Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một tháng sau khi trung học khai giảng, ngày cuối cùng

của Quốc Khánh, tôi cùng mấy đứa bạn sơ trung liền tổ chức một buổi đi chơi,

Đại Song thi đậu trường trọng điểm Kiến Thanh, Tiểu Phiền và Lưu Lý Quân tuy

rằng chuyển thẳng lên trường cũ nhưng không cùng lớp, lại khéo là Tiểu Phiền và

Khang Duật học cùng lớp, Tiểu Song và Tông Lê Quân – chính là đứa nửa học kì

cuối sơ trung năm 3 vẫn nghỉ bệnh, cùng thi đậu trường Kỹ Thuật Nghiệp Vụ Thượng

Hải, hai đứa nó đều chọn văn thư Anh văn, cho nên cũng cùng lớp, còn Từ Oánh,

không có gì khác thường thi đậu Trung Học Nữ số 3, không thể khéo hơn là hai

đứa tôi bây giờ lại biến thành bạn cùng lớp, cuối cùng là Diễm Diễm, nó thế

nhưng lại thi đậu trường sơ trung cũ của nó, hiện tại bạn học trung học của nó

là bạn học sơ trung của nó, thế giới thật sự rất là kỳ diệu, không thấy thì

không biết.

Tuy rằng mấy đứa bạn có đứa tách ra, có đứa không tách

ra, nhưng mọi người đều nhớ những gì đã qua, cho nên liền tụ tập một lần, gia

tăng một chút tình cảm, mọi người đều vui vẻ dùm tôi, bị bệnh một tháng, thành

tích không chỉ không xuống dốc, còn thi đậu trường trọng điểm, thân thể cũng

bình phục, xem như song hỷ lâm môn, may mắn tới mức không tin nổi.

Bản thân tôi còn không biết vậy, tôi còn nghĩ về

chuyện học cùng trường với Khang Duật, một chút vui sướng vì thi đậu trường

trọng điểm cũng không có, bất quá mọi chuyện đã vậy rồi, cứ nghĩ mãi cũng vô

dụng.

Muốn trách, thì trách Khang Duật, ai biểu hắn đoán đề

chuẩn như vậy làm gì, làm cho môn tiếng Anh tôi dở nhất tăng điểm không ít.

Ai…

Bây giờ nói gì cũng không được, bây giờ quan trọng

nhất là trinh sát xem có tình địch hay không.

Nói, kể từ khi trung học khai giảng, tôi và Khang Duật

chưa gặp lại lần nào, đếm đếm thế nhưng đã hơn một tháng.

“Tiểu Phiền, bạn học mới có nhiều con gái không?” đừng

nói tôi oán trách trời đất, đây là chuyện không thể không phòng, xa mặt cách

lòng, càng xa càng cách.

Có câu nói như thế này – Lúc trước thấy đẹp, chính là

chưa thấy qua thứ khác.

Lúc học sơ trung, mỗi ngày tôi đều sàng qua sàng lại

trước mặt Khang Duật, sàng sàng thành thói quen, bây giờ tôi không lắc lư trước

mặt hắn nữa, bây giờ tôi là một con siêu béo, lại không xinh đẹp, không đáng

yêu, không chừng một ngày nào đó có một con nhỏ xinh đẹp, đáng yêu, sàng tới

trước mặt hắn, làm cho tôi biến thành chuyện đã trôi qua.

Không lo lắng không được nha.

“Nhiều, nửa lớp là con gái, mày nói xem có nhiều hay

không.” Tiểu Phiền chế nhạo nhìn tôi.

Vớ vẩn, trường Hồng Kiều là trường có cả nam lẫn nữ,

đương nhiên một nửa là nam, một nửa là nữ.

“Ý của tao là xinh đẹp, đáng yêu, có nhiều hay không?”

“Miểu Miểu của chúng ta đang lo lắng nha, Tiểu Phiền,

vì tình chị em, mày có trách nhiệm giam Khang Duật cho thật chặt, lớp 3 sơ

trung khối 3 chỉ còn có đôi mày và Khang Duật, trái cây quí hiếm nha, đối tượng

bảo hộ trọng điểm!!”

Tôi cảm kích tới mức sắp phun nước mắt nhìn Đại Song,

thật sự là chị em tốt, hiểu được tâm tư của tôi.

Tiểu Phiền chẹp chẹp một chút “Mới khai giảng hơn một

tháng, có gian tình hay không, bây giờ chưa nhận ra được.”

Nói cũng đúng, bây giờ còn chưa quen thân, cũng không

có khả năng có chuyện gì, trong lòng tôi tạm thời an tâm, uống một ngụm Coca

lớn, xem như tự chúc mừng.

“Miểu Miểu, đừng lo lắng, Khang Duật không phải loại

người như vậy!” Tiểu Song rót thêm Coca cho tôi “Tuy rằng không học trung học

cùng nhau, nhưng mà nhà mày với nhà hắn rất gần, hai ngày nghỉ còn có thể gặp

nhau, đừng sợ, đừng lo buồn vô cớ!”

Nó còn chưa nói xong, vừa mở miệng đã chọt trúng nỗi

đau của tôi.

“Bọn tao đã hơn một tháng không gặp rồi, Quốc Khánh

cũng không gặp, hắn cứ nói bận!” tôi ai oán nói.

“Tại sao vậy!?” tụi nó đều tò mò mở to hai mắt.

Tôi nắm chặt cái ly, nhìn Coca sủi bọt “Làm sao mà tao

biết được, hắn nói dạo gần đây bác Trầm nhập hàng mới, bán rất đắt, hắn phải

giúp việc, cho nên không rảnh gặp tao, ngày hôm qua tao còn gọi điện thoại cho

hắn, tính hẹn hắn thứ bảy tuần sau đi vườn bách thú trượt băng, hắn đều nói

không rảnh, chỉ nói tao chú ý sức khỏe.”

“Có vấn đề!” Lưu Lý Quân đẩy đẩy gọng kính, kính mắt

lập tức lóe lóe ánh sáng, đâm vào làm cho tôi run run.

“Mày đừng làm tao sợ! Tao bệnh nặng mới khỏi, bây giờ

còn không chịu nổi kích thích.”

“Không phải hù mày, phim truyền hình đều như vậy, một

đôi nam nữ đang yêu nhau cuồng nhiệt, khi mà một bên nói có việc, không thời

gian gặp gỡ, bình thường chưa xa cách bao lâu, sẽ chia tay!”

Lưu Lý Quân là một đứa ghiền TV, phim tình yêu xem

nhiều nhất, nó vừa nói vậy, trong lòng tôi liền bồn chồn.

“Đừng dọa Miểu Miểu, mày xem nó sợ tới mức mặt trắng

bệch luôn rồi!” Tiểu Song gắp một miếng thịt gà chặn họng Lưu Lý Quân lại.

“Không phải nha, tao cũng thấy không thích hợp, trước

kia không như vậy! Trước kia hắn cứ bám dính lấy tao, nếu tao không đi gặp hắn,

mặt hắn đen còn hơn cả đít nồi.”

Tiểu Phiền nhấm nháp rau chân vịt xào, dùng đũa chỉa

vào người tôi “Đi tìm hắn, hỏi rõ ràng.”

“Không ổn đi!” tôi rụt cổ lại.

“Không hỏi rõ ràng, trong lòng mày sẽ canh cánh mãi,

cho dù có đá, cũng là mày đá hắn, tuyệt đối không được để hắn đá!” Tiểu Phiền

dùng mắt đe dọa tôi “Nếu như mày bị bỏ rơi, thì sẽ làm mất mặt tụi tao.”

Tiểu Phiền lúc nào cũng hung hãn, nhưng tôi không nghĩ

tới nó hung hãn tới mức này.

“Miểu Miểu, tao tán thành Tiểu Phiền, đi hỏi đi, đừng

nghẹn ở trong lòng! Tao thấy Khang Duật cũng không động đậy gì, nếu như hắn

thay lòng đổi dạ thật, lúc đá hắn, nhớ tát hắn.”

Tông Lê Quân vì việc Khang Duật cướp chức Ủy viên học

tập của nó lúc nó nghỉ bệnh ghi hận tới bây giờ, cho nên không có khả năng nó

nói tốt cho Khang Duật, tôi thấy nó hận tới mức không thể mang theo răng nanh,

tìm cơ hội cắn Khang Duật một miếng đâu.

“Tán thành thì giơ tay!!” Tiểu Phiền đột nhiên nhấc

tay lên nói.

“Tao tán thành!” Tiểu Song và Đại Song giơ tay lên.

Tông Lê Quân thì khỏi phải nói, hai tay đều giơ lên.

Từ Oánh cũng gật đầu, giơ cánh tay nho nhỏ của nó lên.

Lưu Lý Quân chùi chùi mép, cũng nhấc tay nói “Tao đồng

ý!”

Đây…đây là bức

tôi.

Ánh mắt tôi

thoáng nhìn, còn một đứa không giơ tay, nhìn về phía Diễm Diễm, cầu cứu nó.

Nó cũng không

nhìn lại tôi, thật liều mạng bỏ sườn xào chua ngọt vô miệng.

Con em này, có

với không có, có gì khác nhau.

“Thật sự phải đi?” tôi run run hỏi.

Mười con mắt nhìn chằm chằm vào tôi “Đi!!!”

Tôi không ngừng nuốt nước miếng ực ực vào miệng, số

lượng địch rất nhiều, tôi chiến đấu một mình cũng không có khả năng thắng, cuối

cùng đánh phải run rẩy giơ tay của chính mình lên, cúi đầu.

“Được rồi, tao đi…tao đi là được!”

Thứ bảy, tôi lấy hết dũng khí, tăng thêm lòng dũng

cảm, hùng hổ đi ra khỏi nhà, đi tới nhà bác Trầm, thình lình nhìn thấy Khang

Duật đang đi ra khỏi nhà, tôi lập tức theo phản xạ trốn qua một bên, làm gì còn

khí thế lúc nãy, cả người đều ủ rũ, mấy câu muốn hỏi, vẫn là mấy câu đã được

viết nháp từ hôm qua, bây giờ đã quên sạch sẽ, nửa lời cũng nghĩ không ra.

Hai con mắt tôi như rada nhìn theo Khang Duật.

Hắn đi đâu? Không phải nói là giúp bác Trầm trông cửa

hàng sao, sao không đi tới cửa hàng, ngược lại còn đi về hướng ngược lại nữa.

Có vấn đề!!

Thật sự có vấn đề!!

Hai con mắt tôi ngay lập tức từ rada biến thành bình

phun lửa, không nghĩ ngợi gì liền đi theo.

Tôi theo hắn đi qua chợ, thấy hắn leo lên xe buýt tới

chợ Khinh Phưởng, tôi cũng vội vàng leo lên, may mắn cuối tuần có nhiều người

đi chợ Khinh Phưởng, tôi chen chúc trong đám người, không bị hắn phát hiện.

Đến chợ Khinh Phưởng, tôi thấy hắn xuống xe, tự nhiên

cũng xuống theo.

Nhìn cánh cổng ghi ba chữ to Chợ Khinh Phưởng, tôi

buồn bực nghĩ, hắn tới chỗ này làm cái gì! Đi lấy hàng cho bác Trầm hả? Không

đúng nha, bác Trầm mua đồ ăn, đi phố Mười sáu mới đúng.

Dù sao cũng tới đây rồi, dù gì cũng phải tìm hiểu cho

ra lẽ.

Tôi đi cách hắn mười mét, trốn phải trốn trái, đi theo

hắn từ gian hàng này qua gian hàng khác, bây giờ không so với lúc trước thân

nhẹ như yến được, đi vài bước đã thở dốc, đi theo hắn như vậy, hai chân tôi đều

run run, may mắn trời không nóng, nếu không chắc chắn tôi sẽ thở như bị hen

suyễn vậy.

Rốt cuộc, tôi thấy hắn vào một gian hàng.

Đứng xa xa nhìn tên cửa hàng viết – Bong bóng Cao

Thăng.

Bán bong bóng!?

Hắn tới chỗ này làm gì?

Vì vậy, tôi lén lút nhìn vào cửa sổ thủy tinh của cửa

hàng, cách một bồn hoa cao bằng nửa đầu người, ngồi ngay đó lén lút nhìn vào.

Tôi thấy Khang Duật đứng cùng với một đứa con gái bộ

dạng như học sinh trung học, hắn giống như đang khen con nhỏ kia, cũng không

biết nói cái gì, hai người cười vui vẻ không ngừng.

Khang Duật, anh giỏi lắm, quả nhiên anh có gian tình,

không chỉ vậy, anh thế nhưng còn ra tay với học sinh trung học, thật quá đáng,

tôi hoàn toàn không nghĩ tới, không phải bản thân tôi mới sơ trung đã có một

chân với hắn thôi.

Đang phẫn nộ, một cặp mẹ con đang đi dạo phố, đi ngang

qua người tôi.

“Mẹ, chị kia đang làm gì vậy? Có phải chị ấy rất đói

bụng hay không, sao mà ngay cả bồn hoa cũng không tha!”

Tôi quay đầu, hai mắt phun lửa nhìn thằng nhóc đó.

Nhóc con lập tức sợ hãi trốn ra sau lưng mẹ hắn, sợ

hãi nhìn tôi.

“Tiểu bảo, ngoan, đừng sợ, mẹ con mình đi liền!!”

người mẹ kéo con mình nhanh chóng bỏ đi, lúc đi còn không quên nói thầm “Thật

đáng thương, nhỏ như vậy đã bị điên, không biết con nhà ai!”

Bà mới bị điên!

Trong lòng tôi cứ ầm ĩ mãi, lại dùng lực bứt một nhánh

cây ở ngoài cửa hàng làm đồ trang sức, bỏ vào trong miệng điên cuồng cắn.

Khang Duật, anh là đồ vô lương tâm, không chỉ đứng núi

này trông núi nọ, còn làm cho tôi bị người ta kêu là đồ điên, anh là đồ xấu

xa!!

“Em gái, muốn mua bong bóng hả? Cửa hàng cô vừa nhập

về bong bóng hình con chuột, muốn mua một cái không.”

Lúc tôi đang tức giận chửi thầm trong lòng, cửa của

cửa hàng mở ra, một bà cô đi ra, có lẽ là thấy tôi cứ đứng ngoài cửa hàng nhìn

vào nên nghĩ rằng tôi muốn mua bong bóng.

“Không mua!! Ai muốn mua bong bóng của cô!”

“Không mua cũng không sao, nhưng không cần phá bồn hoa

của cô!” bà cô đau lòng nhìn bồn hoa cơ bản đã bị tôi nhổ sạch sẽ.

Tôi lật đật bỏ tay ra “Ai nhổ bồn hoa của cô, nó vốn

như vậy!”

Có chết tôi cũng không nhận, tôi không chỉ nhổ sạch lá

cây, còn ăn sạch nó.

Hèn gì tôi chưa ăn sáng, lại đi đường xa như vậy mà

không đói bụng.

Không biết có bị tiêu chảy hay không.

“Cháu gái này nói chuyện hỗn hào vậy, vô giáo dục!” bà

cô tức giận, ồn ào hét với tôi.

“Ai…ai vô giáo dục, cô mới vô giáo dục, cả nhà cô cũng

vô giáo dục!!” tôi cũng tức lên, nhìn mặt bà cô liền biết, con nhỏ kia chắc

chắn là con của bả, khuôn mặt như đúc từ một khuôn, đều là vẻ ngoài hồ ly tinh.

Nhất thời, tôi cùng bà cô cãi nhau ngoài cửa hàng, còn

cãi vô cùng to, không cần phải nói, ồn ào như vậy, trừ phi Khang Duật là người

mù, hoặc là bị điếc, nếu không hắn không thể không thấy hoặc không nghe.

Không bao lâu, hắn liền xuất hiện.

“Miểu Miểu!?” hắn kinh ngạc vì sự xuất hiện của tôi.

Tôi đóng chặt quai hàm, không để ý tới hắn, thật ra

trong lòng muốn khóc.

Người ta chung thủy một lòng với hắn, hắn thế nhưng

lại chơi một chân đứng hai thuyền.

“Vương Gia, ba mình rất tốt bụng, bong bóng với mấy đồ

chơi thổi phồng, giá bản sỉ 315 đồng, đưa cho cậu 85 đồng, cầm đi…” lại thêm

một người đi ra khỏi cửa hàng, vẫn là gương mặt quen thuộc, nhìn thấy tôi, đầu

tiên là sửng sốt, sau đó mới nói “Đây không phải là Phúc Tấn sao!”

“Tào Mẫn!” tôi kêu sợ hãi, bạn học sơ trung của tôi,

cũng là bạn học sơ trung của Khang Duật, hắn cũng chuyển thẳng lên, lại tình cờ

học cùng lớp với Khang Duật.

“Vương Gia, cậu mang Phúc Tấn tới đây, sao không nói

một tiếng, thật là…” hắn nhiệt tình đi về phía tôi “Phúc Tấn, gần đây Vương Gia

buôn bán lời được một món tiền, có phải cho cậu hay không, hắc hắc…”

“Cái gì!?” tôi khó hiểu.

“Ai, cậu không biết hả? Trước kì Quốc Khánh, nhân viên

nhà mình không đủ, phải nhập hàng, lại tính tới Quốc Khánh đến quán vỉa hè ở

Quảng trường Nhân Dân bán bong bóng với đồ chơi thổi, thật sự rất bận bịu, mình

nhờ cậu ấy giúp, cậu biết mà, ngày lễ tết mới dễ kiếm tiền! Ai ngờ, Vương Gia

thông minh đi lấy hàng nhà mình để bán, lại còn quá đáng bán nhiều hơn cả

mình!”

Tôi đương nhiên biết, tới kì Quốc Khánh, đường Nam

Kinh, Quảng trường Nhân Dân liền chật cứng, tất cả đều là những người đi chơi,

bong bóng, búa hơi, vòng thiên sứ, giấy bạc ven đường đều có người bán, vẫn là

mắc gấp hai lần bình thường, để hợp với không khí, những người đi chơi đều mua.

“Cậu nói dạo gần đây Khang Duật đều đi làm cho nhà

cậu, còn lấy hàng nhà cậu, kì Quốc Khánh đi bán bong bóng ở Quảng trường Nhân

Dân!!”

“Đúng vậy, hôm nay cậu ấy tới cửa hàng nhà mình để

thanh toán tiền hàng mà!”

Tôi há to miệng, hai con mắt thẳng tắp nhìn những

người đi đường, có chết cũng không nhìn Khang Duật.

Tôi đột nhiên nghĩ tới đứa con gái kia, tôi…tôi vẫn

hơi nghi ngờ, vừa rồi bọn họ mặt mày hớn hở, có lẽ không sai đi đâu đi, tôi

nhìn thấy tận mắt mà.

“Con nhỏ trong

cửa hàng là ai vậy?”

“Em họ mình, hôm

nay nhà mình nhập bong bóng hình con chuột, nó thích nhất con chuột, cho nên ba

mình cho nó mang một cái về nhà chơi, sao vậy!? Khang Duật cũng quen nó, mấy

hôm trước lúc cậu ấy tới nhà mình lấy hàng, dạy tiếng Anh cho em mình, giúp cho

nó làm kiểm tra trắc nghiệm được 90 điểm, làm nó vui muốn chết.”

Mồ hôi tôi tuôn

ra như mưa, nói như vậy, tôi sai lầm rồi, còn sai rất quá đáng!?

Gót chân vừa

chuyển một chút, tôi muốn chạy “Không…không quấy rầy, mình về nhà, tạm biệt!!”

Tào Mẫn khó hiểu

nhìn tôi “Phúc tấn?”

“Cậu muốn chạy

đi đâu?”

Tôi vừa xoay

người, Khang Duật giống như thịt tường chắn trước mặt tôi.

Tôi giương mắt,

nhìn đến khuôn mặt xanh mét của hắn, hắn thông minh như vậy, nhất định biết tôi

theo dõi hắn, tôi còn hỏi đứa con gái kia là ai, hắn cơ trí như vậy, nhất định

đoán được.

Mồ hôi tôi chảy

càng nhiều, bóp bóp ngón tay mình “Mình chỉ đi ngang qua…”

Hừ hừ!!

Tôi nghe được lỗ

mũi Khang Duật phát ra một tiếng.

“Thời tiết hôm

nay thật tốt!!” tôi đột nhiên chỉ lên trên trời.

Đánh trống lảng

thật hay, ngay giữa trưa mà mặt trời cũng không thấy.

“Thẳng thắn theo

khoan, kháng cự theo nghiêm!!” ánh mắt hắn lóe ra ánh sáng hung dữ nhìn tôi.

Tôi bị dọa, liền

đầu hàng.

“Mình hơn một

tháng không gặp cậu, cậu cứ nói bận, lần trước mình đi chơi với Tiểu Phiền, nói

chuyện này, tụi nó nói có khả năng có gian tình…không, mình cho rằng cậu có

gian tình…tụi nó kêu mình đi hỏi cậu cho rõ ràng, sáng nay mình tính đi tìm cậu

ngả bài, nhìn thấy cậu đi tới chỗ này, mình…mình nhất thời tức giận…liền theo

dõi cậu tới đây, tiếp theo, thấy cậu nói cười thân thiết với con người ta như

vậy, mình một mạch vặt hết lá cây ở bồn hoa, còn ăn hết, không biết có bị tiêu

chảy hay không, còn có…mình nghĩ cậu chân đứng hai thuyền, lửa giận cháy lên

trong lòng, cãi nhau với cô, chỉ có vậy thôi, là mình không tốt, mình không nên

nghi ngờ cậu, cậu…”

Tôi nhìn trộm

hắn một cái, làm tôi sợ muốn chết, khuôn mặt kia so với chó Ngao Tạng còn đáng

sợ.

“Đều tại mình

sai, lần sau không dám, nếu không cậu hưu(31)mình đi.”

Dưới tình thế

cấp bách, tôi không biết học được từ này từ bộ phim nào nữa, dù sao vừa nghĩ ra

liền nói.

“Hưu cậu!! Hừ

hừ!!”

Tôi rụt cổ lại,

chẳng lẽ hắn tức giận cực kỳ, tới mức muốn đánh tôi.

“Mình nuôi cậu

béo tròn rồi, hưu, mình không rảnh!!”

Tôi nghĩ, bây

giờ tôi béo tròn, là do thuốc kích thích.

Được rồi, một

nửa, sau đó tôi vẫn muốn giảm béo, bị hắn phát hiện, bắt tôi ăn thật nhiều thật

nhiều thứ, làm cho tôi càng ngày càng béo tròn.

Tào Mẫn nghe hai

đứa tôi nói tùm lum tà la, trợn tròn mắt, lại đột nhiên cả kinh kêu lên “Mình

vẫn tưởng Vương Gia sợ vợ, thì ra không phải, thật tốt quá, Vương Gia làm cho

bọn mình thật tự hào!”

Ý của hắn tôi

hiểu được, hồi học sơ trung mỗi lần trực ban, tụi con trai lớp tôi bị tôi áp

bức không còn phúc lợi gì hết, bây giờ nhìn thấy tôi khuất phục trước mặt Khang

Duật như vậy, tự nhiên có loại khoái cảm khi báo được thù.

Bà cô kia lại

không giống vậy, cũng không biết có phải mẹ Tào Mẫn hay không, sao không giống

chút nào vậy? Nhìn tôi nói nhiều như vậy, mặt rút gân luôn rồi.

“Con nít bây

giờ, trong đầu nghĩ cái gì vậy? Cái gì gian tình, cái gì hưu, tụi bay mới mấy

tuổi!!!”

Con bà nó, gian

tình giữa tôi và Khang Duật, bị phát hiện.

Tôi thật thất

bại.

Khang Duật đại

khái cảm thấy cứ đứng ở chỗ này, mọi chuyện sẽ tệ hơn, lập tức kéo tôi chạy lấy

người.

Tôi đương nhiên

không dám phản kháng, trong lòng thật lạnh thật lạnh.

Thảm, trông hắn

tức giận như vậy, có thể hay không tìm một chỗ không người, đem tôi K (có

thể là kill) luôn!

Tôi đi ra chợ

Khinh Phưởng với hắn, leo lên xe buýt, xem ra không phải đi về nhà bác Trầm,

ngược lại đi Từ Gia Hối, bị hắn kéo xuống xe, xuyên qua đường Kênh Triệu Gia,

đến đường Kiến Quốc Tây.

“Đến!!” mặt hắn

vẫn đen thui.

Tôi thấy vậy,

không dám nhìn tiếp, ánh mắt đành phải lướt qua hắn, nhìn về phía trước, phát

hiện hai chúng tôi đang đứng trước cửa hàng xe đạp An Đặc.

“Cậu muốn mua xe

đạp?” tôi nhớ tới Tào Mẫn nói hắn vì muốn mua xe đạp An Đặc nên mới tới nhà hắn

làm thêm.

Hừ hừ!

Tôi lại rụt cổ,

vẫn còn giận…

Đi vào cửa hàng,

Khang Duật nói với người bán hàng “Tôi muốn mua xe việt dã đổi tốc độ!”

Tôi ngạc nhiên,

hắn có nhiều tiền như vậy từ hồi nào vậy, lại còn là xe việt dã đổi tốc độ, xe

An Đặc chính là xe xịn trong các loại xe đạp, rất đắt tiền, tôi bất quá mới chỉ

có chiếc 600 tệ dành cho con gái, nhưng mà vì bây giờ cân nặng quá lớn, bánh xe

kia rất mỏng, đi không được bao lập, lốp xe liền mòn vẹt, cho nên không đi được

nữa.

Xe việt dã thì

không giống vậy, lốp xe rất dày, rất chắc.

Khang Duật chọn

một chiếc xe việt dã màu đen, kêu người ta nâng yên lên, sau đó ngồi lên xe đi

một vòng, hình như rất vừa lòng, kêu người ta ghi hóa đơn, hắn lại chọn thêm

khóa xe, lắp thêm một bóng đèn đi đêm, lại lắp thêm một cái yên sau, tổng cộng

1580 tệ.

Thật nhiều tiền,

hắn thật sự phát tài.

Nếu biết bong

bóng bán lời như vậy, tôi cũng đi.

Gần đây tôi cũng

thiếu tiền, vừa mua mấy bộ truyện tranh, bóp tiền đang gầy trơ xương.

Trả tiền, bơm

căng bánh xe, lắp khóa, nhân viên bán hàng thật nhiệt tình tiễn chúng tôi ra

cửa.

Tôi yên lặng đi

theo sau Khang Duật, tự biết mình đuối lý, cho nên vẫn không dám phản kháng.

“Leo lên!!” hắn

đột nhiên nói.

Tôi nhìn hắn leo

lên xe, đưa lưng về phía tôi, chỉ xem cái lưng kia thôi cũng biết, hắn còn đang

giận.

Tôi nhanh chóng

ngồi lên.

“Được rồi!”

“Ừ!”

Hắn nhấn bàn

đạp, xe liền vững vàng lăn bánh.

Không hổ là xe

đạp An Đặc, đi vững vàng, có thể đổi tốc độ, đạp lại không mất sức, tôi cũng

không biết hắn tính chở tôi tới chỗ nào, chẳng lẽ hắn tính đi tới một chỗ xa

hơn rồi diệt trừ tôi.

Run run – ing.

Ai ngờ nhoáng

một cái, đi tới Trung Học Nữ số 3.

Có ý gì đây,

tính ở đây tiêu diệt tôi à, cho dù là ngày nghỉ cuối tuần thì mà đây cũng không

phải là chỗ tốt để giết người nha.

Không đợi tôi

hỏi, Khang Duật lại chở tôi đi tiếp.

Tôi càng ngày

càng khó hiểu…

Dọc theo đường

đi hắn cũng không nói chuyện, tôi cũng không dám nói lời nào, liền như vậy bị

hắn chở về phía đường Tây Duyên An.

Qua một hồi, lại

trở lại Trung Học Hồng Kiều.

Tôi lại càng

không hiểu.

“30 phút!!” hắn

đột nhiên nói.

“Hả?”

“Từ Trung Học Nữ

số 3 tới Trung Học Hồng Kiều tốn 30 phút! A…vừa đủ!!”

“Vừa đủ cái gì?”

tôi cố lấy hết dũng khí, nhỏ giọng hỏi.

“Miểu Miểu, từ

thứ Hai tuần sau, cậu chờ mình nửa tiếng, mình chở cậu về!!” hắn nói.

Tôi ngây ngẩn cả

người.

“Sao? Không muốn

à, nếu không muốn mình liền…” hắn quay đầu lại, vẻ mặt đen thui thùi lùi.

Tôi rốt cuộc

hiểu được, gần đây hắn không gặp tôi, vì kiếm tiền mua chiếc xe này, mục đích

cuối cùng là để chở tôi về.

Tôi lại nhớ rõ,

chính tôi đã nói cho hắn, đi xe buýt về nhà rất mệt, người trên xe lại nhiều,

chen chúc rất khó chịu.

Hắn là vì tôi…

“Muốn, muốn, một

trăm lần muốn!” tôi gật đầu như giã tỏi, mắt rươm rướm nước mắt.

Vẻ mặt hắn đẹp

hơn một chút.

“Cậu không tức

giận?” tôi nhẹ nhàng hỏi.

Hừ hừ!!

Được rồi, vẫn

còn tức giận.

“Muốn mình không

tức giận nữa, được! Xuống xe!”

Tôi ngoan ngoãn

xuống xe, đợi hắn phát hỏa, mắng tôi một chút.

“Chở mình về

nhà! Mình liền tha thứ cho cậu!” hắn giao tay lái cho tôi.

“Chỉ cần vậy

thôi hả!” tôi ngu đơ ra nhìn hắn.

“Thế nào, lại

không muốn!?” mặt hắn lại biến sắc.

“Không! Không!”

tôi vội vàng cầm lấy tay lái, ngồi lên trên xe “Mình chở, mình chở, mời ngài

lên xe!”

Hừ hừ!!

Sao cứ hừ hừ mãi

vậy, làm mình cứ sợ mãi.

Mấy câu này, tôi

có gan nghĩ, nhưng không có gan nói.

Chờ hắn ngồi

lên, tôi lập tức nhấn bàn đạp, còn quát to “Vương Gia khởi giá!”

Hừ hừ!!

Tên này, hôm này

hừ hừ thành bệnh luôn, hừ hừ miết.

Quên đi, quên

đi, tự biết mình đuối lý, không chấp hắn.

Tôi thật sự chở

hắn về nhà, xe An Đặc rất tốt, đạp lên rất nhẹ.

Tới nhà, hắn vẫn

bày ra vẻ mặt cậu – không – tin – tưởng – mình, tôi chỉ phải đi theo hắn lên

lầu, mặt hắn vẫn tức giận như cũ.

Nghĩ tới nghĩ

lui, nghĩ đến cuối cùng, tôi chỉ phải to gan một chút, bẹp một cái hôn lên trên

má hắn.

Được rồi đi! Đại

gia, ngài thỏa mãn đi.

Hắn thỏa mãn, vỗ

vỗ đầu của tôi “Vậy được rồi, lần sau không cho phép như vậy nữa, nghe chưa!”

“Nghe rồi, lần

sau không dám!”

Ai, bão táp cuối

cùng hư hư thực thực kết thúc.

Khang Duật cũng

thật sự chở tôi về, mưa gió không ngại, nói như vậy, chúng tôi có thể gặp nhau

mỗi ngày, trong lòng tự nhiên ngọt lịm như ăn mật vậy.

Bất quá, tôi vẫn

còn có chút lo lắng.

Lại đi chơi một

lần nữa, Tiểu Phiền hỏi tôi “Miểu Miểu, đưa tao 50 tệ, tao cam đoan sẽ nhìn

chằm chằm đũng quần Khang Duật cho mày.”

Tôi sờ sờ bóp

tiền, bên trong chỉ có 50 tệ “Rẻ hơn chút được không!”

“Chắc giá!!”

Tôi cắn chặt

răng, bỏ tiền lên trên tay nó “Thành giao!!”

“Tao làm việc,

mày yên tâm!!” nó vui tươi hớn hở đếm tiền.

Tôi thật sự là

chơi lộn bạn rồi!

Diễm Diễm mặt

thúi hoắc nói “Em vốn đã tính thi trường Hồng Kiều, ai biết điểm cao như vậy,

thật quá đáng!”

Thì ra nó cũng

sớm có ý định moi tiền của tôi.

Mấy cái đứa này,

rất TMD quá đáng.

Đưa tiền rồi,

Tiểu Phiền quả nhiên rất tuân thủ hứa hẹn, mỗi tối nhất định sẽ báo cáo cho tôi

biết mọi chuyện của Khang Duật ở trên trường, số tiền này, tôi xài rất chính

xác.

Đột nhiên có một

ngày, Tiểu Phiền nói với tôi “Miểu Miểu, có gian tình!!”

Tôi thiếu chút

nữa đập bể ống nghe điện thoại luôn.

“Bất quá là một

tên con trai…”

Làm tôi sợ muốn

chết, Tiểu Phiền nói chuyện với mày có thể ngừng thở mà chết hay không.

“Con trai cũng

nguy hiểm…” lại một lần đi chơi nữa, Lưu Lý Quân nói.

“Hả?” tôi không

hiểu.

Nó cầm một quyển

tiểu thuyết nam nam, dạo gần đây nó bắt đầu mê mấy cái này, con nhỏ này từ nhỏ

khẩu vị đã nặng, tụi tôi thấy nhưng không thể trách, sản phẩm của Đài Loan, khi

đó vẫn là chuyện tình thật hàm súc, tuyệt đối không làm cho người ta dễ dàng

chảy máu mũi như bây giờ, nhưng mà vẫn làm cho người ta mặt đỏ tim đập.

Tôi nhìn quyển

sách kia, nhìn tới mức tròng mắt sắp rớt ra ngoài luôn.

Như thế nào? Con

trai cũng được hả?

Xem xong, lập

tức lấy ra 50 tệ, đưa cho Tiểu Phiền.

“Không chỉ nhìn

chằm chằm đũng quần của hắn, ngay cả tiểu cúc hoa(32) cũng phải nhìn chằm chằm!!”

Tiểu Phiền : “…”

Sự thật chứng

minh, tình địch của con gái không nhất định là con gái, con trai cũng có thể.

Cảnh cáo tất cả

các bạn gái…đũng quần của bạn trai rất quan trọng, tiểu cúc hoa TMD cũng quan

trọng không kém.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...