Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 26

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi và Khang Duật ở lại Phủ Thuận 10 ngày, chỗ nào hay

ho ở Phủ Thuận cũng đi sạch sẽ, lúc đi về, mẹ chồng tương lai của tôi nước mắt

nước mũi tùm lum, tôi hiểu cảm giác con mình thường xuyên không ở bên cạnh, lên

máy bay, tôi nhịn không được hỏi Khang Duật, sao không đem mẹ hắn lên Thượng

Hải ở luôn.

Hôm nay đã khác ngày xưa, hắn không còn là cậu học trò

nghèo phải đi ăn nhờ ở đậu nữa.

Khang Duật nói, nửa đời bà đều sống ở Phủ Thuận, đã

quen với cuộc sống ở Phủ Thuận, bạn bè cũng ở Phủ Thuận, nếu đón bà đi Thượng

Hải, không chỉ có cuộc sống bất đồng, ngay cả bạn bè cũng không có ai, tuổi

ngày càng lớn, mỗi ngày sống như vậy càng khó khăn hơn, hơn nữa thời tiết ở

Thượng Hải và phương Bắc khác nhau một trời một vực, mùa đông Thượng Hải lại

khôngcó hệ thống sưởi, vừa lạnh vừa ẩm, sợ khớp xương bà chịu không nổi.

Tôi nghĩ cũng đúng, cũng không phải người trẻ tuổi,

lập tức có thể hòa nhập với cuộc sống ở một thành phố xa lạ.

Nhưng mà, tôi nhận ra lúc chia tay, Khang Duật còn khó

chịu hơn mẹ hắn.

Tôi dựa vào bờ vai hắn, cầm tay hắn nói “Duật, sau này

năm nào em cũng về thăm mẹ anh với anh, nếu anh không rảnh thì em đi một mình!”

Khang Duật rất cảm động, cầm lại tay tôi, “Không phải

chỉ là mẹ anh, cũng là mẹ em nữa!”

Tôi cười cười, hắn không cần bóng gió nhắc nhở tôi như

vậy, lòng tôi sớm thuộc về hắn rồi.

Sau khi máy bay cất cánh, có lẽ do đi chơi mệt mỏi,

tôi hơi buồn ngủ, liền tiếp tục dựa vào vai hắn.

“Miểu Miểu!”

“Hả?” tôi mơ mơ màng màng trả lời.

“Đợi tới khi em tốt nghiệp, chúng mình liền kết hôn,

được không?”

Tôi lập tức thanh tỉnh, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt

hắn vô cùng nghiêm túc, giống như chỉ cần tôi đồng ý, ngay cả tính mạng mình

hắn cũng có thể cho tôi vậy.

Tôi lại dựa vào bờ vai của hắn, nhanh chóng nắm chặt

tay hắn lại “Được!”

Sau khi trở lại Thượng Hải, Khang Duật liền bận rộn

lên, nhiệm vụ bay đều là tuyến quốc tế, có mấy nơi tôi chưa nghe qua lần nào,

tôi còn bận hơn, sinh viên năm thứ tư, không chỉ bận làm luận văn, còn phải tìm

đơn vị thực tập, tôi bận sứt đầu mẻ trán, thời gian của chúng tôi không dư được

chút nào, thời gian gặp mặt cũng càng ngày càng ít.

May mà internet cũng phát triển, có thể chat Wc, MSN,

QQ, nhìn thấy mặt nhau, nói chuyện, hỏi han tình trạng lẫn nhau.

Lúc tôi đang đau đầu vì luận văn, Diễm Diễm rốt cuộc

sau khi nộp hồ sơ thứ 350 cũng tìm được việc, tuy rằng tiền lương không cao,

nhưng tốt hơn ngồi không ở nhà, nó cũng vui vẻ gia nhập đội ngũ viên chức,

nhưng mà tới lúc cần vận dụng kiến thức thì hận thiếu, sau khi nó vào xã hội

rồi nó mới biết bằng cấp và kinh nghiệm quan trọng cỡ nào, vì vậy làm việc rất

chăm chỉ, ghi danh học đại học cho người quá tuổi, ghi danh lớp tiếng Anh, cuộc

sống rất phong phú.

Nửa học kỳ cuối năm thứ tư, Khang Duật dùng một nửa số

tiền tiết kiệm mua một căn hộ trả góp, một phòng khách một phòng ngủ, không

lớn, nhưng vị trí khá tốt, bác Trầm cũng rảnh rỗi, liền giúp bố trí.

Bố trí rất đơn giản, vì Khang Duật có phòng ngủ ở công

ty, có khi cũng về nhà bác Trầm ở, liền cho thuê căn hộ đó, dùng tiền thuê trả

nợ, hơn nữa tiền lương của hắn rất cao, không quá nửa năm liền trả xong.

Tôi cũng chính thức tốt nghiệp.

Ngày 9 tháng 7 năm 2003 là ngày tiến hành lễ tốt

nghiệp của tôi, Khang Duật vì nhận nhiệm vụ bay đi Paris nên không thể đi chúc

mừng tôi được, nhưng mà sáng sớm hắn liền gọi điện thoại cho tôi, còn đặt tặng

cho tôi một bó hoa hồng rất lớn, cũng bù lại niềm tiếc nuối nho nhỏ của tôi.

Ba mẹ thấy tôi đội mũ, mặc áo cử nhân, vui vẻ rớt nước

mắt, Diễm Diễm thì cầm máy ảnh, điên cuồng chụp ảnh cho tôi, cuối cùng nhờ Lynh

Lỵ, chụp một tấm ảnh gia đình.

Lúc buổi lễ kết thúc, tôi cùng mấy đứa bạn không ở lại

Thượng Hải mà đi về quê hoặc tới thành phố khác để phát triển khóc lóc.

Bốn năm học cùng nhau, tới lúc chia tay mới biết,

người với người ở chung thì ra ngắn ngủi như vậy.

Cùng lúc đó, tụi chị em của tôi cũng tốt nghiệp, cho

nên cũng hẹn nhau tụ tập.

Đáng tiếc, hôm đó Khang Duật lại phải bay đi Đức, vẫn

không tham dự được.

Tôi là một người rất thông tình đạt lý, biết hiện tại

là lúc quan trọng nhất trong sự nghiệp của hắn, tôi hoàn toàn có thể lý giải sự

cố gắng của hắn, về chuyện hắn nói tốt nghiệp xong kết hôn, tôi luôn ghi tạc

trong lòng, nhưng không nóng vội, vì tôi tin tưởng hắn.

Tôi vừa tìm việc, vừa chờ hắn bận rộn xong, tới lúc đó

cho dù tôi phát giận, làm ầm ĩ cỡ nào, tôi tin hắn cũng sẽ không trách tôi.

Phiền toái nhất là, mẹ thế nhưng lại bắt đầu tìm bạn

trai cho tôi và Diễm Diễm.

Đây thật sự là bệnh chung của các bậc cha mẹ, lúc đi

học không cho yêu đương, tới lúc tốt nghiệp rồi chỉ hy vọng con mình lập tức

biến thành người đang yêu đương.

Làm gì có vụ dễ vậy.

Sau khi tốt nghiệp, tôi không chỉ một lần muốn nói cho

mẹ, tôi có bạn trai, thậm chí đã bàn tới chuyện kết hôn, nhưng tới khi thấy

những người mẹ tôi xem xét toàn là người có hộ khẩu Thượng Hải, không phải thạc

sĩ thì cũng là nghiên cứu sinh.

Tôi thình lình mướt mồ hôi vì Khang Duật.

Vì không muốn đánh rắn động cỏ, tôi tiếp tục giấu

diếm, chờ tới khi Khang Duật về, chúng tôi mới bàn bạc được.

Nhưng mà đúng là sông có khúc, người có lúc, tới khi

Khang Duật có thể nghỉ dài hạn, bác Trầm lại đi khám bệnh phát hiện bệnh ung

thư gan giai đoạn cuối, tôi và Khang Duật không chỉ không có thời gian bàn luận

chuyện kết hôn, chỉ riêng chăm sóc cho bác ấy thôi đã loạn hết cả lên.

Bác Trầm không có con cái, người thân đều ở nước

ngoài, đương nhiên là Khang Duật chăm sóc bác ấy lúc bệnh.

Con người là vậy, lúc không biết gì, có thể sống rất

vui vẻ, một khi biết chính mình bị bệnh nan y, sẽ giống thực vật bị lọt vào sa

mạc, cho dù có nhiều sức sống cỡ nào, cũng sẽ nhanh chóng héo rũ.

Chỉ qua bốn tháng, còn chưa kịp qua năm mới, bác Trầm

liền buông tay nhân gian.

Tôi chưa từng thấy Khang Duật khóc, càng chưa từng

nghĩ tới, một người đàn ông có thể khóc như vậy, hắn đã coi bác Trầm như cha

mình, hắn thậm chí đã tính mua một căn hộ lớn hơn, đợi tới khi tôi và hắn kết

hôn sẽ đón bác Trầm về ở.

Tôi có thể hiểu được, tôi càng cảm động lây hắn, ông

bác như con nít này, sẽ là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong đời Khang Duật.

Bởi vì người làm chủ hôn cho chúng tôi từ sớm đã định

ra là bác ấy.

Lễ truy điệu được cử hành ở nhà tang lễ Long Hoa, chọn

sảnh nhỏ, không nhiều người lắm, nghi thức ngắn gọn, rất nhiều bạn bè của bác

Trầm tới, quan tài là do Khang Duật tự mình đóng đinh, cũng tự tay hắn đưa bác

Trầm tới lò thiêu, lại là tự hắn bốc tro, bỏ vào hũ.

Lúc bác Trầm hạ táng, trời vô cùng âm u, như là ông

trời đang khóc thút thít, Khang Duật mua một phần mộ ở nghĩa trang Thiên Mã Sơn

khu Tùng Giang, Thượng Hải, hắn biết bác Trầm thích chỗ cao, cho nên chọn vị

trí mộ ở trên núi.

Hắn tự mình bỏ hũ tro vào huyệt, đỏ mắt nhìn lỗ huyệt

bị bít lại, lúc lập mộ bia, thợ khắc bia hỏi “Ở trên khắc cái gì?”

Khang Duật nói “Cố phụ Trầm Bách Tùng! Con nuôi Khang Duật lập.”

Người thợ gật

đầu, bắt đầu khắc, Khang Duật vẫn đứng ở trước ngôi mộ không bia, không động

đậy gì.

Tôi phát hiện

nói gì cũng vô dụng, chỉ có thể im lặng đứng cùng hắn, hắn rốt cuộc chịu đựng

không nổi nữa, quay lại ôm lấy tôi, gào khóc lớn.

Hắn khóc thật

lâu, giống như muốn chảy hết nước mắt của cả đời vậy.

Lòng tôi chua

xót cũng khóc cùng hắn.

Đợi tới khi

người thợ khắc xong rồi, quét sơn, Khang Duật cũng dần dần bình tĩnh, nhưng

thủy chung không buông tay.

“Tiên sinh, xem

một chút, nếu không có vấn đề gì liền lập bia!”

Khang Duật gật

đầu, tôi lại nói “Chú ơi, đợi chút, thêm mấy chữ nữa!”

Khang Duật kinh

ngạc nhìn tôi “Miểu Miểu?”

Tôi nói với

người thợ “Làm phiền chú ghi thêm mấy chữ – Con dâu nuôi Âu Dương Miểu Miểu!”

Khang Duật kích

động run lên “Miểu Miểu!”

Tôi nắm chặt tay

hắn “Tuy rằng bác ấy không làm chủ hôn cho tụi mình, nhưng lập bia cho bác ấy

là em và anh! Cũng giống nhau!!”

Khang Duật lại

ôm lấy tôi khóc, chính là lần này vì vui mà khóc.

Chuyện của bác

Trầm thu xếp xong rồi, kì nghỉ dài của Khang Duật cũng chấm dứt, lại bắt đầu

bận việc lu bù lên, vì chuyện bác Trầm, chúng tôi cũng không còn lòng dạ nào

bàn chuyện kết hôn nữa, tiếp theo lại là năm mới đến, có lẽ do cái chết của bác

Trầm, làm cho hắn càng nhớ mẹ hắn ở Phủ Thuận xa xôi hơn, vào dịp năm mới,

Khang Duật bay về Phủ Thuận.

Tôi đương nhiên

không cách nào đi được, tôi phải ở nhà mừng năm mới.

Nhoáng một cái

lại tới phút cuối cùng của năm 2004, tôi lại thêm một tuổi, đầu năm tôi và

Khang Duật gọi điện thoại cho nhau vài lần, nói phải qua Nguyên Tiêu mới về

được, tôi chỉ dặn hắn chú ý sức khỏe, không nói điều gì khác.

Ngày 14 tháng 2,

tôi đang buồn bực không biết tại sao Khang Duật không gọi điện thoại cho tôi,

cũng không đặt hoa tặng tôi như mấy năm trước, mẹ lại vào phòng, cầm một bộ

quần áo bắt đầu mặc vào người tôi.

“Mẹ, mẹ làm gì

vậy?” tôi bị quần áo che mặt, không nhìn thấy gì hết.

“Mặc đồ, đi xem

mắt với mẹ!!” mẹ kéo tay tôi ra khỏi ống tay áo.

“Xem mắt, xem

cái mắt gì a!” con gái mẹ đã là hoa thơm có chủ từ lâu, chỉ là mẹ không biết

thôi.

“Đừng nói không

muốn đi, mẹ nói cho mày, hôm nay mày không đi cũng phải đi, điều kiện của đối

phương rất tốt, mày không đi liền bỏ lỡ cơ hội, có biết không!!” mặc đồ xong,

mẹ cầm lược chải đầu cho tôi.

“Mẹ tìm Diễm

Diễm a!” tôi thật vô sỉ đẩy qua cho em tôi.

“Con nhỏ nhanh

chân đó, giống y hệt mày, vừa nghe nói phải đi xem mắt, mang dép vô liền bỏ

chạy!”

Tôi đổ mồ hôi

lạnh, tôi vẫn là chậm từng bước.

“Ui cha, mẹ, nhẹ

tay chút, kéo rớt da đầu con rồi!” tôi ôm đầu.

Mẹ quyết tâm cho

tôi đi xem mắt, rất sợ tôi sẽ chạy, khóa trái cửa lại, tiếp theo, lấy bộ đồ

trang điểm của bà ra, bắt đầu vẽ lung tung lên mặt tôi.

“Đừng nghĩ là

mình còn trẻ là không vội vàng yêu đương, mẹ cho tụi mày đi học sớm một năm,

không phải để hai đứa mày lãng phí, mà là cho tụi mày kết hôn sớm một chút, mẹ

với ba tụi mày an tâm!!

Tôi lại rớt mồ

hôi, lúc tôi nhỏ vậy mẹ đã tính tới bước này rồi.

Vẽ lung tung một

hồi sau, tôi bị mẹ lôi ra phòng, chuẩn bị đi ra ngoài, tôi rất muốn trốn, lại

không tìm được cơ hội nào.

Leng keng! Leng

keng! Lúc này chuông cửa vang lên, tôi kích động thét chói tai “Mẹ, có khách,

có khách!”

Lassie bị nhốt ở

ban công, nghe được giọng của tôi, điên cuồng sủa lên một tràng.

Trong lòng tôi

mặc niệm nói, mặc kệ anh là ai, tôi đều cảm tạ anh, nếu có thể dời đi sự chú ý

của mẹ tôi, nhất định mỗi ngày tôi sẽ đốt cho anh ba cây nhang.

Mẹ tôi mở cửa

“Cậu…tìm ai?”

Tôi nhìn ra

ngoài cửa, nháy mắt, mắt tôi trừng tới sắp lồi ra.

“Thưa bác, cháu

tên là Khang Duật, là bạn trai của Miểu Miểu!!”

Tôi giống như

con mèo bị dẫm phải đuôi, nháy mắt lủi về một góc.

Sao hắn đã trở

lại rồi, không phải nói qua Nguyên Tiêu sao? Còn nữa, hắn tới nhà tôi làm gì?

Mẹ tôi nghe

xong, lập tức quay đầu lại quát với tôi “Âu Dương Miểu Miểu, mày giải thích rõ

ràng cho mẹ!!”

Tôi ngập ngừng

nói “Chỉ là…chỉ là bạn trai thôi.”

“Mày có bạn trai

hồi nào, sao mẹ không biết!” mẹ tôi tiếp tục trạng thái của Mẫu Dạ Xoa.

Trong lòng tôi

nghĩ, nếu cho mẹ biết, con và Khang Duật đã sớm bị mẹ giải phẫu rồi.

“Mẹ, khoan tức

giận, cho anh ấy đi vào được không?” tới cửa tốt xấu gì cũng là khách.

Mẹ tôi thu liễm

một chút, mở cửa ra “Cậu, đi vào!”

Khang Duật cởi

giầy, mang đôi dép mẹ tôi đưa cho vào, mang theo bao lớn bao nhỏ tiến vào

phòng, thừa dịp mẹ vào bếp châm trà, tôi lập tức xông lên nói nhỏ với hắn “Sao

anh về rồi? Còn nữa, anh tới chi vậy.”

Làm gì tập kích

kiểu này, tâm lý tôi không hề được chuẩn bị chút nào.

“Cầu hôn!” hắn

bình tĩnh nói.

Nếu không ở nhà,

chắc chắn tôi sẽ xấu hổ đỏ mặt, nhưng hiện tại…tôi là gấp quá mà đỏ mặt.

“Miểu Miểu, thật

xin lỗi, chậm lâu như vậy!” hắn thả bao lớn bao nhỏ xuống, xin lỗi nâng mặt tôi

lên “Cũng tới lúc rồi, dù sao anh cũng tới đây rồi, liền nói hết mọi chuyện ra

đi, mẹ em cũng nên biết!”

Nói thì đúng

vậy, nhưng mà trong lòng tôi không chắc a.

Mẹ tôi đi ra từ

phòng bếp, hai chúng tôi lập tức tách ra, tôi kéo Khang Duật ngồi xuống sô pha,

nhìn thấy bao lớn bao nhỏ hắn mang tới, lật đật để ở mấy chỗ thấy được, mấy thứ

này chắc là thêm điểm được đi.

Tất cả đều là

những gì mẹ thích.

“Cậu tên gì?” mẹ

đặt ly trà xuống, lập tức liền mở miệng hỏi, giống như không nhìn thấy mấy món

quà kia vậy.

“Khang Duật!”

“Bao nhiêu

tuổi!”

“Tuổi khỉ, 24

tuổi!”

“Bằng cấp?”

“Trung học!”

Sắc mặt mẹ tôi

nhất thời khó coi thêm ba phần, tôi hồi hộp tới mức tim sắp vọt ra lồng ngực

luôn.

“Người nơi nào?”

“Phủ Thuận!”

Sắc mặt mẹ tôi

còn khó xem hơn mới nãy.

“Nghề nghiệp?”

“Phi công thực

tập!”

Sắc mặt mẹ tôi

bắt đầu chuyển xanh, tôi mắng thầm trong lòng, tên ngốc này, không biết bỏ hai

chữ thực tập đi hả.

Đột nhiên, mẹ

tôi dời tầm mắt, nhìn về phía tôi.

“Miểu Miểu, cậu

ta tới làm gì?”

Xem đi, bà đã

khinh thường tới mức không muốn nói chuyện với Khang Duật.

“Cầu hôn kiêm

cầu hôn!” Khang Duật trấn định hơn tôi nhiều, tôi chưa kịp trả lời, hắn đã trực

tiếp nói thay tôi.

Sắc mặt mẹ già

càng lúc càng khủng bố, giống như thi thể mà bà giải phẫu đột nhiên sống dậy

trên bàn giải phẫu vậy.

Khang Duật vẫn

vô cùng trấn định như trước đối mặt với mẹ tôi, mẹ tôi hoàn toàn im lặng.

Tôi đột nhiên có

cảm giác bom nguyên tử sắp nổ, toàn bộ thế giới sẽ rung chuyển trời đất.

Ba phút sau, mẹ

tôi hét to “Mẹ không cho phép!!”

Thật ra tôi đã

sớm chuẩn bị tâm lý mẹ tôi sẽ nói những câu này, nhưng tới khi nghe được, trong

lòng tôi lập tức cảm thấy không cam lòng.

“Vì sao!?”

“Vì sao? Mày còn

không biết xấu hổ hỏi mẹ vì sao, mấy đối tượng xem mắt mẹ chọn cho mày, có ai

kém cậu ta, vừa không bằng cấp, cũng không có hộ khẩu Thượng Hải, ngay cả công

việc cũng là thực tập, mày tốt với cậu ta, vì cái gì? Khuôn mặt đẹp trai, hay

là dáng người cao!!”

Tôi nổi giận,

cho dù là mẹ tôi, cũng không thể chửi bới Khang Duật như vậy được.

“Anh ấy không

tốt chỗ nào, không có bằng cấp thì thế nào, không có hộ khẩu Thượng Hải thì thế

nào, anh ấy là phi công thực tập, nhưng tương lai có thể chuyển lên chính thức,

con yêu anh ấy, con muốn gả cho anh ấy thì thế nào!!”

Mẹ tôi tức giận

tới mức ngón tay chỉa vào người tôi đều run run “Phản, phản, mày làm phản!!”

“Mẹ, bằng cấp

đại biểu được cái gì, hộ khẩu đại biểu được cái gì, anh ấy đối xử với con rất

tốt, mẹ cho là con gái mẹ điều kiện tốt cỡ nào, đòi bằng đại học, đòi bằng thạc

sĩ, thế nào cũng phải hộ khẩu Thượng Hải, mẹ cũng không nghĩ lại, mấy cái đó

chứng minh được gì, có thể chứng minh những người đó sẽ đối xử tốt với con

sao!”

Tôi đứng lên, đi

tới cạnh Khang Duật, nắm tay hắn, vô cùng kiên quyết quay đầu “Mẹ, mặc kệ mẹ có

đồng ý hay không, con đều phải gả cho anh ấy, cho dù tương lai anh ấy sẽ thay

lòng đổi dạ, sẽ vứt bỏ con, con cũng phải gả cho anh ấy!”

Bộ dạng Khang

Duật vô cùng cảm động, nhưng nghe được nửa câu sau, lông mày hắn như bị kết

lại, dùng sức nắm tay tôi một phen.

Tôi quay đầu

trừng hắn, giờ phút này mà hắn còn tâm tình bới móc lời nói của tôi.

“Mày…” có thể là

tôi chưa bao giờ nói nhiều như vậy với mẹ, mẹ tôi tức giận tới mức nhếch miệng

lên.

Lúc này, Diễm

Diễm về nhà, vừa vào cửa liền thấy bộ dạng mẹ tôi như ăn lửa, lại thấy Khang

Duật ở đó, liền hiểu được.

Mẹ tôi giống như

tìm được cứu tinh, giữ chặt tay Diễm Diễm “Mau giúp mẹ khuyên chị mày, không

tìm người nào tốt, lại đi tìm một đứa tỉnh ngoài, còn không có bằng cấp!!”

Mẹ tôi đâu biết,

Diễm Diễm đã sớm biết Khang Duật.

“Mẹ, con nói

thật cho mẹ nghe, mẹ bỏ ý nghĩ này đi, chị không thể nào nghe lời mẹ được, tình

cảm hai người bọn họ đã được 9 năm rồi, mẹ cho là vừa yêu nhau à!”

Câu này làm mẹ

tôi kinh hoàng thét chói tai “Cái gì? 9 năm!”

Tôi trợn trắng

mắt liếc Diễm Diễm, nó đây là lửa đổ thêm dầu, xem ra nó còn ghi hận vụ Khang

Duật qua sông đoạn cầu.

“Đúng vây, chị

và anh ấy lúc học sơ trung đã yêu nhau rồi, chỉ là mẹ không biết mà thôi!” Diễm

Diễm quả thật là dồn tôi tới cùng.

“Mày…mày làm hư

con gái tao!!” mẹ đột nhiên vọt tới trước mặt Khang Duật chửi bậy.

Tôi còn nhanh

hơn mẹ, nhanh chóng che trước mặt hắn.

“Miểu Miểu, rốt

cuộc mày có bao nhiêu chuyện gạt mẹ, không ngờ mày còn nhỏ không lo học hành,

mày thế nhưng yêu sớm!!”

Tôi ngẩng đầu

lên, nếu đã nói hết rồi, vậy không cần che giấu nữa “Đúng vậy, con yêu sớm,

nhưng anh ấy không làm hư con, con không tốt nghiệp trung học à, không tốt nghiệp

đại học à?”

Diễm Diễm nói

phụ họa “Đúng vậy, trung học học trường trọng điểm, đại học học trường nổi

tiếng cả nước, so với đứa không yêu sớm là con, ngon hơn nhiều!!”

Mẹ tôi im re,

tôi cảm kích nhìn Diễm Diễm, rốt cuộc cũng là em mình.

“Mẹ, con nói cho

mẹ, nếu không phải lúc sơ trung anh ấy giúp con ôn tiếng Anh, trước khi thi còn

đoán đề giúp con, con gái mẹ căn bản không thi đậu Trung Học Nữ số 3, lúc học

trung học, cũng là anh ấy giúp con ôn vi phân và tích phân, cũng là anh ấy đoán

đề giúp con, nếu không có anh ấy, con gái mẹ cũng không thi đậu đại học.” nửa

câu sau rõ ràng là tôi thêm mắm thêm muối vô, nhưng mà vào những lúc như thế

này, không thêm vô không được nha.

Mẹ tôi tiếp tục

im lặng.

Lúc này, ba tôi

về.

“Làm sao vậy?”

ba tôi ngạc nhiên vì không khí ngưng trọng trong nhà, tầm mắt thoáng nhìn, thấy

Khang Duật “Cậu nhóc này là ai?”

“Bạn trai của

chị!!” Diễm Diễm trả lời.

Ba tôi kinh

ngạc, chân đang mang dép nhất thời cứng đơ trong không khí.

“Miểu Miểu, con

có bạn trai hồi nào vậy?” vẻ mặt ba tôi vừa chua vừa xót.

Có lẽ đây là vẻ

mặt của mỗi người cha khi biết con gái mình có bạn trai đi.

“Ông câm miệng cho tôi!!” mẹ tôi tìm được nơi trút

giận, vừa quay đầu liền quát ba tôi.

Ba tôi hơi sợ vợ, bị mẹ tôi quát như vậy, lập tức rụt

cổ lại “Đây là sao vậy? Ai chọc bà tức giận?”

“Còn ai vô đây, con gái rượu của ông đó!!”

“Diễm Diễm, sao con lại chọc giận mẹ rồi.” ba tôi theo

bản năng liền đem mục tiêu nhắm vào Diễm Diễm.

“Ba, không liên quan tới con, con chưa làm gì hết, là

chị, mẹ có ý kiến với bạn trai của chị!” nó chu mỏ lên nói.

Ai biểu nó từ nhỏ liền hay gây rắc rối, ba tôi đương

nhiên liền nghĩ nó chọc giận mẹ.

Ba tôi tìm được điểm mấu chốt, nhìn về phía Khang Duật

“Cậu tên là gì?”

Khang Duật lật đật đứng dậy, đầu tiên là hô một tiếng

Chào bác, sau đó trả lời “Khang Duật!”

“Mấy tuổi?”

“Tuổi khỉ, 24 tuổi!”

“Cậu thích con gái tôi?”

“Dạ!”

“Muốn kết hôn với nó!”

“Dạ!”

“Sẽ đối xử tốt với nó?”

“Đương nhiên!”

Ba tôi vừa lòng gật đầu, tiếp theo lại hỏi “Hiện tại

làm việc ở đâu?”

“Phi công thực tập ở hãng LTU của Đức!”

Ánh mắt ba tôi sáng rực lên “Phi công, khá đó, có tiền

đồ! Có tiền đồ! Lại đây, ngồi xuống, đừng đứng, uống trà!!”

Khang Duật vừa nói cảm ơn, vừa nhận ly trà ba tôi đưa

sang, lại ngồi xuống.

Cha và mẹ liền khác nhau ở chỗ này.

“Có tiền đồ gì, là thực tập, còn chưa lên chính thức,

không đủ tiêu chuẩn cũng bị đuổi thôi!!” mẹ tôi đánh gãy mấy câu khen ngợi của

ba tôi.

“Sao bà biết người ta không lên chính thức được, con

gái bà tìm một phi công, không phải rất tốt thôi!”

“Khá lắm P, nó không phải người Thượng Hải, bằng cấp

chỉ là bằng trung học, ông thấy tốt chỗ nào!” mẹ trừng mắt nhìn ba tôi, xem ra

đang muốn đem ông đi giải phẫu.

“Cái này…cái này liên quan gì!” tư tưởng ba tôi khai

sáng hơn nhiều.

“Không được, không được, Miểu Miểu từ nhỏ đã ngoan,

lại học giỏi, muốn gả cũng phải gả cho người tốt nhất!!”

Từ nhỏ mẹ tôi đã cưng chiều tôi hơn, tôi biết điều đó,

nhưng mà bà đánh giá cao tôi rồi.

Tốt nhất!?

Mẹ tôi cho là tốt nhất, chưa chắc gì tôi cho là tốt

nhất.

Diễm Diễm lặng lẽ tới cạnh Khang Duật, nhỏ giọng nói

“Ê, sao hôm nay từ đầu tới cuối anh không nói câu nào, bình thường anh gài

người ta ghê vậy, hôm nay sao không nham hiểm, chỉ cần anh nham hiểm, mẹ em

tuyệt đối không phải đối thủ của anh.”

Khang Duật nghiêm trang nhỏ giọng trả lời “Trước khi

chị em gả cho anh, anh sẽ không gài mẹ em, tới khi cưới rồi, lúc đó gài cũng

không muộn.”

Diễm Diễm bị sặc, tôi ngồi cạnh Khang Duật, nghe được,

cũng bị sặc.

Còn nói không gài, mấy câu này của anh cũng làm cho

người ta cười ngất.

Mẹ tôi thấy không có ai theo phe mình, bắt đầu nổi

điên “Tôi không cho phép, tôi chính là không cho phép!”

Tôi vừa định phản bác, lại bị Khang Duật kéo tay, tôi

quay đầu “Làm gì?”

“Bây giờ mẹ em đang nổi nóng, nói gì cũng vô dụng.” vẻ

mặt hắn bình tĩnh.

Tôi muốn đập hắn, tôi nóng vội như vậy là vì ai a, sao

hắn cứ như ông lớn ngồi đó, không hỗ trợ còn chưa tính, còn kéo chân tôi nữa.

“Chị, anh rể nói đúng đó, bây giờ nói gì mẹ cũng không

nghe vô đâu, chị cũng không muốn nhìn mẹ ngã chổng vó nằm trên mặt đất đi.”

Chuyện này đã từng xảy ra rồi.

Ba tôi mở miệng nói “Miểu Miểu, cái này phải để mẹ con

nghĩ thông suốt mới được.” ông lại nhìn qua Khang Duật “Cậu cũng hiểu chuyện

đó.”

Khang Duật lại đứng dậy “Cám ơn bác!!”

“Được, được!” ba tôi càng xem Khang Duật càng vừa

lòng, vỗ vỗ vai Khang Duật, lại hàn huyên vài câu, sau đó nói với tôi “Miểu

Miểu, mang Khang Duật đi ra ngoài đi dạo đi, lơ mẹ đi!”

“Dạ!” tôi gật đầu.

Tôi liền kéo Khang Duật đi ra cửa, mẹ lập tức muốn

ngăn cản, nhưng mà bị ba tôi kéo, giãy không ra, tức giận tới mức mặt mũi trắng

bệch.

Khang Duật mang giày xong, đứng ngay cửa cúi đầu nói

“Thưa bác, cháu về trước!”

Ai thèm để ý tới hắn, thừa dịp mẹ tôi bị ba kiềm chế,

tôi nhanh chóng kéo hắn đi.

Xuống dưới lầu, tôi thờ phì phì nhìn hắn “Anh có biết

là hôm nay anh kì lắm không!”

“Trách anh không chiến đấu cùng em?”

“Vớ vẩn, anh xem em nói muốn tróc da mép, anh lại ngồi

trên sô pha, y như ông lớn! Mẹ em hạ thấp anh như vậy, anh không tức giận?” tôi

càng nghĩ càng không cam lòng, càng nghĩ càng thấy oan ức, tôi đều hoài nghi thành

ý của hắn.

“Miểu Miểu, đó là mẹ em, tuy rằng kết hôn là chuyện

của anh và em, nhưng mà anh không muốn lúc kết hôn em không có được lời chúc

phúc của mẹ, cho nên cái gì anh cũng nhịn được, thật ra mẹ em nói cũng không

sai, anh không có bằng cấp, cũng không phải phi công chính thức, em gả cho anh,

đúng là phải chịu thiệt!”

“Em không cho phép anh nói như vậy!” tôi che miệng hắn

lại “Không phải là em chịu thiệt, là anh chịu thiệt mới đúng!”

Tôi tự hiểu được, tôi không xinh đẹp, hơi ngốc một

chút, bằng cấp cũng chỉ là may mắn có được, trái lại, hắn vừa đẹp trai, vừa

thông minh, lại có năng lực, lấy năng lực của hắn chắc chắn sẽ lên chính thức

được.

Xem thế nào, đều là hắn có vẻ chịu thiệt.

Khang Duật gạt bàn tay tôi che miệng hắn ra, đặt trong

lòng bàn tay hắn, hôn một cái “Miểu Miểu, em biết là tốt rồi!”

Tôi trừng hắn, xem đi, bản chất lại toát ra, lại gài

tôi.

“Mới nãy anh nói cầu hôn kiêm cầu hôn, anh đừng nói

cho em, vừa rồi anh tính là cầu hôn!” tôi không thừa nhận đâu.

Khang Duật nắm tay tôi, kéo tôi tới chỗ đậu xe, mở ra

cốp sau, lấy ra một bó hoa hồng thật to “Biết trước là cửa mẹ em sẽ không qua

được, chỉ là đi cho biết mặt, cho bà biết anh là ai, miễn cho chúng ta về sau

còn phải lén lút!”

Hắn đem hoa cho tôi “Miểu Miểu, lễ tình nhân vui vẻ!”

Tôi vừa định cầm, không ngờ hắn lại quỳ xuống “Dear,

will you marry me?”

Trong lòng tôi ngọt tới mức tim nóng lên luôn, nhưng

mà cũng phải nhăn nhó một chút “Cầu hôn mà anh nói tiếng Anh?”

Hắn nhíu mày, vẫn quỳ như cũ “Không thích à, vậy anh

đổi cái khác!”

“Cưng ơi, ký giùm anh một cái tên trên hộ khẩu được

không, ngay ở ô phối ngẫu!” hắn chớp chớp mắt như phóng điện với tôi.

Tôi đột nhiên nhớ lại, lúc học sơ trung, hắn nói chữ

tôi xấu, muốn tôi về nhà tập chăm chỉ, nếu không tới lúc kí tên ngay ô phối

ngẫu của hắn, hắn cảm thấy mất mặt.

Tôi bắt được nhược điểm “Không ký, ai biểu anh từ nhỏ

liền chê chữ em xấu!”

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Khang Duật kinh ngạc, vẻ

mặt kia thật sự rất rối rắm, xém chút nữa tôi cười ra tiếng.

Hắn nhíu mày “Cái này cũng không thích, vậy anh lại

đổi cái khác.”

Hắn đưa hoa cho tôi cầm, sau đó móc ra hương hành và

hạt tiêu, tôi đang khó hiểu, hắn cất mấy thứ này trong túi làm gì, chỉ thấy hắn

tay trái cầm hương hành, tay phải cầm hạt tiêu, vẫn quỳ như cũ, giơ hương hành

và hạt tiêu lên “MM(em gái), sau này liền đi theo

anh trai ăn thơm uống cay đi!”

Phì! Tôi nhịn không được, dùng hoa hồng đánh đầu của

hắn “Anh đứng đắn một chút, làm gì có ai cầu hôn như vậy.”

Mặt hắn càng nhăn hơn “Vẫn không thích? Được, anh

còn!!”

Hắn suy nghĩ một chút, ném hương hành và hạt tiêu,

dùng giọng Hà Nam nói “Trong nhà anh nuôi một con heo nái và một đàn heo con,

nếu em muốn tới nhà anh sống, anh liền bán hết heo, toàn tâm toàn ý sống với

em.”

“Đi chết đi, so sánh em với heo mẹ!” tôi cười tới mức

đau bụng “Không được!!”

Tiếp theo, hắn quỳ ở đó, dùng vẻ mặt vô cùng thê thảm

nói như khóc nức nở với tôi “Em muốn sau khi chết được chôn trong phần mộ tổ

tiên nhà anh sao?”

Tôi cười tới mức bụng rút gân luôn “Không được!!”

“Vậy…” hắn suy nghĩ một chút, vẫn quỳ như cũ, lại làm

bộ dạng y như lưu manh “Hừ hừ, cô bé, không cần từ chối, em liền đi theo anh

đây đi.”

“Ha ha ha!!” không được, nước mắt chảy ra luôn rồi,

bất quá, tôi vẫn nói câu kia “Không được!!”

Hắn khụ một tiếng, nhìn tôi, giơ một ngón tay ra cho

tôi “Miểu Miểu, đây là lần cuối, lần cuối chắc chắn anh sẽ thành công!” hắn thề

son sắt nói.

Trong lòng tôi nói thầm, được, em liền nhìn biểu hiện

lần cuối cùng của anh xem thế nào?

Hắn quỳ trên mặt đất, người thẳng tắp, lúc hắn nhìn

tôi, giống như có tia sáng lóe ra từ mắt hắn, tim tôi nhất thời đập bình bịch,

hắn nở nụ cười thật tươi, nắm tay trái của tôi, nghiêm túc y như lúc trên máy

bay từ Phủ Thuận về.

Hắn nói “Miểu Miểu, anh yêu em!”

Mũi tôi xót lên, tới giờ tôi cũng chưa nghe hắn nói ba

chữ này bao giờ, mặc dù chúng tôi đã yêu nhau 9 năm, từng cảm thấy ba chữ này

rất sến, lại không ngờ lúc ba chữ này được nói ra từ miệng người mình yêu mến,

rung động lòng người biết bao nhiêu.

Nước mắt thoát khỏi sự khống chế của tôi, một giọt lại

một giọt rơi xuống.

“Miểu Miểu, anh yêu em!” hắn lại nói thêm một lần, to

hơn lần trước, càng thâm tình hơn.

Tôi không chịu thua kém tiếp tục khóc.

“Miểu Miểu, anh yêu em…”

Làm hắn vừa nói xong lần thứ ba, tôi đã nhào qua ôm

hắn, nước mắt rơi đầy mặt, mang theo nức nở, tôi trả lời “Em…em…cũng yêu anh!”

Hắn ôm tôi thật chặt, giống y như tôi, lúc nghe được

ba chữ này hắn cũng rất kích động.

Tôi ôm chặt hơn, căn bản luyến tiếc rời đi hắn.

Qua hồi lâu, Khang Duật hỏi “Miểu Miểu, em đồng ý, hay

là không đồng ý?”

“Ngu ngốc, còn không rõ nữa!” nước mắt tôi đã ngừng,

nhịn không được đấm hắn một cái.

“Không phải, em nói không rõ ràng, trong lòng anh

không yên, cũng không dám đứng lên, em nói rõ ràng chút được không, để anh đứng

lên, chân anh tê rần rồi!”

“…”

Tôi quên mất, hắn còn quỳ.

Lời cầu hôn của Khang Duật tôi đồng ý rồi, nhưng mẹ

tôi mãi không đồng ý, vậy làm sao bây giờ, tiền trảm hậu tấu, bỏ trốn, quên đi,

tôi cũng không làm loại chuyện ngu ngốc này, chỉ dùng cách kéo dài giải quyết

vấn đề, hy vọng tới lúc đó mẹ tôi sẽ khai sáng thêm một chút.

Sau khi kéo dài một năm, cũng chính là ngày 14 tháng 2

năm 2005, Khang Duật mua một chiếc nhẫn kim cương cầu hôn tôi lần thứ hai.

Ngoại trừ tia sáng từ viên kim cương chiếu ra làm mắt

tôi sắp mù ra, mấy cái khác tôi đương nhiên đồng ý liền, nhưng mẹ tôi thật ra

lại bị nhẫn làm lóe mắt có vẻ hơi buông ra, nhưng mà cuối cùng vẫn chưa nhả ra

được.

Tôi và Khang Duật tiếp tục kháng chiến.

Qua tiếp một năm, ngày 14 tháng 2 năm 2006, cũng là

một ngày sau khi Khang Duật trở thành phi công chính thức, hắn mang theo giấy

tờ vừa làm xong thủ tục, nhưng ở trên chỉ có tên tôi, là giấy chứng nhận sở hữu

căn hộ diện tích 208 m2, tới nhà tôi cầu hôn lần thứ ba, lần này tôi

chưa kịp nói gì, mẹ tôi liền khẩn cấp đồng ý giúp tôi, còn đưa mọi giấy tờ của

tôi và bản thân tôi cho Khang Duật, ngón tay chỉ ra ngoài cửa “Đăng ký!!”

Tôi xấu hổ tới mức thật sự muốn đào cái hố chôn mình

luôn cho rồi.

Khang Duật lại lôi kéo tôi bỏ chạy.

Hơn hai giờ sau, tốn 48 tệ chụp ảnh, 18 tệ để làm thủ

tục, hai tờ giấy Chứng nhận kết hôn ra lò.

Mở giấy chứng nhận ra tôi nhìn thấy một tấm ảnh quái

dị, chỉ có hai cái đầu, không có thân.

Bởi vì chúng tôi đều mặc đồ đỏ, lại là đồ đôi, khéo

làm sao, màu đỏ lần này trùng với màu phông chụp.

Choáng váng, nhìn không ra gì hết.

16 giờ 30 phút ngày 14 tháng 2 năm 2006, tôi kết hôn.

Một tuần sau, hôn lễ được định ở tháng 11, nghe nói

năm nay là năm Song đầu xuân, là năm kết hôn tốt mười năm mới có một lần.

Tôi tuổi chó, thích chó, năm nay là năm chó.

Năm chó, tuổi chó tôi đây phải lên xe hoa.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân
Chương 26

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...