Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba ngày 7, 8, 9

tháng 7 năm 1999 khốc liệt tới cực điểm, nhiệt độ trên đường nhựa nóng tới mức

có thể nấu được trứng chần nước sôi.

Ngoài trường

thi, phụ huynh lo lắng cho con em mình đứng chật cả con đường.

Trong trường

thi, quạt điện trên trần nhà đã chạy với số lớn nhất nhưng vẫn không thể xua đi

cơn nóng, tôi nóng tới mức mồ hôi ướt đẫm, may là tôi tuyển ban xã hội, hai

ngày thi đầu tôi thi khá tốt, chính là môn tiếng Anh cuối cùng làm tôi hồi hộp

muốn chết rồi, môn Toán là môn dở của tôi, tiếng Anh cũng vậy, cho nên, mới vào

cổng trường tôi đã bắt đầu run run, Khang Duật lại không ở đây, hắn đang tiến hành

phỏng vấn theo phương thức phong bế, tôi lại lo lắng hắn nên luôn khẩn trương,

trứng chiên, sữa đậu nành, cháo trắng đều đang lộn nhào trong ruột tôi.

Tôi nhịn không

được lập tức nhắm về phía toilet, nôn hết sạch bữa sáng ra.

Tôi choáng váng

hoa mắt kiên trì thi xong môn cuối.

Thành tích vẫn

rất khả quan, giữa tháng 8 tôi thu được giấy báo trúng tuyển của Đại học Phục

Đán.

Đây là mệnh đi thi trong truyền thuyết!!

Cũng có mệnh đi thi chính là Khang Duật, hắn đã thông

qua cuộc phỏng vấn của tổng tài công ty hàng không LTU Đức, lại là đạt được

thành tích tốt nhất.

Lúc hắn thông báo cho tôi trước tiên, tôi vừa vui vừa

buồn.

Giấc mơ của hắn được thực hiện, nhưng cũng đại biểu,

tôi và hắn sắp chia lìa ba năm

Ngày hắn bay đi Hamburg là ngày 25 tháng 8, tôi liền khóc

tới ngày 25 tháng 8, ngay cả việc vui như nhận được giấy báo trúng tuyển cũng

không làm tôi dừng được, thiếu chút nữa khóc tới mù luôn.

Cuối cùng tôi vẫn kiên cường mỉm cười đưa hắn lên máy

bay dưới sự nâng đỡ của lũ chị em, mấy cô vợ và con gái.

Khi máy bay vừa bay lên, tôi ở trong phòng tiễn khóc

đinh tai nhức óc, thậm chí quỳ rạp trên mặt đất không chịu đứng lên, cuối cùng

ngay cả người phụ trách sân bay đều ra an ủi tôi.

Ba năm…

Một ngày tôi cũng chịu không được!

Lúc đó ngay cả việc chết đi tôi cũng nghĩ tới.

Nhưng mà, thế giới này sinh vật có sinh mệnh mạnh mẽ,

kiên cường nhất chính là phụ nữ.

Ba năm sau, tôi vẫn sống sờ sờ ra đó.

Nếu nói cấp ba chính là đi tù, thì đại học chính là ra

tù, cảm tạ ông nội Đặng Tiểu Bình(38),

dẹp bỏ tàn dư phong kiến Trung Quốc sạch sẽ không còn gì, làm cho Trung Quốc,

nhất là Thượng Hải, phát triển với tốc độ như tên lửa phi thiên.

Năm 1999 bắt đầu, máy tính thông dụng, cùng năm đó,

điện thoại di động cũng bắt đầu dần dần thông dụng, thời đại số vĩ đại tiến

đến, làm cho tôi và Khang Duật bị chia lìa, cũng không lo lắng không liên lạc

được.

Quan trọng nhất là – Thám tử lừng danh Conan bắt đầu

phát hành ở Thượng Hải từ ngày 1 tháng 7 năm 1999, ba năm đó, chính nó an ủi

tâm hồn cô độc của tôi.

Shinichi Kudo, Kaito Kid, em yêu các anh!!

“Âu Dương Miểu Miểu, tao cảnh cáo mày lần cuối cùng,

nếu như lại xem phim hoạt hình Nhật trong phòng ngủ một lần nữa, tao sẽ nghỉ

chơi với mày!” âm thanh sét đánh vang lên bên tai tôi.

Tôi quay đầu “Bạn Cố Linh Lỵ người Đông Bắc kia, bình

tĩnh, hoạt hình không biến giới!”

“Bình tĩnh cái P, mày xem lồng tiếng Trung tao chưa

tính, mày còn xem nguyên gốc tiếng Nhật nữa, mày đây là muốn chết!!” nói xong,

nó quăng một cái gối về phía tôi.

Quăng quá nhiều lần rồi, tôi đã biết quy luật, đầu

nghiêng về bên trái một chút, linh hoạt tránh thoát “Không còn cách nào khác,

Thượng Hải mới có tới tập 101 à, chưa có tập mới, tao chỉ phải BT từ trên mạng

xuống thôi, mày cũng biết là BT(39) từ trên mạng xuống thì chỉ có tiếng Nhật nguyên âm,

phụ đề tiếng Trung à.”

Không phải tôi sùng Nhật, quả thật là phối âm của

tiếng Nhật quá hay, nghe qua một lần, sẽ bị chinh phục hoàn toàn.

Người yêu hoạt hình Nhật chân chính, sẽ không xem bản

thuyết minh tiếng Trung.

Phối âm tiếng Nhật chính là vương đạo.

Hai đứa tôi nói quá to, đánh thức bạn Tôn Linh đang

ngủ trưa, mỹ nhân tỉnh ngủ, vẻ mặt mê người kia, thật sự là…hết sức quyến rũ.

Nhưng mà…

“TMD, có biết là bà đây tối qua chơi game trên mạng

suốt đêm không hả, 6 giờ sáng mới ngủ, dám đánh thức tao, tao chém tụi bay!!”

cùng với một trận quát lớn thô lỗ là hai gối đầu đồng thời bay ra.

Tôi trúng chiêu, Linh Lỵ đương nhiên cũng không may

mắn thoát được.

Sự thật chứng minh, tính cách của mỹ nhân không hề phù

hợp với vẻ ngoài.

“Tụi bay, ăn cơm, hôm nay căn tin có thịt nướng, Miểu

Miểu, tao lấy một phần cho mày nè!!”

Liêu Giai Dĩnh vừa lấy cơm xong hét to với tôi.

Thịt nướng!!

Tôi kích động lật đật chạy qua “Cho tao, cho tao mau

lên!!”

“Đi rửa tay!!” theo sau Liêu Giai Dĩnh là Diệp Lê cũng

vừa đi lấy cơm về, nó có tiếng ghét bẩn.

Tôi nuốt nuốt nước miếng, đành phải ngoan ngoan đi tới

bồn rửa rửa tay.

Nghe mùi thịt, Tôn Linh cũng tỉnh, gãi gãi đầu “Có của

tao không?”

“Có, ăn cùng nhau!” Giai Dĩnh bỏ mấy cà mèn lên trên

bàn.

“Đừng động vào thịt nướng của tao!” tôi rửa tay xong,

chạy về bàn học, cướp lấy miếng thịt to nhất từ đũa Tôn Linh.

“Tao thức đêm, cần dinh dưỡng!!” nó không cam lòng

nhìn tôi nuốt gọn miếng thịt vào miệng.

Tôi liếm liếm khóe môi “Dinh dưỡng!! Ngày nào mày chả

có dinh dưỡng đưa tới cửa, mấy thằng con trai khoa mình, khoa tiếng Anh, chỉ

cần là con trai trường này, còn có ai không cúng đồ ăn cho mày, mày còn nói cần

dinh dưỡng, mày nhìn cái rương đồ ăn vặt dưới giường mày coi, tràn ra luôn rồi

kìa!”

“Vậy mày ăn đồ ăn vặt đi, tao ăn thịt nướng!”

“Ai cần!!” tôi lại gắp một miếng thịt “Tao chỉ thích

ăn thịt nướng.”

Tôn Linh nhíu mày “Miểu Miểu, bây giờ mày nặng bao

nhiêu rồi?”

Câu này giống như một mũi tên đâm thẳng vào ngực tôi.

“140 hay là 150? Hử?” nó dùng vai cọ cọ tôi.

Miếng thịt đưa tới miệng tôi, đành phải nhịn đau bỏ

lại cà mèn, giận dữ trừng nó “Coi như mày ngon!!”

“Cảm ơn!!” nó vui vẻ gắp miếng thịt tôi mới thả lại

lên, không chỉ vậy, còn cố ý lắc lắc cái eo nhỏ hai thước(40) của

nó!

Tôi nắm tay, rơi lệ.

Oán hận loại con gái ăn bao nhiêu cũng không mập này.

Vẫn là Giai Dĩnh dịu dàng tốt nhất “Miểu Miểu, ăn cà

ri bò nè, thịt bò không mập!”

Tôi khịt khịt mũi “Cảm ơn!!”

“Béo thì béo, tốt xấu gì Miểu Miểu có một tên bạn trai

đẹp trai số zách, thanh mai trúc mã, mối tình thắm thiết, béo sợ P, khoa khôi

của khoa như mày, không phải không có gì a!!”

Cố Linh Lỵ trời sinh khéo miệng, làm cho Tôn Linh bị

thịt nướng làm sặc.

“Khụ…khụ…” nó ho tới mức mắt đỏ hoe “Bà đây có người

theo đuổi!”

“Đúng vậy, có, nhưng mà không có tên nào bằng Khang

Vương Gia hết, ha ha!”

Từ khi biết tôi có bạn trai họ Ái Tân Giác La, tụi nó

còn hưng phấn hơn tôi.

“Miểu Miểu, chừng nào Vương Gia về, tao muốn nhìn thấy

người bằng xương bằng thịt!”

Khang Duật là người Đông Bắc, Linh Lỵ cũng vậy, cho

nên nó rất có hảo cảm với Khang Duật, mỗi lần tôi và Khang Duật nói chuyện trên

mạng qua Wc, nó đều ngồi một bên chảy nước miếng nhìn.

Linh Lỵ bề ngoài cũng rất được, có tư thế oai hùng

hiên ngang mà con gái Thượng Hải không có, con trai trong khoa theo đuổi nó

cũng nguyên một rổ.

Giai Dĩnh cũng rất được, nó và Tôn Linh, đều lớn lên ở

Thượng Hải, người theo đuổi rất đông.

Nhìn chung cả phòng, giá trị của tôi bằng zero.

Rơi lệ…

“Miểu Miểu, trả lời a, chừng nào về, sản phẩm chất

lượng cao của vùng Đông Bắc tụi tao, tao nhất định phải nhìn cho kỹ!” Linh Lỵ

thúc giục nói.

“Chắc là nghỉ hè, nói là đầu tháng 7, nhưng mà chưa

xác định ngày nào!”

Khang Duật đã thông qua kỳ huấn luyện, trở thành phi

công thực tập, sẽ về Thượng Hải nhận nhiệm vụ bay.

Linh Lỵ biến sắc “Nghỉ hè!? Nghỉ hè tao phải về đi xem

mắt a!”

Phụt…tôi và Tôn Linh, Giai Dĩnh đều phun đồ ăn.

“Xem mắt!?” Tôn Linh kêu to “Mày…mày đi xem mắt, đây

là năm bao nhiêu rồi, còn đi xem mắt!”

Linh Lỵ trề trề môi “Không còn cách nào khác, chỗ tao

đều tảo hôn!”

“Có vậy cũng không cần làm cách đó a, mày mới năm ba

à, chưa tốt nghiệp nữa mà!” Giai Dĩnh dùng khăn tay lau miệng.

“Nếu hợp, tìm hiểu một năm rưỡi nữa, lúc đó tao tốt

nghiệp đúng không, đến lúc đó kết hôn!” Linh Lỵ tiếp tục ăn cơm, gắp một miếng

thịt nướng, làm tôi nhìn thèm muốn chết.

“Thằng cha Thôi Tuyển đẹp trai khoa mình không phải

đang theo đuổi mày sao, sao mày không có cảm giác gì!” tôi nói.

Đẹp không kém Khang Duật nha, chỉ có điều hơi lùn.

“Tao không thích con trai Thượng Hải, đều sợ mẹ!!” nó

lắc lắc đôi đũa.

“Đừng vơ đũa cả nắm, con trai Thượng Hải không phải ai

cũng sợ mẹ!” Tôn Linh phản bác.

“Dù gì thì tao cũng không thích, tao thích…” ánh mắt

nó vừa chuyển một cái “Kiểu như Khang Duật!”

“Đi chết đi!! Mày đừng nghĩ bậy, tên đó là của Miểu

Miểu! Mày đi về đi xem mắt của mày đi thôi!” Tôn Linh bới cơm, không khách sáo

nói.

“Nghĩ lại cũng không được a, sờ một chút chắc cũng

được đi.” vẻ mặt nó vô cùng tội nghiệp nhìn tôi.

“Đợi anh ấy về, tao cho mày sờ, ai biểu mày giúp tao

ôn tiếng Anh làm gì!” ăn thịt người miệng mềm, bắt người tay ngắn, tôi thật sự

là tự làm tự chịu.

“Vẫn là Miểu Miểu tốt nhất, hôn một cái!” nó vừa nói

xong liền chu cái mỏ đầy mỡ lên.

“Á – bẩn chết đi được, đừng tới đây!!” tôi vội vàng

né.

“Đi mà, đi mà!” nó đuổi theo tôi đòi hôn, tôi chạy

trối chết để trốn.

Nhịn không được, lấy tay che miệng nó, đẩy mạnh ra.

Vẻ mặt nó đầy bi thương “Miểu Miểu, mày thật vô tình,

tao biết mày chỉ muốn hun hít với Khang Duật!”

“Đúng vậy, tao với anh ấy không hun hít ba năm rồi,

mày làm gì được?”

Nói câu này, tôi không hề thẹn thùng chút nào.

“Ngoại trừ hôn hít, mày không muốn làm gì khác?” Linh

Lỵ nhiều chuyện sáp tới trước mặt tôi.

Tôi làm bộ như không nghe được “Cái gì a!!”

“Ví dụ như…” Tôn Linh cũng chui vào “Hắc hưu hắc hưu(41)!!”

Mặt tôi đỏ bừng ngay lập tức “Hắc cái đầu mày, hưu cái

đầu mày, ăn cơm!!”

“A ha ha, Miểu Miểu thẹn thùng!!” Tôn Linh và Linh Lỵ

cười run hết cả người.

Giai Dĩnh vẫn ngoan ngoãn ăn cơm, nhưng ánh mắt của nó

đen tối bao nhiêu thì ý nghĩ của nó đen tối bấy nhiêu.

Mấy cái đứa này!!

Đây là vấn nạn do xã hội mở ra, làm sao giống trước

đây nữa, loại chuyện này làm sao tùy tiện nói ra được.

Tôi không để ý tới tụi nó, bới một tô cơm đầy đồ ăn,

leo lên giường ăn.

Trong đầu cũng rất vô sỉ nghĩ tới chuyện hắc hưu hắc

hưu kia.

Tôi và Khang Duật…

Hình như cũng nên tiến tới bước này rồi.

Vừa nghĩ tới, tôi liền mặt đỏ tai nóng, tôi suy nghĩ

cái gì đâu, tôi bị đầu độc, nhất định là bị hai con kia đầu độc.

Nhưng mà càng ngăn mình suy nghĩ, cả đầu liền xuất

hiện những hình ảnh màu hồng.

A a a a a a a!!!

Tôi thét chói tai ở trong lòng!! Điên cuồng gõ đầu

mình.

Âu Dương Miểu Miểu, sao mày lại có thể hạ lưu như vậy

được!!

Vừa nói vậy, trong đầu lại xuất hiện hình ảnh Khang

Duật trần truồng(42).

Tôi căn bản chưa thấy hắn trần truồng lần nào, mặt của

hắn gắn lên thân hình trần truồng của một nhân vật nam trong phim hoạt hình,

lại còn nằm trên giường KING SIZE, kiểu hình ảnh rải đầy hoa hồng này.

Rột! Rột!

Chợt vang lên tiếng thét chói tai của Giai Dĩnh “Miểu

Miểu, mày chảy máu mũi!”

Lúc này tôi mới thấy chỗ nhân trung nong nóng, dinh

dính, ẩm ướt khó chịu, tay theo phản xạ giơ lên chùi mấy cái, cũng thét chói

tai theo “Á!!! Tao…chảy…chảy máu mũi!!”

Vì vậy, mấy đứa tụi tôi đều rối hết lên.

Khang Duật, xem ra là em nhớ anh tới mức tẩu hỏa nhập

ma rồi, anh mau trở lại đi!!

Sau khi anh trở về, em liền…

Phút chốc, máu mũi loạn phun – ing.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...