Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khang Duật thích tôi…Khang Duật thích tôi…Khang Duật

thích tôi…

Những lời này như một câu thần chú, làm cho tết âm

lịch mà tôi chờ đợi đã lâu cũng không vui vẻ gì, ngay cả việc nhận tiền lì xì –

loại việc làm cho con người ta hưng phấn cũng trở nên vô vị.

Hắn thật sự thích tôi sao?

Thích không? Thích không?

Diễm Diễm nói thích, nhưng mà đâu phải do chính miệng

hắn nói…

Rối rắm a a a a a a a a a!!

Vì vậy, cái đứa vô cùng yêu thích truyện tranh tôi

đây, bắt chước trong truyện tranh, bắt đầu tàn phá hoa cỏ trong tầm mắt mình.

Một cánh hoa là thích, cánh hoa tiếp theo là không

thích…

Hoặc là mấy cây có lá, một lá là không thích, là tiếp

theo là thích…

Cứ như vậy, lặp đi lặp lại…

Hành vi tàn phá hoa cỏ này của tôi không chỉ làm cho

trên đất đầy hoa tàn cỏ úa, cũng làm cho tôi ngày hai ba lần phải hứng chịu đủ

mọi hành vi xử phạt về thể xác của mẹ tôi, ba tôi chỉ biết đứng nhìn hai chậu

cây Vạn tuế trồng 12 năm trời dưới thủ đoạn ác độc của tôi thành một loại cây

trụi lủi không biết tên, không ngừng đón gió rơi nước mắt.

Kết quả tiền lì xì của tôi toàn bộ sung công quỹ.

Bi kịch tới mức không thể bi kịch hơn.

Tôi cũng rối rắm tới mức không thể rối rắm hơn, nằm

bẹp trên giường như một xác chết.

Lúc ăn cơm chiều, tôi bị mẹ kéo lỗ tai lôi tới phòng

khách, đối mặt với thịt cá, tôi thực sự không có vị giác, cứ nghĩ tới việc sắp

khai giảng, tâm tình của tôi liền phức tạp không biết làm thế nào cho tốt, muốn

tùy tiện ăn một hai miếng rồi lại về phòng tiếp tục cuộc sống của xác chết thì

lúc ăn cơm mẹ lại công bố một tin tức làm cho tôi lập tức sống lại.

“Miểu Miểu, học kì sau Diễm Diễm sẽ chuyển tới trường

con học!”

Xém chút nữa tôi gạt cơm vào lỗ mũi mình “A!?”

“A cái gì mà a, ngoan ngoãn ăn cơm đi!!” mẹ già trừng

mắt nhìn tôi nói.

“Không phải a, vì sao phải chuyển trường nha.” Tôi bỏ

đũa xuống, không thèm để ý tới ánh mắt phi đao của mẹ, gấp gáp hỏi rống lên.

Mẹ già trả lời “Học ở trường ngoại thành, sau này thi

lên trung học điểm sẽ rất cao, trình độ dạy học cũng kém, trường trong nội

thành không giống vậy, cho nên thừa dịp học kì cuối của sơ nhị chuyển qua.”

Điều này tôi cũng biết, lúc trước hộ khẩu của tôi theo

mẹ, Diễm Diễm theo ba, là khu Mẫn Hành(21),

những năm 90 khu Mẫn Hành là vùng ngoại thành, nói khó nghe một chút chính là

nông thôn, ai mà ngờ được mười mấy năm sau nó sẽ biến thành tiểu khu số một số

hai Thượng Hải.

Thượng Hải cứ như vậy, trình độ dạy học vùng nội thành

rõ ràng cao hơn vùng ngoại thành, tới lúc có kì thi trọng yếu, sẽ có loại đãi

ngộ khác nhau này, bất quá sau này cũng công bằng trở lại.

Tôi hiểu nỗi khổ của mẹ, lúc cho Diễm Diễm theo hộ

khẩu của ba mẹ kiên quyết phản đối, nhưng mà ba cảm thấy cả hai đứa con gái đều

không cùng hộ khẩu với ông, làm ông không có cảm giác an toàn khi làm ba, tranh

cãi một hồi, mẹ không lay chuyển được, mới bỏ cuộc.

Tôi cũng không thèm quan tâm tới điều này, để Diễm

Diễm học cùng trường với tôi, làm gì có cửa.

Xem cá tính của nó…nếu không phải ở trường mỗi ngày nô

dịch tôi, nếu làm không tốt…nếu làm không tốt, nó còn có thể trực tiếp tìm tới

Khang Duật.

Tôi lập tức cảm thấy lạnh cả người.

Tôi ngắm một chút Diễm Diễm, nó đang ăn cơm ngon lành,

cứ như chuyện này không liên quan tới nó chút nào vậy.

Không được, tuyệt đối không được.

Tôi có thể tưởng tưởng được, cuộc sống học sinh trung

học của tôi sẽ thảm tới cỡ nào.

“Diễm Diễm, mày đồng ý hả?” tôi run sợ trong lòng hỏi.

Miệng nó đang ngậm thiệt nhiều miếng thịt nướng, nói

không được, nhưng gật đầu với tôi.

Tôi kích động thét chói tai “Không được, tuyệt đối

không được!!”

“Không được cái gì!!” mẹ già nổi giận “Chị em học cùng

một trường có gì không được, mấy bữa nay mày bị bệnh gì thế, Diễm Diễm nó đồng

ý rồi, mày còn quan tâm cái gì?”

Tôi rơi lệ trong bụng, tôi không phải đang tranh thủ

lợi ích vì tương lai của riêng mình sao.

Tôi bắt đầu chơi bài khuyên nhủ “Diễm Diễm, nếu chuyển

trường, em không được chơi với các bạn cũ nữa, không buồn sao?”

Chuyển trường, tất cả mọi thứ đều phải bắt đầu một lần

nữa, ai mà chẳng biết, chuyển trường đau khổ cỡ nào a, tuy rằng với tính cách

của Diễm Diễm rất nhanh có thể có bạn mới, nhưng mà nó với mấy đứa bạn học bây

giờ, ít nhiều gì cũng có tình cảm nhất định, cứ chuyển trường như vậy, nhất

định trong lòng cũng sẽ khó chịu đi.

Ai mà ngờ Diễm Diễm nuốt thịt nướng xong, mở miệng nói

chính là một câu “Sẽ không nha.”

Cái con này rất

là TM(22) máu lạnh.

Nó xoa xoa miệng

tiếp tục nói “Cũng không phải không gặp được nữa, hai ngày nghỉ có thể tìm tụi

nó chơi thôi, hơn nữa…” ánh mắt nó chuyển nhanh như chớp “Em cảm thấy chuyển

trường rất tốt, nhất định có chuyện rất vui vẻ.”

Chuyện vui vẻ?

Mồ hôi lạnh của

tôi róc rách chảy, sẽ không là chuyện tôi đang nghĩ đến đi.

“Quyết định như

vậy đi!” mẹ già vỗ bàn cái rầm, một chút cơ hội phản bác đều không có, sau đó

nói với tôi “Mày là chị, phải ra dáng chị, kể từ học kì sau ngoại trừ chăm chỉ

học hành, mày cũng phải chăm sóc em cho tốt.”

Chăm sóc con khỉ

a, nó mà cần chăm sóc, đến lúc đó tôi mới bị người ta “chăm sóc” thì có.

“Mẹ à, con

nghĩ…” tôi vẫn còn giãy dụa.

Mẹ già lại dùng

mắt phóng đao vèo vèo “Không nói nhảm nữa, ăn cơm nhanh lên!!”

Tôi chan nước

mắt ăn cơm, thật cảm thấy trong cái nhà này tôi không hề có chút địa vị gì a.

Ăn cơm xong, tôi

kéo Diễm Diễm tới phòng mình, hất mặt lên nói với nó “Mày chuyển trường cũng

được, nhưng nhất định không được tìm Khang Duật, có nghe hay không!!”

Diễm Diễm cắn

quả táo, miệng phát ra tiếng răng rắc răng rắc, dùng ánh mắt thật vô tội nhìn

tôi.

“Mày đừng có

nghĩ là tao không biết mày…mày…có âm mưu!!”

Nó ăn táo xong,

quăng cái vèo vào thùng rác, lại lấy ra một trái lê tiếp tục cắn răng rắc răng

rắc, vẻ mặt vẫn vô tội như cũ, hiển nhiên hoàn toàn nghe không thấm lời của

tôi.

“Tao mặc kệ, dù

gì thì mày cũng đừng đi tìm Khang Duật.” Tôi chỉ sợ điều này.

Nói không chừng

nó lại kéo cao ngọn cờ “Tốt bụng”, giúp tôi hỏi chuyện không nên hỏi.

Nó ăn xong trái

lê, lại ném vô cùng chính xác một lần nữa vào thùng rác, tiếp theo lại lấy ra…

Tôi nổi giận,

cướp đi trái chuối không biết nó móc từ đâu ra, thở phì phì lột vỏ điên cuồng

ăn.

Không biết con

nhỏ này làm sao mà ăn nhiều dữ vậy nữa!

Nó lại không tức

giận, cười tủm tỉm ôm vai tôi “Biết rồi, biết rồi, sao mà chị giống bà già quá,

cứ lải nhải lẩm bẩm miết, em đi học đàng hoàng, chị yên tâm.”

Tôi yên tâm mới

lạ, nhưng mà vẻ mặt và giọng điệu của nó làm cho tôi không tìm ra chỗ nào không

ổn, chẳng lẽ thật sự là tôi suy nghĩ nhiều?

“Mày chắc không?”

tôi không dám khẳng định hỏi.

Nó gật đầu “Chắc

mà, cứ yên tâm.”

“Thật sự!?” tôi

vẫn còn lo lắng.

“Thật sự!!” nó

nói chắc nịch.

Trong lòng tôi

thoáng an tâm hơn một chút, nhưng mà cứ cảm thấy chỗ nào đó không đúng, nhưng

Diễm Diễm cứ thề son sắt cam đoan, nó sẽ không làm chuyện gì hãm hại tôi, tôi

làm chị gái không thể cứ nhỏ nhen, vì vậy cũng tha cho nó.

Đến ngày khai

giảng, thủ tục chuyển trường của nó cũng làm xong, lắc la lắc lư theo

tôi đi học, không học cùng lớp, vì nó chuyển trường cho nên được xếp vào lớp 5

của sơ nhị.

Điều này làm

lòng tôi yên ổn hơn một chút.

Nhưng mà, chuyện

tôi có chị em sinh đôi vẫn làm cho mấy đứa trong lớp, nhất là mấy thằng con

trai, ngạc nhiên mội hồi, Tiểu Phiền, Đại Song và Tiểu Song, Lưu Lý Quân, Từ

Oánh tụi nó đã học chung với tôi từ hồi đi mẫu giáo, đã biết điều này từ lâu,

cho nên không có phản ứng gì.

Nhưng thật ra

Khang Duật, biết tôi có chị em sinh đôi, cái phản ứng kia… nói là giật mình đi,

cũng có một chút, nhưng lại có chỗ không giống lắm, cảm giác giống như con chó

mình nuôi vào một ngày tự dưng lòi ra đứa con, như thế nào cảm giác hắn có chút

hưng phấn đâu.

Quái lạ nha, tôi

có chị em sinh đôi, hắn hưng phấn cái gì…

Hết tiết một,

một đống thằng con trai đều chạy tới lớp 5 nhìn em gái tôi, trở về liền phân

tích bề ngoài của chúng tôi, tụi nó nhất trí rằng em gái tôi dễ thương hơn.

Tôi tức giận tới

nỗi bẻ gãy ba cây bút bi.

Khang Duật cũng

đi, lúc trở về, tôi thấy hắn vỗ vỗ cái cằm còn chưa có râu của mình, một bộ

dạng suy nghĩ sâu xa, tôi cảm thấy thật hồi hộp, lại bẻ gãy một cây bút bi nữa.

Hắn liếc tôi một

cái, không nói chuyện, tôi lại càng không yên.

Đến khi vào học,

tôi vụng trộm nhìn hắn, phát hiện hắn còn đang trầm tư.

Hắn đang trầm tư

cái gì nha, có phải hay không cũng thấy Diễm Diễm có vẻ xinh đẹp, bản thân mình

thích sai người?

Tôi nhéo chính

mình một chút, thích cái gì mà thích, hắn còn chưa nói thích tôi, tôi hồi hộp

cái gì, hơn nữa, tôi lại không thích hắn, hắn thích ai liên quan gì tới tôi.

Nhưng mà trong

lòng cứ cảm thấy không vui.

Tôi mạnh mẽ đem

sự chú ý chuyển dời về vở chép bài, nhưng mà vừa mở hộp bút ra.

Không có bút!!

“Cầm!’’ Khang

Duật đưa một cây bút qua.

Tôi do dự vài

giây, vẫn nhận lấy “Cám ơn!” sau đó ra vẻ không sao cả, bắt đầu rẹt rẹt chép

bài.

Tiết này là tiết

lịch sử, thầy sử của chúng tôi vừa vào tiết sẽ tự nói chuyện, mười phần mười

cuồng sử, hoàn toàn mặc kệ học sinh ở dưới có nghe giảng hay không.

Tôi chép bài vào

vở, Khang Duật đột nhiên hỏi tôi “Em gái cậu bình thường thích cái gì?”

Trong lòng tôi

lộp bộp một chút, xém nữa bẻ gãy luôn cây bút của hắn, trong lòng đột nhiên có

cảm giác đau đớn, để che giấu điều này, giọng nói của tôi hơi cao lên, ánh mắt

cũng hung ác hơn một chút.

“Cậu hỏi cái này

để làm gì?”

Hắn trả lời hiển

nhiên “Chỉ là muốn biết.”

Tôi quay mặt

qua, trong lòng đã hơi chua chua, nổi giận nói “Mắc mớ gì tôi phải nói cho

cậu.”

“Chẳng lẽ cũng

thích chó?” hắn tiếp tục hỏi, tựa hồ hạ quyết tâm phải hỏi việc này cho tới

cùng.

Vị chua trong

lòng tôi bắt đầu lên men chua hơn, ăn mắt cũng cay cay lên, tôi xiết chặt cây

bút trong tay, bắt đầu cố gắng chép bài, không thèm để ý đến hắn.

Viết được vài

dòng, tôi phát hiện ra không phải đang chép sử, mà là ba chữ to – đồ thúi tha.

Tôi nhất thời

cuống tên, kéo tờ giấy ra, xé cái roẹt.

Khang Duật nhìn

thấy tôi một bộ phát bệnh tâm thần, lại không hỏi tôi nữa, tiếp tục sự nghiệp

suy nghĩ sâu xa của hắn.

Hết tiết, tôi

phát hiện hắn lại đi về phía lớp 5.

Trong cơn giận

dữ, tôi xé nát nguyên quyển vở sử.

Đợi tới lúc tôi

tỉnh lại, nhìn thấy nguyên một xấp giấy, lúc này mới hết hồn, bài vở từ đầu năm

tới giờ đều nằm trong này, tuần sau còn có kiểm tra, lập tức lâm vào trạng thái

khóc không ra nước mắt.

Đến giờ ăn trưa,

tôi là đứa đầu tiên lao ra phòng học để tìm Diễm Diễm tính sổ…không đúng, ăn

cơm!!

Đến cửa lớp 5,

phát hiện Diễm Diễm không có trong lớp.

Tôi buồn bực,

cơm trưa ở chỗ tôi, nó ham ăn như vậy, ở đây nó lại không quen ai, không có khả

năng không đợi tôi, mấy đứa lớp 5 cũng không biết nó đi đâu, không còn cách nào

khác, tôi đành phải đi tới căn tin lấy đồ ăn của chúng tôi, lại chết hay không,

trên đường về, tôi nhìn thấy Khang Duật và Diễm Diễm đứng dưới một tàng cây kín

đáo cách đó không xa đang sôi nổi nói chuyện gì đó với nhau.

Phản ứng đầu

tiên của tôi chính là trốn đi, rình coi.

Sau đó nghĩ lại,

mắc mớ gì tôi phải trốn, mắc mớ gì phải rình coi, nhất thời cầm cà mèn gõ lên

đầu mình, tầm mắt lại chặt chẽ theo dõi…vì sao cảnh tượng đẹp như vậy…đâm vào

mắt tôi lại là chua xót.

Trong đầu toát

ra suy nghĩ, hai kẻ đó đang nói chuyện gì?

Chợt một ý nghĩ

từ trong đầu tôi chui ra.

Khang Duật thay

lòng đổi dạ?

Ý thức được ý

nghĩ này trong đầu, tôi lại điên cuồng gõ đầu mình, thay lòng đổi dạ cái khỉ

gì, hắn còn chưa nói thích tôi đâu.

Nhưng mà, cái

này tính là cái gì?

Bởi vì em gái

tôi có vẻ dễ thương, nên liền chú ý tới em gái tôi?

Tôi ngồi ở chỗ

đó, cảm thấy trong lòng vô cùng chua xót đau đớn, tôi chua xót cái gì, đau đớn

cái gì? Tôi kéo tóc mình, không ngừng hỏi chính mình bị cái gì vậy?

Hai kẻ kia còn

đứng đó nói chuyện vô cùng vui vẻ, tôi chỉ hận không thể lấy cà men ném vào hai

kẻ đó.

Nhưng mà tôi lại

không làm vậy, đứng lên, liền điên cuồng chạy về hướng khác.

Nhắm mắt làm

ngơ!!

Về tới lớp, tôi

ngồi vào chỗ của mình, cứ ngồi nhìn chằm chằm cái cà mèn. “Sao không ăn đi?’’

Tiểu Phiền hỏi.

Tôi lắc đầu

“Không có gì, chẳng qua là không muốn ăn.”

“Nếu không muốn

ăn, để tao ăn giùm mày, tao thích ăn thịt kho tàu nhất.” Tiểu Phiền dùng thìa

múc thịt từ cà mèn của tôi qua.

“Đừng lấy hết,

Diễm Diễm chưa ăn.” Tôi dùng đũa cản lại lòng tham ăn của Tiểu Phiền.

“Nhắc tới Diễm

Diễm mới nhớ, sao không thấy nó qua ăn cơm?” Tiểu Song ngồi một bên vừa uống

canh trong bình thủy vừa hỏi tôi.

Tôi lầu bầu “Ai

biết”

Trong lòng lại

khó chịu thêm, oán hận đem hết thịt bỏ vào cà mèn Tiểu Phiền “Ăn hết đi, khỏi

chừa phần cho nó!!”

“Mày sao vậy?

Sao cứ thở phì phì?” Từ Oánh vừa nhấm nháp cơm vừa hỏi, nhai kĩ nuốt chậm là

thói quen ăn cơm của Từ Oánh, một ngụm cơm nó chưa nhai 20 lần thì sẽ không

nuốt xuống.

Tôi dùng đũa

chọt chọt đồ ăn trong cà mèn “Không có gì!!”

Lưu Lý Quân dùng

ánh mắt chuyển lên chuyển xuống trên người tôi đánh giá, không nói gì, nhưng

ánh mắt của nó thật quỷ dị, làm tôi thật không tự nhiên.

Đang tính hỏi nó

nhìn gì, Diễm Diễm liền xuất hiện.

“Chị, em tới ăn

cơm.” Trên tay nó còn đang cầm một cây xúc xích nướng.

Vừa nhìn thấy

thịt trong cà mèn không còn, nó nổi giận kêu to “Ai, ai ăn hết thịt của em

rồi!”

Tiểu Phiền trấn

an “Ở đây, ở đây nè, tao mới ăn chút xíu à.”

Tôi nhìn cây xúc

xích nướng trong tay nó “Ở đâu ra xúc xích nướng vậy.”

“Mua ở quầy bán

quà vặt.”

Quầy bán quà vặt

là chỗ dành cho đứa nào chưa ăn sáng, hoặc không mang theo cơm trưa tới ăn, bán

vài loại bánh ngọt, trứng gà luộc nước trà, xúc xích nướng, thịt gà chay(23), còn có mì ăn liền Gấu Tiểu Hoán

để chống đói, vào mùa hè sẽ có nước giải khát, gì mà kem búp bê, kem nước muối,

xi rô đá gì gì đó, bình thường hết tiết một chúng tôi đều ra đó mua đồ ăn cho

đỡ thèm.

Nếu như tôi nhớ

không lầm, trên người nó không có tiền, tiền lì xì mua xe đạp mới rồi, tiền

tiêu vặt ba cho hôm qua đều dùng mua chocolate hết rồi, làm gì có tiền mua xúc

xích nướng.

Diễm Diễm rất

ham ăn, vừa nói chuyện với tôi vừa cầm đũa hướng về phía cà mèn của Tiểu Phiền

tấn công, Tiểu Phiền căn bản không phải đối thủ của nó, không chỉ mất hết thịt,

ngay cả thịt chưng trong cà mèn của nó cũng bị Diễm Diễm cướp đi luôn.

Tôi chẳng còn

lòng dạ nào để hỏi xuất xứ của xúc xích nướng, trong lòng rối rắm một chút,

liền hỏi nó “Vừa rồi tao đi tìm mày, mày không có trong lớp, đi đâu vậy?”

Nó điên cuồng

cướp đồ ăn trong cà mèn, không chỉ vậy, còn cướp đồ ăn ở cà mèn của Từ Oánh, ai

biểu nó ăn chậm làm gì, nghe thấy tôi hỏi, ánh mắt nó nhanh như chớp đảo quanh

một vòng.

“Em đi dạo ở sân

thể dục, làm quen hoàn cảnh.”

“Một người?” tuy

rằng tôi hơi chần chờ, nhưng vẫn hỏi.

Miệng của nó

nhét đầy đồ ăn, khó nói, chỉ gật gật đầu.

Tim tôi lập tức

lạnh run, nó đạt lừa tôi, nó rõ ràng đi với Khang Duật.

Tôi mở miệng

tính vạch trần lời nói dối của nó, nhưng mà…tôi dùng lập trường gì, em gái kết

bạn với ai, chị gái có quyền lợi gì mà can thiệp, Khang Duật cũng không phải

loại du côn du hồn gì, hoặc là người xấu, tôi dùng lý do gì đi phản bác.

Tôi ngồi ở chỗ

ngồi của mình, cảm thấy trước mắt ươn ướt dinh dính.

Diễm Diễm ăn cơm

xong, xếp gọn cà mèn lại, để trước mặt tôi “Em ăn xong rồi.”

Nói xong, nó bỏ

chạy.

Mà tôi cũng

không thấy Khang Duật quay trở lại.

Ánh mắt ươn ướt

dinh dính mơ hồ có thể nhìn thấy được tất cả…

“Miểu Miểu, sao

mày lại khóc?” Tiểu Song kích động hỏi.

Tôi sờ sờ mặt

mình, đầu ngón tay ướt đẫm, chính tôi cũng hoảng sợ.

Tôi thế nhưng

lại khóc.

Tại sao tôi lại

khóc?

Nhận ra cảm xúc

không rõ trong lòng, tôi gục lên trên bàn không dám ngẩng đầu.

“Miểu Miểu, mày

làm sao vậy? Có phải thấy không thoải mái không?” Tiểu Phiền cũng hỏi.

Tôi buồn bã nói

“Không có gì? Chỉ là…trong tim thấy khó chịu?”

“Bệnh viêm cơ tim của mày tái phát hả? Uống thuốc,

uống thuốc nhanh lên!” Đại Song thò tay vào hộc bàn tìm cặp sách của tôi.

“Tao đi rót nước!” Từ Oánh cũng không thèm ăn cơm nữa,

vẫn cầm chén trên tay chạy ra hành lang.

Chờ Từ Oánh mang nước về, Tiểu Phiền liền ngửa mặt tôi

lên, nhét thuốc vào miệng tôi.

Lúc tôi học tiểu học có tái phát một lần, tụi nó đều

có kinh nghiệm.

“Có cần gọi giáo viên không?” lá gan Từ Oánh vốn nhỏ,

tôi khóc, nó cũng bắt đầu khóc.

Lưu Lý Quân lại nói “Nó hả, không phải phát bệnh đâu,

là ghen!”

Tôi hoảng hốt “Ai…ai…ghen!!”

“Chết tới nơi còn mạnh miệng!!” nó xấu xa nói, sau bày

ra tư thế chị cả, một chân đạp trên ghế, nó cứ thích dùng cách này để thuyết

giáo, dù gì cũng là Bí thư chi đoàn, vậy mà cứ như tụi du côn du hồn ngoài

đường vậy.

Nhưng chiêu này rất hữu dụng với tôi, tôi lập tức ngồi

thẳng dậy, nghe nó nói chuyện.

“Mày dám nói, nhìn thấy Khang Duật và Diễm Diễm đi với

nhau, trong lòng mày không khó chịu, vậy tại sao ngồi ở chỗ đó nhìn lén.”

Tôi kinh ngạc nói “Mày…cũng thấy được?”

Vừa nói vậy, chẳng khác nào thừa nhận.

Mấy đứa khác đồng loạt nhìn tôi “Miểu Miểu, mày ghen

thiệt hả!!”

“Tao không có, tao không có!!” tôi kiên quyết phủ

nhận.

“Mày có!!” Lưu Lý Quân hùng hổ đạp ghế dựa ở dưới

chân, mấy đứa kia lại gật đầu.

“Không có!!” tôi vẫn cứ phủ nhận.

“Mày – có!!” Lưu Lý Quân híp mắt âm trầm nói, mấy đứa

kia lại gật đầu phụ họa.

“Tao – không – có!!” tôi đứng lên, rướn cổ phủ nhận

với nó.

Tụi nó cũng không yếu thế, rướn cổ lên giống tôi phản

bác lại “Rõ ràng mày có!!!”

Bởi vậy liền thành thế đánh giằng co giữa có và không

có.

Tôi thuộc phe không có, tụi nó thuộc phe có.

Cái này tính là gì, bức cung a!!

Tranh cãi một hồi, cả bọn đều đỏ mặt tía tai.

Mấy cái đứa quỷ này là ai nha.

Cũng may có tụi nó, tôi không khóc nữa, cũng quên khó

chịu luôn.

Nhưng mà có đánh chết tôi cũng không nhận mình ghen!!

Tại sao tôi phải ghen?

Tôi…tôi…lại không thích…Khang Duật!

Cãi một hồi từ giữa trưa tới buổi chiều tới lúc chuông

vào lớp reo lên mới hết.

Lưu Lý Quân căm giận thả chân xuống, quay về chỗ ngồi,

quay đầu bổ sung một câu “Đợi đó!!”

Tôi rớt mồ hôi hột, bức người thừa nhận mình ghen thú

vị như vậy sao?

Chuông vào lớp reo rồi, Khang Duật mới về lớp, vẻ mặt

hết sức vui vẻ.

Tôi giống như người cô vợ đợi chồng về suốt cả đêm,

oán khínồng đậm hất mặt lên liền hỏi “Đi đâu?”

Khang Duật chớp chớp mắt “Đi đâu đâu?”

Tôi lầm bầm “Có gan làm không có gan chịu.”

“Sao vậy?” Khang Duật ngồi vào chỗ, quay mặt qua hỏi

tôi.

“Đi chết đi, đi chết đi!” tôi giận dữ gào vào mặt hắn.

Khang Duật đen mặt, hình như sắp nổi điên, nhưng mà

thầy giáo vào lớp, hắn phải nhịn xuống.

Mấy tiết tiếp theo tôi và hắn đều giận nhau, ai cũng

không để ý tới ai, dùng khuỷu tay PK nhau ở đường biên trên bàn.

Thật vất vả chờ tới tan học, tôi lấy túi xách vung lên

vai, vừa khéo đập vào đầu hắn.

Tôi không cố ý, nhưng mà tôi không giải thích, trừng

mắt liếc hắn một cái, liền đi về phía cửa.

Ra khỏi lớp, liến nhìn thấy Diễm Diễm giống như con

bướm bay tới, tôi tưởng nó tìm tôi, ai ngờ nó mở miệng ra liền nói “Khang Duật,

em muốn ăn đậu hũ nướng!!”

Mặt tôi đen thui.

Cái này là gì!?

Khang Duật đi phía sau tôi, lập tức trả lời “Được!!”

Mặt tôi đen thui trăm phần trăm.

Sao? Nhanh như vậy liền quang minh chính đại, không cố

kỵ ở chỗ nào hết!?

Vừa định nổi giận, Diễm Diễm liền kéo Khang Duật đi

tới chỗ tiệm đậu hũ chao cạnh cổng.

Khang Duật lại để cho nó kéo đi.

Tôi đột nhiên cảm thấy đây là hoàn toàn không để tôi

vào mắt! Nén giận đi theo.

Diễm Diễm quả nhiên ăn rất nhiều, đậu hũ nướng, thịt

dê xâu còn chưa hết, còn mua thiệt nhiều ô mai bột và ô mai viên, đã vậy tất cả

đều là Khang Duật trả tiền.

Hai người này tốt tới mức này hồi nào vậy.

Vì vậy, tôi giận tới cực điểm, khi Diễm Diễm chỉ vào

kẹo mạch nha để Khang Duật mua cho nó, tôi đẩy nó ra, đứng trước mặt Khang Duật

“Tôi cũng muốn ăn!!!”

Đầu tiên Khang Duật sửng sốt, sau đó trầm mặt xuống

“Không cho phép cậu ăn!!”

Tôi điên lên, hét lớn “Tại sao? Cậu đây là phân biệt

đối xử!!”

Hắn cũng rống với tôi “Đã gầy như vậy rồi, còn ăn đồ

ăn vặt, ngoan ngoãn về nhà ăn cơm cho tôi!!”

“Ai cần cậu lo!!” tôi rống lại.

Hắn tức giận tới mức tóc bay lên, lại trừng mắt nhìn

tôi.

Tôi cũng không yếu thế, trừng mắt nhìn lại hắn.

Rất nhiều học sinh đang mua đồ ăn, thấy hai chúng tôi

mắt to trừng mắt nhỏ, đều vây lại hóng chuyện.

Diễm Diễm đứng ở một bên, hình như thấy rất xấu hổ,

đẩy đẩy tôi “Chị, đừng trừng mắt nữa, về nhà.”

“Tao không về!!” tôi la nó, tiếp tục thi triển công

phu trừng mắt của con gái với Khang Duật, lại bị Diễm Diễm lì lợm kéo tới một

góc yên lặng.

Khang Duật tự nhiên đi theo.

Tôi đã mất lý trí, hôm nay tôi sẽ làm mọi việc rõ

ràng, trong đầu nóng lên, vừa kéo cổ áo hắn lên tôi liền rống “Cậu nói, rốt

cuộc cậu có thích tôi hay không!!”

Khang Duật sửng sốt một chút, công phu trừng mắt liền

bay mất tăm hơi, quanh quẩn trong mắt hắn là một loại ánh sáng vô cùng đẹp, ánh

mắt hắn lóe lóe nhìn tôi, lại mãi không trả lời.

Tôi nóng nảy “Đồ xấu xa, đồ thay lòng đổi dạ!!”

“Thay lòng đổi dạ!?” ánh sáng trong mắt Khang Duật

nháy mắt biến mất, lại bắt đầu trừng tôi, lạnh lẽo nhả ra một câu “Với ai!?”

Tôi kêu to “Em gái tôi!!”

Diễm Diễm choáng váng, đồ ăn vặt trong tay rớt ngay

xuống đất.

Tôi thật hèn nhát, nếu nói hết ra rồi, tôi cũng chỉ có

thể sử dụng chiêu khóc lóc om sòm để che dấu sự thẹn thùng của mình, ngồi trên

mặt đất vừa khóc vừa kể lể “Hai người ăn hiếp tôi!! Mua này mua nọ cho em gái

tôi ăn cũng không mua cho tôi, cái này là cái gì, không phải ăn hiếp thì là

gì!?”

“Chị, không phải vậy, chị hiểu lầm!!” Diễm Diễm cũng

ngồi xuống.

“Tao có mắt, tao nhìn thấy!!” tôi ầm ĩ lên với nó, sau

đó nhìn về phía Khang Duật, nghĩ xem sao hắn không nói gì đâu.

Chẳng thà không nhìn, vừa nhìn liền hết hồn, Khang

Duật đứng đó y hệt như ma vương.

Hắn cứ nhìn tôi chằm chằm, giống như giận tới mức núi

lở, rốt cuộc hắn điên cuồng hét lên một câu.

“Đồ ngu ngốc, không nhìn thấy tôi đang hối lộ em vợ tương

lai sao?”

Ai!?

Tôi ngồi trên mặt đất choáng váng.

Trong đầu loạn lên một mảnh, ý hắn là…

Em vợ?

Cô em vợ ý là, chính là em gái vợ mình.

Diễm Diễm là em

gái tôi!

Vậy tôi

đây…không phải là…

Mặt tôi hồng

lên, trong đầu bắt đầu tua lại mọi thứ.

Hình như tôi có

hỏi hắn, rốt cuộc có thích tôi hay không.

Tôi hỏi?

Là tôi hỏi?

A!!!!!!!!!!!

Một dây thần

kinh nào đó trong não tôi đứt cái bụp.

Đứng lên, đỏ mặt

rụt về phía xa hắn…sau đó xoay người chạy như điên về nhà…

Không còn mặt

mũi…không còn mặt mũi gặp ai nữa!!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...