Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi không biết

tôi đã về nhà như thế nào, mặc quần rồi mới về nhà? Hay là chưa mặc quần đã bỏ

chạy về nhà? Hai cái này có gì khác nhau sao, dù gì cũng đã bị nhìn thấy hết,

mặc hay không mặc có gì khác nhau.

Mặt mũi của tôi

đã sớm ném đi ở nơi nào rồi.

Vừa về nhà, tôi

liền leo lên lầu, về phòng của mình, nhào lên trên giường, bắt đầu lăn lộn, từ

trên giường lăn xuống dưới sàn, lại từ dưới sàn lăn lên trên giường.

Tôi cảm thấy

nhân sinh của tôi đã đến điểm cuối.

Đây là báo ứng

nha, nếu tôi không đá hắn, sẽ không xảy ra chuyện xấu hổ như vậy.

Tôi hối hận muốn

chết.

Tiếp tục lăn

lộn, tiếp tục đấm đá, tiếp tục khóc om sòm.

Đột nhiên tôi

nghĩ đến ngày mai là thứ mấy, ngày mai có phải đi học không? Liếc nhìn tờ lịch

treo trên tường, càng khóc dữ hơn.

Ngày mai là thứ

sáu, dĩ nhiên lại là thứ sáu, thứ sáu vạn ác a a a a a a a a!!!

Tôi nên làm gì

bây giờ? Ngày mai làm sao tôi nhìn mặt Khang Duật đây?

Hay là, bây giờ

liền rời khỏi nhà, tìm một con đường nào đó, đứng ngay giữa đường, sau đó đợi

xe húc… tôi cảm thấy cách này vô cùng tốt, vô cùng hiệu quả!!!

Nhưng mà, tôi

không có gan làm.

Lúc này, cửa

phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra, một con chó becgie Đức chui vào, nhờ tôi và ba mỗi

ngày cúng một con gà nuôi nó nên nó to hơn con chó becgie bình thường nhiều,

màu đen trộn với màu xám của sói nên vô cùng nồng đậm, thứ hai nào nó cũng được

tắm nên màu lông nó sáng bóng, lông ngay cổ dày rậm tản ra, như một chiếc khăn

quàng cổ kiêu sa, nó đang cụp lỗ tai xuống, khỏe mạnh kháu khỉnh nhìn tôi, nhìn

thấy tôi lăn qua lăn lại trên sàn, nó có vẻ rất hưng phấn, sủa với tôi vài

tiếng.

Tôi không quan

tâm tới nó, ngồi dậy, phất phất tay, ý tứ là chủ của mày đang buồn bực, đi chỗ

khác chơi đi.

Có lẽ là tôi do

làm hư nó, thấy tôi không để ý tới nó, nó liền dùng sức mạnh của mình, nâng lên

chân trước đẩy tôi ngã xuống.

Mẹ tôi nha, nó

nặng khoảng 100 cân(11) đâu, ép tôi tới

mức không thở nỗi, còn liếm tôi như liếm kẹo mút, chốc lát sau, trên mặt tôi

đều là nước bọt của nó.

“Lassie, tránh

ra, tránh ra!!” tôi đẩy nó.

Vào năm đó,

người nuôi chó đặt tên là Lassie khá nhiều, cái này là do một bộ phim tên là

“Lassie come home”(12),

ai cũng muốn có một con chó giống như Lassie trong phim, không có được nó, mọi

người đều đặt tên chó mình nuôi là Lassie, tôi cũng không phải ngoại lệ.

Lassie rất lì,

tưởng là tôi đang giỡn với nó nên càng hăng say hơn, liếm cũng mạnh hơn, tôi bị

nó liếm ngứa tới mức chịu không nổi bật cười khanh khách.

Nó càng hưng

phấn, vẫy đuôi như lắp thêm mô-tơ vây.

Tôi chịu không

nổi, đành phải ra lệnh, “Lassie, ngồi xuống”

Chó becgie Đức

là một trong những loại chó được chọn làm cảnh khuyển nhiều nhất, vô cùng thông

minh, chỉ cần có kiên nhẫn thì cái gì nó cũng học được, ra lệnh là nó liền ngồi

xuống, thè lưỡi ra thở hồng hộc.

Không còn bị đè

nặng nữa, tôi cảm thấy vô cùng thoải mái, ngồi dậy nhìn nó.

Tôi vẫn cho rằng

Lassie nhà tôi nhất định là một anh chàng đẹp trai so với mấy con chó khác, ánh

mắt của nó hình quả hạch, cổ màu đồng, ánh mắt sáng ngời có thần, hơi lóe ra

tia lạnh, cái mũi ươn ướt, vừa đen vừa sáng, cả thân mình đều khí phách hiên

ngang nha.

Ta vừa lòng vỗ

vỗ đầu nó, “Tốt lắm, ngoan.”

“Gâu gâu!!” nó

tru lên đáp lại.

Bị nó làm xao

lãng, tôi liền đem ý tưởng đứng giữa đường chờ xe húc quăng qua sau đầu, cầm

nọng thịt dưới cằm nó chơi, nó thoải mái phát ra tiếng ngáy khò khè, có lúc nhe

răng ra cắn cắn tôi, không đau, chỉ là cắn giỡn, bất quá đó là răng nanh vô

cùng sắc bén, lúc tôi học tiểu học cũng từng bị chó cắn, bất quá không phải lỗi

tại con chó, tại tôi lì lợm xém nữa đốt trụi lông nó, cho nên không trách nó

được.

Người thích chó

chân chính là người không sợ bị chó cắn, chó cắn người lây bệnh chó dại, đơn

giản chỉ là tự vệ, cắn cắn vài lần cũng quên, còn nữa, nếu như chó cắn người

lung tung cũng không phải lỗi của nó, mà là tại chủ nó không biết dạy nó.

Cho nên,

cái răng nanh trắng hếu kia của nó tôi nhìn không sợ chút nào, ngược lại, một

tia sáng lóe lên trong đầu, dẫn đến một cái ý tưởng.

Tôi đem cánh tay

trắng nõn của mình giơ trước miệng Lassie, nói với nó, “Lassie, cắn tao đi”

Lúc này, tôi cảm

thấy mình chính là thiên tài.

Lassie nghiêng

đầu nhìn tôi, phát ra tiếng rên ư ử, dĩ nhiên là không hiểu lệnh của tôi.

“Đến a, cắn

nhanh lên, cánh gà tươi ngon nè.” Tôi quơ qua quơ lại tay mình trước mặt nó.

Nó vẫy vẫy đuôi,

ánh mắt sáng rỡ, giống như hiểu được một chút, thật sự há miệng ra…

Tôi hưng phấn.

Lassie lè lưỡi

ra…liếm…

Đầu tôi liền

hiện ra ba vạch đen “Ai kêu mày liếm, là cắn!!”

Lassie: gâu

gâu!! (em liếm…)

“Cắn!!” tôi

quát.

Nó, liếm…

“Cắn a!!” tôi la

nó.

Nó, tiếp túc

liếm…

Tôi im lặng…ngửa

người ra đằng sau, nằm trên sàn nhà rơi nước mắt với kế sách không bệnh mà

chết.

Người ta muốn nó

cắn một miếng, ngày mai có thể xin phép nghỉ học a.

“Mày là đồ ngu…”

tôi chỉ vào mũi nó mắng.

Lassie lại đối

với tay tôi, liếm…

Tôi hoàn toàn

cảm thấy vô vọng, nằm trên sàn như người chết.

Lassie tựa hồ

cũng chơi đã, thong thả bước tới bên cạnh tôi, nằm sấp xuống, gác đầu ở bụng

của tôi.

Tôi nghĩ, cứ nằm

như người chết như vầy luôn đi…

Nhưng mà tôi lại

không chống cự được cái đói, vừa nghe mẹ ở dưới lầu gọi xuống ăn cơm, tôi là

người chạy xuống nhanh nhất.

Một nhà bốn

người, ăn canh nóng đồ ăn nóng, tôi lại không thấy ngon, trong đầu luôn nghĩ

xem có cách nào để ngày mai không phải đi học không.

Tôi cúi đầu nhìn

cơm trong chén, thỉnh thoáng lén nhìn ba với mẹ, động tác giống ăn trộm này của

tôi làm cho em gái tôi phát hiện, nó đá tôi một cái, nhẹ giọng hỏi, “Sao vậy?”

Tôi nói “Tao

muốn trốn học.”

“Thần kinh!!” nó

gắp một miếng thịt, bỏ vào trong chén của tôi, “Bớt điên đi, ăn nhiều cơm vào.”

Học sinh trung

học muốn trốn học, muốn chết!!

Ba già cũng phát

hiện ra sự quái dị của tôi, quan tâm hỏi, “Sao vậy, bé!”

Bé là cách gọi

thân mật thống nhất của dân Thượng Hải với con gái yêu.

Tôi lắc đầu,

không dám nói.

“Có phải hết

tiền xài rồi không?” về tiền tiêu vặt của tôi và em gái ba tôi cũng không keo

kiệt.

Tuy rằng căn bản

không phải chuyện này, nhưng mà tôi vẫn vô sỉ gật đầu.

Không có cách

nào khác, lúc làm học sinh ai không muốn có nhiều tiền tiêu vặt hơn.

Ba tôi tỏ vẻ

hiểu được, gắp rất nhiều đồ ăn cho tôi, “Ăn cơm xong, ba sẽ cho con, muốn bao

nhiêu thì con nói, ăn cơm cái đã, ăn nhiều vào.” Sau đó cũng nói với em gái tôi

như vậy.

Dù sao một đứa

có, thì đứa còn lại cũng có, ba tôi luôn công bằng như vậy.

Ăn cơm xong, tôi

cầm tiền ba vừa cho, trong lòng vừa vui vừa buồn, quay về phòng, cảm giác sờ

tiền cũng không thể làm biến mất sự sợ hãi với việc đi học ngày mai.

Tiền TM(13) cũng không phải

vạn năng.

Tôi nhớ ra là

mình còn chưa làm bài tập, liền cảm thấy đau đầu hơn, nhưng tôi rất có sự tự

giác của học sinh, nhanh chóng lấy sách giáo khoa ra, nằm bẹp trên bàn học bắt

đầu làm bài tập.Tôi múa bút thành văn, giống như

đem đầy bụng sầu khổ trút vào mớ bài tập vậy.

Bài tập sơ nhị

không khó lắm, tôi coi như là một học sinh tốt, không cần tốn nhiều sức liền

làm xong bài tập.

Làm xong bài tập

tôi tính xem TV, nhưng mở ra TV tôi lại xem không vào, lại tắt TV, chạy tới giá

sách tìm truyện tranh đọc, tôi là một đứa ham đọc truyện tranh số một, hơn nữa

vô cùng thích truyện tranh Nhật Bản, lúc tôi học sơ trung, đúng là lúc truyện

tranh Nhật bắt đầu nổi lên ở Thượng Hải, vì vậy tôi mua không ít truyện tranh,

Nữ hoàng ai cập, Áo giáp vàng, Bảy viên ngọc rồng, Ranma đều có, truyện tranh

lúc đó đều do nhà xuất bản Hải Nam phát hành, không dày như bây giờ, quyển nào

cũng mỏng lét, lại còn tái bản, phần lớn một tập 5 bản, chia rất nhiều tập, nên

bỏ kín cả giá sách.

Tôi xem truyện

tranh rất dễ bị mê mẩn, có thể nói chỉ cần vừa thấy truyện tranh, tôi sẽ chăm

chú tới mức quên hết mọi việc, cho dù tôi có đọc rồi hay chưa.

Theo thường lệ,

tôi lại mê mẩn, đọc đọc một hồi tôi liền ngủ.

Đợi tới lúc bị

đồng hồ báo thức đánh thức, đã là sáng ngày hôm sau.

6 giờ, cái giờ

thúc giục cỡ nào a.

Tôi ai oán rời

giường, đánh răng, ăn sáng, sau đó lấy cặp sách, bước ra khỏi cửa.

Trên đường đi

tôi vắt hết óc suy nghĩ xem hôm nay nhìn thấy Khang Duật nên nói cái gì?

Hắn sẽ nói gì

với tôi?

Nguyên một màn

hắn nhìn thấy ngày hôm qua, không biết có nói gì không? Đoạn trí nhớ kia giống

như tự nhiên bị xóa sạch, tôi không tài nào nghĩ ra.

Vừa đi vừa nghĩ

nguyên đoạn đường, rất nhanh liền tới cổng trường.

Tôi cảm thấy hơi

run, đứng trước cổng trường, như thế nào cũng không dám đi vào.

Mấy học sinh đi

ngang qua tôi, ai cũng nhìn tôi kì quái, tôi chỉ phải giả vờ mình đang đứng đợi

người.

Lúc này, 7 giờ

10 phút phải vào cổng, nếu không sẽ trễ học.

Tôi kéo dài tới

giây cuối cùng mới đi vào, sau đó lại thong thả, giống như người máy bị khô dầu

đi vào khu phòng học, tới trước cửa, tôi tránh ở cạnh cửa, nhìn lén vào trong

lớp, mọi người đều đã tới, đang bắt đầu tự học buổi sáng.

Tự nhiên tôi

cũng thấy Khang Duật, hắn đang lấy tay chống đầu, đầu nhìn về phía cửa sổ không

biết đang nhìn gì?

Tôi lập tức rụt đầu

lại, tiến hành công tác tư tưởng với chính mình.

Tôi nói cho

chính mình, không phải bị nhìn thấy đi xi xi sao, có gì đặc biệt hơn người đâu,

ai không phải đi xi xi, ở toilet tôi còn hay bị người khác nhìn còn gì.

Ừ! Không có việc

gì, Âu Dương Miểu Miểu, tất cả những người vĩ đại đều đã từng làm chuyện ngu

xuẩn, nói cách khác chỉ có người làm chuyện ngu xuẩn mới có thể trở thành người

vĩ đại.

Tôi cất bước vào

lớp, còn chưa bước vào lại rụt chân về.

Tôi mắng chính

mình, thật sự là đồ vô dụng, lại đặt chân vào, kết quả lại rụt chân về.

Ngay tại cửa

duỗi ra, co lại.

Một đứa ngồi gần

cửa phát hiện, lập tức la lên “Lớp trưởng, bạn đang làm gì vậy?”

Trong cơn giận

dữ, tôi gào lên, “Ai cần cậu lo!!”

Gào quá to kết

quả chính là lập tức trở thành tâm điểm chú ý của tất cả mọi người, Khang Duật

cũng nhìn lại đây.

Không còn cách

nào khác, tôi chỉ phải kiên trì đi vào.

Đi tới cạnh chỗ

ngồi, tôi thả cặp sách xuống, cũng chưa dám nhìn hắn, lại nghe hắn nói,

“Chào!!”

Chào cái đầu,

tôi mắng thầm trong lòng, nhưng lại không dám biểu hiện ra trên mặt, chỉ dám nở

một nụ cười cứng ngắc, nói “Chào…cậu cũng sớm…ha ha…”

Tôi lấy hộp bút

, sách bài tập, còn có sách giáo khoa của môn sắp học là sách ngữ văn, sau đó

ngồi xuống.

Hắn không nói gì

nữa, tôi liền cảm thấy càng xấu hổ, cứ cảm thấy nếu không nói gì thì cứ như rất

xin lỗi tinh thần phấn chấn bồng bột tự học lúc sáng sớm này vậy.

Không biết có

phải tại tôi đa nghi hay không, tôi cứ mãi cảm thấy Khang Duật đang nhìn tôi,

tuy nhiên tôi lại không dám nhìn hắn, chỉ thấy da gà nổi hết cả lên.

“Ngày hôm qua…”

sau một hồi im ắng, Khang Duật mở miệng.

Tôi vừa nghe

thấy ba chữ ngày hôm qua, tim liền đập bình bịch, ngày hôm qua cái gì, ngày hôm

qua có thể có cái gì?

Tôi nóng nảy,

vội vàng cướp lời hắn, tùy tiện nghĩ ra một cái đề tài, tôi vốn muốn hỏi, hôm

nay cậu ăn sáng chưa?

Đây là cách chào

hỏi mà người Trung Quốc hay dùng nhất.

Ừ, chính là câu

này!!

Trong đầu tôi rõ

ràng là muốn nói câu này, nhưng một bên nghĩ sự kiện xi xi ngày hôm qua, một

bên mở miệng liền nói năng lộn xộn.

Tôi lắp bắp nói,

“Cậu…cậu…hôm nay xi…xi rồi sao?”

Nói xong, tôi

liền nhìn thấy hắn giống như bị sặc nước miếng, ho khan liên tục.

Qua mấy phút

đồng hồ, tôi mới nhận ra là mình đã nói gì.

Mặt của tôi ngay

lập tức liền đỏ rực, trực tiếp lan tới tai.

Tôi đúng là một

đứa ngu siêu cấp.

Thế nào làm

không được, thế nào nói kiểu điển hình nha.

Hắn nhất định sẽ

cho rằng tôi là sinh vật ngu xuẩn nhất trên thế giới.

“Ha ha ha ha

ha!!”

Ngoài dự kiến

của tôi, Khang Duật bỗng nhiên điên cuồng cười, cười thì cười đi, lại còn gục

đầu lên trên bàn, lấy tay đấm mặt bàn, cười tới mức phải gọi là kịch liệt.

Tiếng cười của

hắn làm các học sinh khác trong lớp chú ý, một lần nữa tôi lại thành tiêu điểm.

Tôi cảm thấy mắc

cỡ chết đi được, đầu càng cúi thấp hơn.

Mọi người đều

nhìn, không có cách nào hết, tôi chỉ phải lấy tay dưới gầm bàn kéo vạt áo của

hắn.

Hắn cảm giác

được, cười nhỏ đi nhiều, mọi người thấy không có việc gì cũng quay đầu lại tiếp

tục làm việc của mình.

Hình như Khang

Duật nhịn cười rất vất vả, cả người cứ điên cuồng run lên, tôi nhìn thấy rất

khó chịu, lại không dám nói gì hắn, nếu hắn xấu bụng, đem chuyện xấu của tôi

nói cho người khác, tôi làm gì còn mặt mũi gặp ai nữa.

Đến 7 giờ rưỡi,

vì ngoài trời mưa nhỏ nên chúng tôi ở trong phòng học vừa nghe radio vừa tập

thể dục buổi sáng, động tác của tôi thật cứng ngắc, còn cẩn thận để không đụng

vào hắn, miễn cho hắn có cơ hội phát tác.

Tập thể dục

xong, nghỉ ngơi được một chút thì chuông reo, môn văn tiết một bắt đầu.

Thầy Tôn dạy văn

là chủ nhiệm lớp tôi năm dự bị, lên sơ nhị thầy không làm nữa, vì thầy được lên

chức làm trưởng khối, chủ nhiệm lớp bây giờ là cô Hà dạy tiếng anh.

Từ trước tới giờ

chưa bao giờ tôi chăm chú học văn như hôm đó, quả thật là hết sức chăm chú,

chép bài vô cùng cẩn thận, mỗi câu mỗi chữ đều nắn nót viết vào.

Nhưng mà Khang

Duật không buông tha tôi, nhích lại gần nhẹ nhàng nói, “Cậu không muốn hỏi xem

tôi thấy việc ngày hôm qua xong có cảm tưởng gì sao?”

Nghe xong, bút

của tôi liền lệch qua một bên, trực tiếp quẹt ra một đường cong bất quy tắc.

“Cậu muốn…cậu

muốn thế nào?” nghe như thế nào đi nữa, đều cảm thấy rằng hắn đang uy hiếp tôi.

“Cậu nói thử

xem?” giọng nói của hắn rất êm tai, nghe vào tai tôi lại rất khủng bố.

Dù gì thì da mặt

tôi cũng rất mỏng, lúc đó lại còn nhỏ, vô cùng ngây thơ, đợi mười năm nữa thử

xem, tôi hoàn toàn có thể trả đũa, nói rằng hắn nhìn lén con gái đi xi xi.

Nhưng lúc đó tôi

mới học sơ nhị, không tinh vi được như vậy, chỉ cảm thấy rằng mình đã làm

chuyện rất mất mặt, không muốn làm cho bất kì ai biết.

Lúc trả lời hắn,

giọng tôi đều run lên, hồi hộp nhìn hắn, “Cậu muốn như thế nào…thì…thì như thế

ấy…là được…”

Tôi nhìn thấy

ánh mắt của Khang Duật híp híp lại, giống như đang cân nhắc xem lời của tôi có

đáng tin hay không, đợi tới lúc mắt mở ra lại, ánh sáng lóe lên.

Tôi cảm thấy ánh

mắt này tại sao lại tà ác như vậy đâu.

Hắn vẫn nhìn

tôi, vẫn nhìn tôi, nhìn tới mức tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Qua một giây,

hai giây, ba giây, hắn mới chậm rãi mở miệng, “Tốt lắm!!”

Tôi không hiểu

lắm nên cứ nhìn ánh mắt đầy ý cười của hắn.

Đây là ý gì?

Có phải hay

không hắn sớm chờ tôi chui đầu vào lưới a.

Tuy nhiên tôi

chưa kịp suy nghĩ nhiều, trên đầu đã xuất hiện một bóng ma.

Ngẩng đầu nhìn,

đúng là thầy giáo văn.

Thầy nhìn tôi và

Khang Duật, tay cầm phấn run run tới mức sắp bóp nát viên phấn, sau đó đẩy gọng

kính sáng lóe lên.

“Cái gì tốt lắm,

có thể cho tôi nghe một chút không.”

Ách….

“Ngồi học không

nghe giảng, còn dám ngồi nói chuyện riêng, có ra thể thống gì nữa không?”

Tôi cúi đầu, tỏ

vẻ biết lỗi.

“Hai anh chị ra

đứng bên cạnh bục giảng cho tôi, ăn năn hối lỗi.”

Thời đó là như

vậy, cho phép phạt đứng.

Vì thế, tôi bi

ai sầu não đứng bên cạnh bục giảng cùng Khang Duật, hứng chịu ánh mắt của cả

lớp.

Tôi này lớp trưởng, anh minh quét rác a a a a a a a

a!!!!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...