẤT - TRĂNG ẨN MÀN MÂY
Chương 4
Chương 4: NGÔ PHI ANH PHẤT - GIẬT MÌNH TỈNH MỘNG
Chương 5
Chương 5: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - RÈM MỎNG NHẸ BUÔNG
Chương 6
Chương 6: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỜI ĐẸP ÁO HOA
Chương 7
Chương 7: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỢC XUÔI CHẲNG GẶP
Chương 8: TRẦN VƯƠNG TÔNG TUYỂN - TUYẾT TỚI HƯƠNG ĐI
Chương 8
Chương 9: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - YẾN VƯỢT NÚI NAM
Chương 9
Chương 10: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - CÁT XANH XUÂN NHẠT
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhu Phúc Đế Cơ
Chương 166

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 166
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...