Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhu Phúc Đế Cơ

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau bữa tối Triệu Cấu lệnh cho Ngưng Quang lên xe trở về cùng Cao Thế Vinh và Nhu Phúc. Ngưng Quang ôm một bao hành lý nhỏ, cau mày rầu rĩ, dáng vẻ buồn bực. Triệu Cấu thấy vậy bèn nói với nàng: "Trẫm biết ngươi không nỡ rời xa các tỷ muội trong cung, không sao hết, về sau mỗi lần Phúc Quốc trưởng công chúa nhập cung ngươi đều có thể theo muội ấy quay về cùng." Sau đó lại mỉm cười quay sang Nhu Phúc: "Viện Viện, về sau hồi cung muội dẫn nàng ấy theo cùng nhé."

Nhu Phúc liếc nhìn nàng, ánh mắt chậm rãi quét qua khuôn mặt Ngưng Quang, như cười như không, im lặng không nói.

Ngưng Quang không rét mà run, rũ mi cúi đầu, nhẹ nhàng cắn đôi môi đang run rẩy, lùi về phía sau một bước.

Đợi bọn họ đi rồi, Triệu Cấu liền triệu Tông chính quan quản lý các sự vụ trong cung đình tới, mệnh ông kiểm tra hoàn cảnh gia đình của hai thị nữ bị Nhu Phúc đánh chết. Lát sau, Tông chính quan quay về bẩm báo: "Hai thị nữ đó một người tên Trương Hỉ Nhi, một người tên Trần Thái Tinh. Trương Hỉ Nhi là người Khai Phong, vốn dĩ chính là thị nữ năm ấy hầu hạ Phúc Quốc trưởng công chúa. Cha mẹ nàng ta mất sớm, trước khi nhập cung được cô cô nuôi dưỡng. Trong loạn Tĩnh Khang, nàng ta trốn khỏi hoàng cung, song lại đi lạc cô cô, sau đó lang bạt tới Lâm An làm ca kỹ, Cao Phò mã gặp được liền chuộc thân cho nàng ta, dẫn vào phủ để nàng tiếp tục hầu hạ Phúc Quốc trưởng công chúa. Trần Thái Tinh là người Lâm An, do Cao Phò mã mua trước khi cưới công chúa, phụ thân làm nghề đánh cá, gia cảnh bần hàn, có hai anh em trai và ba em gái."

Triệu Cấu hỏi: "Nói vậy, Trương Hỉ Nhi nay ở Lâm An không có thân thích?"

Tông chính quan thưa vâng. Triệu Cấu bèn hạ lệnh: "Ban cho phụ thân Trần Thái Tinh một ngàn xâu tiền, nói là nàng ta đã ốm bệnh qua đời. Ngoài ra thông báo cho nội thị tỉnh, áp ban các cung và quản sự trong phủ công chúa, nghiêm cấm toàn bộ nội thị và thị nữ thảo luận về việc công chúa đánh chết hai thị nữ. Kẻ nào trái lệnh sẽ nghiêm trị."

Sau đó lại quay về cung Anh Phất. Trương Tiệp dư cũng có ở đó, đang ngồi nói chuyện vui vẻ với Anh Phất. Hai phi tần thấy Triệu Cấu tiến vào bèn vội vã đứng lên hành lễ nghênh đón. Triệu Cấu đích thân vươn tay ra đỡ, cho bọn họ bình thân, sau đó đưa mắt ngắm nghía bọn họ, mỉm cười nói: "Màu sắc trên y phục hai vị ái phi hình như đều đã xỉn, lát nữa mỗi người tự đi lĩnh mười thước vải lụa đi."

Trương Tiệp dư nghe vậy kinh ngạc nói: "Hôm nay thiếp mặc y phục mới... Sao lại nhìn rất cũ ạ?"

Mà Anh Phất đứng bên đã lần nữa quỳ xuống: "Tạ ơn quan gia ban thưởng. Được quan gia hậu ái, tỷ muội thần thiếp cảm kích vô ngần."

Trương Tiệp dư lập tức hiểu ra, cũng vội vã quỳ xuống tạ ơn.

Triệu Cấu cười cười, ngồi xuống trong khách sảnh, mệnh người gọi nhạc kỹ giáo phường tới chơi nhạc. Nhạc kỹ hỏi Triệu Cấu muốn nghe gì, Triệu Cấu thuận miệng đáp: "Tấu 'Ngư phụ từ'."

Tiếng nhạc vang lên, Triệu Cấu hài lòng lắng nghe, thi thoảng thấp giọng hát theo: "Sóng dập dờn, gió hiu hiu, rèm mỏng nhẹ buông trời hửng nắng..."

Thấy y vui vẻ ra mặt, Trương Tiệp dư bèn mỉm cười nhẹ nhàng hỏi: "Hôm nay hình như tâm trạng của quan gia rất tốt, có phải gặp được chuyện vui gì không ạ?"

Triệu Cấu chưa kịp đáp lời thì Anh Phất đã cướp lời trước: "Hẳn là lại nhận được tin báo nạn giặc cướp đã được dẹp yên. Nay thiên hạ yên vui thái bình, quan gia sao có thể không vui mừng cho được?"

Triệu Cấu chỉ cười không đáp, quay sang nhìn Trương Tiệp dư: "Viện bây giờ đang làm gì?"

Trương Tiệp dư nói: "Đang đọc 'Luận ngữ' trong cung thần thiếp."

Triệu Cấu gật đầu nói: "Đứa bé này quả thực thông minh hiếu học... Không chỉ tài văn chương, mà cưỡi ngựa bắn tên cũng rất có thiên phú. Hôm qua trẫm dạy nó bắn cung, tuy tuổi tác hẵng còn nhỏ mà đã có thể ngắm trúng đích."

Trương Tiệp dư lộ vẻ vui mừng, đáp: "Là quan gia khéo dạy."

Triệu Cấu ngẫm nghĩ, lại nói với nàng: "Con trẻ lớn rồi, chi tiêu cũng nhiều lên. Nay bổng lộc mỗi tháng của nàng là bao nhiêu? Ngày mai trẫm sẽ mệnh người tăng thêm cho nàng một ít."

Trương Tiệp dư nghe vậy lập tức đứng dậy hành lễ tạ ơn.

Sau đó Trương Tiệp dư lại cùng Triệu Cấu và Anh Phất nói chuyện thêm một lúc nữa mới cáo từ hồi cung. Anh Phất đích thân ra cửa tiễn, nhìn theo bóng lưng Trương Tiệp dư thật lâu, vô thức thở dài thành tiếng.

Triệu Cấu bèn hỏi nàng: "Vì sao lại thở dài? Có việc gì không được như ý sao?"

Anh Phất ủ rũ ngoái đầu, quay về ngồi xuống bên cạnh Triệu Cấu, gượng cười đáp: "Không có gì. Trương tỷ tỷ may mắn được quý tử, từ ngày có Viện, thần sắc tỷ ấy lúc nào cũng rạng ngời, nói cười không ngớt, nhìn như trẻ ra vài tuổi. So sánh ra, thần thiếp tự cảm thấy mình buồn bã tiều tụy đi rất nhiều, không nén được thở dài."

"Nuôi trẻ con kì thực rất phiền phức." Triệu Cấu thản nhiên nói: "Phải bỏ ra rất nhiều tâm sức, cũng là một việc rất mệt nhọc."

Anh Phất gật đầu đáp: "Quan gia nói phải. Thần thiếp chỉ là tuổi tác ngày một lớn dần lên, sống trong chốn thâm cung này thường xuyên cảm thấy quạnh hiu cô độc, bởi thế rất ngưỡng mộ Trương tỷ tỷ, nếu có đứa trẻ bầu bạn bên mình thì cũng có thể thường xuyên chuyện trò giải khuây. Dù nuôi trẻ con rất mệt nhọc nhưng cũng rất đáng, có chút việc gì đấy để làm sẽ không cảm thấy tháng ngày đằng đẵng nữa..."

Triệu Cấu thoáng trầm ngâm, hỏi: "Nàng thực sự rất muốn có một đứa trẻ à?"

"Dĩ nhiên rồi ạ." Anh Phất nói, sau đó lại mỉm cười lắc đầu: "Nhưng chỉ là mong muốn mà thôi. Đáng tiếc thần thiếp vô phúc, ngày hôm ấy Viện lại không chịu chọn thần thiếp làm mẹ..."

"Không sao hết," Triệu Cấu khẽ cười: "Trẫm có thể mệnh người lại tuyển chọn con cháu tông thất đưa vào cung cho nàng nuôi dưỡng."

Anh Phất mừng rỡ, trịnh trọng khấu đầu tạ ân điển của Triệu Cấu. Triệu Cấu giơ tay đỡ nàng đứng lên, hai người nhìn nhau mỉm cười.

Ngưng Quang theo Cao Thế Vinh hồi phủ, Cao Thế Vinh lệnh cho nàng làm thị nữ thân cận của mình, quản lí các công việc mà Thái Tinh trước đây từng làm. Nhu Phúc lạnh lùng nhìn, cũng không nói gì, chỉ vô tình cố ý thong thả quan sát Ngưng Quang. Ngưng Quang đứng trước mặt nàng không dám ngẩng đầu, chỉ rũ mắt nhu thuận cúi đầu thật sâu, nếu không bắt buộc thì đều tận lực để mình khuất khỏi tầm mắt Nhu Phúc.

Như vậy yên bình trôi qua hai ngày, giữa chừng Cao Thế Vinh cũng chưa lệnh cho Ngưng Quang thị tẩm. Tới buổi tối ngày thứ ba, Ngưng Quang sau khi hầu hạ Cao Thế Vinh tắm giặt thay đồ như cũ bèn vội vã lùi về phía cửa, nhẹ giọng nói: "Phò mã gia còn cần nô tỳ làm gì nữa không ạ?"

Cao Thế Vinh ngồi xuống bên mép giường, đáp: "Hết rồi, ngươi đi nghỉ ngơi đi."

Ngưng Quang như được đại xá, lập tức xoay người toan rời đi. Không ngờ Cao Thế Vinh phát hiện thấy trên gối của mình hình như có chút vết bẩn, muốn bảo nàng đổi cái khác, bèn gọi nàng lại: "Đợi đã."

Ngưng Quang chậm chạp quay đầu, kinh hãi run rẩy hỏi: "Phò mã gia?..."

Cao Thế Vinh thấy nàng ta bị dọa thành như vậy, không nén được dở khóc dở cười, cố tình không lập tức nói ra lí do giữ nàng ta lại, chỉ đáp: "Ngươi qua đây."

Ngưng Quang thấy y chỉ mặc áo trong, ngồi bên mép giường ngậm cười nhìn mình chằm chằm, không nén được than thầm một tiếng, nắm chặt góc áo chậm rì rì bước qua.

Cao Thế Vinh mất kiên nhẫn lại giục, Ngưng Quang cuối cùng không nén nổi nữa, quỳ sụp xuống đất, hai hàng lệ chảy dài: "Phò mã gia, ngài tha cho nô tỳ đi... Công chúa sẽ không bỏ qua cho nô tỳ..."

Vừa nhắc tới Nhu Phúc nộ khí của Cao Thế Vinh lại dâng trào, biết Ngưng Quang vì sợ Nhu Phúc sẽ trả đũa nên mới lo sợ mình sẽ bắt nàng thị tẩm, nhất thời tức tới ngạt thở, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng: "Qua đây!"

Ngưng Quang lệ châu ròng ròng, kiên trì quỳ dưới đất không nhúc nhích. Cao Thế Vinh cũng không nói nhiều với nàng nữa, đi thẳng tới xách nàng lên lôi về phía giường. Ngưng Quang tức thì khóc ầm lên, không nén được khẩn cầu: "Phò mã gia, đừng mà... Tha cho nô tỳ đi..."

Cao Thế Vinh phớt lờ, đen mặt tiếp tục lôi kéo nàng. Ngưng Quang giãy dụa không có tác dụng, mắt thấy sắp bị y kéo tới giường rồi, đột nhiên cao giọng hét lớn: "Cứu mạng! Công chúa cứu mạng! Công chúa mau tới cứu nô tỳ với..."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - BÓNG HOA HOA DƯƠNG
Chương 2
Chương 2: CUNG NHÂN ANH PHẤT - ĐƯỜNG ĐỆ NỞ HOA
Chương 3
Chương 3: TÀI NHÂN ANH PHẤT - TRĂNG ẨN MÀN MÂY
Chương 4
Chương 4: NGÔ PHI ANH PHẤT - GIẬT MÌNH TỈNH MỘNG
Chương 5
Chương 5: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - RÈM MỎNG NHẸ BUÔNG
Chương 6
Chương 6: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỜI ĐẸP ÁO HOA
Chương 7
Chương 7: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỢC XUÔI CHẲNG GẶP
Chương 8: TRẦN VƯƠNG TÔNG TUYỂN - TUYẾT TỚI HƯƠNG ĐI
Chương 8
Chương 9: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - YẾN VƯỢT NÚI NAM
Chương 9
Chương 10: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - CÁT XANH XUÂN NHẠT
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhu Phúc Đế Cơ
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...