Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhu Phúc Đế Cơ

Chương 163

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hình phạt đánh chết được công khai, được ấn định sẽ hành hình vào ngày Giáp Dần tháng Chín. Câu chuyện liên quan tới vụ án này rất nhanh đã lưu truyền khắp nơi, mấy chữ "Nhu Phúc đế cơ" bỗng biến thành lời nói dối che trời dối bể. Ni cô mạo danh Phúc quốc Trưởng công chúa hưởng không hai mươi năm vinh hoa phú quý cũng tức khắc biến thành đối tượng bị bách tính lăng mạ, khinh bỉ và ghét bỏ.

Những người gác ngục Đại lý tự thỉnh thoảng cũng đem những lời này bàn tán ngay trước mặt Nhu Phúc, thế nhưng dáng vẻ nàng vẫn luôn dửng dưng như không nghe thấy gì, yên tĩnh đợi tới ngày hành hình trong ngục, trên khuôn mặt không chút dấu vết vui buồn.

Hai đêm trước ngày hành hình, Triệu Viện tới ngục thăm nàng. Thấy nàng không chút son phấn, gầy gò hốc hác, lại mặc một bộ y phục trắng nằm trong góc nhà giam tối tăm ẩm thấp, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, đôi mắt Triệu Viện dâng lên một lớp sương mù.

"Cô cô." Y gắng sức nở nụ cười gọi nàng.

Nàng trông thấy y, cũng mỉm cười, khẽ khàng ngồi dậy bước tới, vịn vào chấn song gỗ ngăn cách hai người bọn họ, vẫn nhìn y bằng ánh mắt ôn hòa như trước đây: "Viện, sao con lại tới đây?"

Triệu Viện rũ mắt, buồn bã đáp: "Viện muốn hỏi cô cô, có cần thứ đồ gì không, Viện có thể mang tới cho cô cô."

Nhu Phúc lắc lắc đầu, nói: "Sắp chết rồi, còn cần dùng đến gì nữa?" Ngẫm nghĩ, nàng lại quay đầu nhìn về phía một chiếc rương gỗ nhỏ phía sau, "Hôm nay Phò mã cũng đã tới, mang cho ta mấy bộ y phục, thế là đủ rồi

Triệu Viện gật đầu, thoáng trầm mặc rồi nói: "Nghe nói Cao Phò mã sắp sửa rời Lâm An rồi."

Nhu Phúc buồn buồn cười: "Nay tháng ngày của y cũng không dễ chịu ư?"

Triệu Viện im lặng, không muốn nói cho nàng, sau khi nàng bị bắt giam, thân phận Phò mã đô úy của Cao Thế Vinh cũng bị tước bỏ, ngay tới chức quan khi xưa cũng bị tước, lại cho người ta một cơ hội được cười trên nỗi đau kẻ khác, thậm chí còn có người mỉa mai y: "Trước nay Phò mã, đều như Di Lặc* giáng thế xuống trần gian; Nay về nhân gian, lại khắp nơi tìm cháo húp."

(*

Bồ tát Di Lặc: Theo kinh sách nhà Phật, Bồ tát Di Lặc là một vị Bồ tát đang giáo hóa chúng sinh ở cõi trời Đẩu Suất, sẽ đắc đạo thành Phật và giáng thế trong tương lai, trở thành vị Phật tiếp theo giáo hóa chúng sinh sau Phật Thích Ca Mâu Ni.

)

"Hôm nay y tới, chỉ thẫn thờ nhìn ta một lúc, cũng không nói gì, thế nhưng ta biết y tới để từ biệt." Nhu Phúc thở dài, nói với Triệu Viện: "Ngày sau nếu gặp được y, xin hãy giúp ta chuyển lời tới y, ta có lỗi với y."

Triệu Viện gật đầu đồng ý. Thấy y nhất thời không còn gì để nói, Nhu Phúc bèn khuyên y: "Mau về đi. Ta là đế cơ giả phạm tội chết, con không nên tới đây, đừng để cha mẹ con biết được."

"Cô cô," Triệu Viện lại gọi nàng, trịnh trọng hơn lần trước vài phần, "Từ khi con nhập cung tới giờ, cô cô mà con quen biết chính là người, là công chúa thật cũng được, đế cơ giả cũng chẳng sao, đối với con không có gì khác biệt. Bất kể người là ai, trong lòng con, người mãi mãi là cô cô của con."

Nghe thấy lời này, Nhu Phúc ngọt ngào mỉm cười, cũng không nói gì, chỉ đưa tay ra vuốt v e mái tóc Viện, giống như ngày y còn bé. Ánh mắt Triệu Viện buồn bã nhìn nàng, đột nhiên lại mỉm cười, chuyển chủ đề hỏi nàng: "Cô cô, người có đói không? Con mang cho người một ít điểm tâm. Người muốn ăn gì? Bánh đậu xanh, bánh phù dung, móng lạc đà, bánh ngàn lớp, bánh thịt cua, hay là mứt hoa quả..."

Nhu Phúc sững sờ không nói gì. Dưới ánh đèn le lói, Triệu Viện trông thấy đôi mắt nàng ánh lên một tầng nước, thế nhưng nàng đã nhanh chóng chớp mắt, vẫn mỉm cười nói: "Ta không đói. Thế nhưng cảm ơn con, Viện."

Sau đó hai người cùng chìm vào im lặng. Triệu Viện cúi đầu như có điều suy nghĩ. Lát sau, y đưa cánh tay phải vẫn luôn giấu sau lưng ra trước mặt Nhu Phúc, bàn tay nắm lại, giống như đang nắm một thứ gì.

"Vậy, cái này thì sao?" Triệu Viện rưng rưng cười nhạt, "Con nghĩ, chắc chắn cô cô sẽ thích."

Nhu Phúc buồn rầu chìa tay phải ra, Triệu Viện thả món đồ trong tay vào lòng bàn tay nàng.

Đó là một chiếc bình sứ tinh xảo, còn vương hơi ấm của Triệu Viện. Nhu Phúc nắm chặt thu về, có thể cảm nhận được chất lỏng bên trong đang khẽ khàng sóng sánh.

Nàng tức thì hiểu ra tác dụng của loại chất lỏng thần bí này.

Triệu Viện quỳ xuống trước mặt nàng, nghẹn ngào nói: "Cô cô, Viện vô dụng, không thể cứu người, tất cả những gì làm được cũng chỉ có thế này."

Tay trái men theo chấn song chậm rãi trượt xuống, Nhu Phúc cũng chầm chậm quỳ xuống, nhìn vào mắt y, dịu dàng mà chân thành bày tỏ sự cảm kích của mình: "Viện, cô cô quả thực rất biết ơn con. Đây đích thực là thứ ta mong muốn."

Nàng kéo y đứng dậy, lại quay người mở chiếc rương gỗ nhỏ, rút ra một chiếc quạt Thu từ bên trong, đưa cho Triệu Viện: "Nay trong người cô cô không có vật gì để đáp lễ, chỉ có chiếc quạt này. Con cầm lấy, khi nào nhớ đến cô cô thì ngắm nhìn, xem như cô cô vẫn còn ở bên cạnh."

Triệu Viện đón lấy, trông thấy đó là một chiếc quạt lụa trắng tinh, mặt quạt sạch sẽ, không chữ không tranh.

"Là Phò mã nhét vào trong chiếc rương y phục này đem đến." Nhu Phúc giải thích, "Hơi cũ rồi, cũng không có vẻ tốt, vốn không nên đem ra tặng người."

Triệu Viện lại rất trịnh trọng nhận lấy, nói: "Đa tạ cô cô."

Nhu Phúc lại khẽ khàng thở dài, cười nhạt nói: "Cũng không biết vì sao y đưa tới. Giờ đã là cuối Thu, trời đã lạnh thế này rồi, sao dùng được tới quạt nữa?"

Không đợi Triệu Viện đáp lời, nàng đã lại giục y rời đi: "Mau quay về đi. Ở lại lâu trong ngục không hay."

Triệu Viện lần nữa quỳ xuống, rưng rưng dập đầu với nàng, đợi Nhu Phúc nhận rồi mới chịu đứng dậy, sau khi cáo từ liền xoay người bước ra phía ngoài. Đi được vài bước vẫn ngoái đầu lại, chỉ thấy Nhu Phúc đang đứng dựa vào chấn song cửa dùng ánh mắt tiễn y, trên khuôn mặt nhợt nhạt là ý cười ấm áp khiến y cảm thấy thân thiết như lần đầu tiên hai người gặp mặt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - BÓNG HOA HOA DƯƠNG
Chương 2
Chương 2: CUNG NHÂN ANH PHẤT - ĐƯỜNG ĐỆ NỞ HOA
Chương 3
Chương 3: TÀI NHÂN ANH PHẤT - TRĂNG ẨN MÀN MÂY
Chương 4
Chương 4: NGÔ PHI ANH PHẤT - GIẬT MÌNH TỈNH MỘNG
Chương 5
Chương 5: CAO TÔNG TRIỆU CẤU - RÈM MỎNG NHẸ BUÔNG
Chương 6
Chương 6: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỜI ĐẸP ÁO HOA
Chương 7
Chương 7: PHÒ MÃ CAO THẾ VINH - NGƯỢC XUÔI CHẲNG GẶP
Chương 8: TRẦN VƯƠNG TÔNG TUYỂN - TUYẾT TỚI HƯƠNG ĐI
Chương 8
Chương 9: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - YẾN VƯỢT NÚI NAM
Chương 9
Chương 10: HOÀN NHAN TÔNG TUYỂN - CÁT XANH XUÂN NHẠT
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhu Phúc Đế Cơ
Chương 163

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 163
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...