Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi sự kiện

“trứng bác cà chua” đi qua, suốt hai tháng liền tôi vừa thấy Khang Duật là trốn,

nếu đi học, nguyên cả buổi tôi đều trừng mắt nhìn sách giáo khoa, nhìn lên

bảng, tuyệt đối không nhìn hắn.

Bởi vì vừa nhìn

thấy hắn, tôi cũng rất xấu hổ, tôi đang ở thời kì trưởng thành, cảm thấy như

thể toàn bộ sự trong sạch đều bị hủy hoại, không mặt mũi gặp ai.

Khang Duật lại

giống như không có việc gì, giống như sớm quên hết việc này vậy.

Vì vậy, tôi

nghĩ, đều đã xảy ra lâu như vậy, tôi có tất yếu găm mãi trong lòng, coi đó là

một cơn ác mộng không.

Ừ, tôi cảm thấy

ý nghĩ này rất tốt, cả người cũng lập tức cảm thấy thoải mái hơn.

Tới buổi trưa ăn

cơm, tôi sôi nổi đi căn tin lấy cà mèn, lúc đi tới chỗ rẽ tôi lại đâm vào Khang

Duật đang đi từ một hướng khác tới.

Chờ tới khi phát

hiện là hắn, tâm trạng như chim nhỏ của tôi lập tức trầm lại, tuy trong lòng đã

đã làm công tác tư tưởng nhưng khi gặp được đương sự, vẫn cảm thấy hơi ngượng.

Nhưng mà tôi là

một đứa luôn cho rằng mình cứng cỏi, quay đầu bước đi hoặc xoay người bỏ chạy

tôi làm không được, vì vậy tôi làm một chuyện thực vô sỉ, nhấc chân lên đá về phía

hắn một phát.

Đá người ta

xong, tôi còn gào lên một tiếng, “Tránh ra!”

Khang Duật tự

nhiên vừa bị đá lại vừa bị gào liền đứng dại ra.

Tôi thấy hắn

không tránh ra, cũng không đi vòng quà mà lại dám đẩy ra hắn, sau đó hùng dũng

oai vệ khí phách hiên ngang đường hoàng đi qua.

Ai, không có

cách nào khác, bà đây chính là người như thế.

Chờ đi xa được

một khoảng, tôi mới dám vụng trộm quay đầu lại nhìn hắn, một cước kia của tôi

dùng hết mười thành công lực, không biết có làm bị thương hắn không, lại nhìn

thấy Khang Duật đi ngay đằng sau tôi.

Vẻ mặt của hắn

còn đen hơn cả Bao Công.

Hai cặp mắt vừa

đối nhau, tôi liền sợ tới mức nhanh chân bỏ chạy.

Tôi chạy, hắn ở

phía sau cũng bắt đầu đuổi theo.

Tôi sợ tới mức

không hiểu gì, nghĩ là hắn muốn báo thù, liền càng ra sức chạy, ý đồ bỏ xa hắn,

nhưng hắn chạy cũng nhanh lên, cũng liều mạng đuổi theo tôi.

Tôi hoảng không

phân biệt được đường nào với đường nào, chạy ra hành lang của dãy lầu, liền

chạy về hướng sân thể dục, hắn cũng chạy theo, ai đi ngang qua sẽ thấy hai bọn

tôi như hai kẻ thần kinh, một trước một sau chạy hùng hục ở sân thể dục.

Chạy một vòng,

lại một vòng.

Ai không biết

còn tưởng hai bọn tôi đang tập chạy 400m không chừng.

Bình thường tôi

học thể dục cũng rất tốt, nhưng dần dần sức chịu đựng đến cùng, chạy không nổi

nữa, quay đầu lại nhìn Khang Duật, phát hiện hắn cũng sắp đuổi kịp.

Lúc này, tôi

hoảng sợ, bắt đầu chảy nước mắt, vừa chạy vừa hét to, “Bớ người ta, giết người,

Khang Duật đánh con gái!!”

Vừa kêu xong,

Khang Duật cũng đuổi kịp, chụp tay lên vai tôi.

Tôi liền nhảy

dựng lên, quay đầu lại đá thêm cái nữa.

Khang Duật giống

như dự đoán được, né tránh, một tay chụp lấy tôi làm cho tôi dừng lại.

Tôi chỉ có thể

dừng lại, tôi nghĩ hắn sẽ đánh tôi, liền rút tay ra, sợ tới mức ngồi chồm hổm

xuống, ôm lấy đầu.

Nhưng mà đợi nửa

ngày, cũng không thấy hắn ra tay.

Tôi thả tay

xuống, ngẩng đầu nhìn hắn, thấy hắn cũng đang nhíu mày trừng mắt nhìn tôi, “Ai

nói tôi muốn đánh cậu? Tôi không đánh con gái.”

“Vậy tại sao cậu

đuổi theo tôi?”

“Vậy tại sao cậu

lại chạy?”

Vớ vẩn, tôi đá

cậu làm sao không bỏ chạy được?

Nhưng tôi lại

ngượng ngùng không nói ra được, tôi chỉ có thể nói, “Tôi rèn luyện sức khỏe

không được à.”

Nhìn xem lí do

của tôi đi, vừa rồi còn lớn tiếng nói người ta giết người, đánh người, bây giờ

lại lật lọng.

Hắn có vẻ lười

tôi tranh luận với tôi, nói với tôi, “Tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

“Ai! Bây giờ cậu

có thể nói được rồi.” tôi ngồi trên mặt đất đáp lại.

Hắn đầu tiên là

chậc một tiếng, nhìn thấy tôi còn ngồi, hắn cũng ngồi xuống, sau đó nói, “Cũng

không có gì, thật ra hôm đó cái gì tôi cũng không nhìn thấy.”

Cái gì cũng

không nhìn thấy? tôi chưa kịp nghĩ ra gì, đợi tới lúc nghĩ ra rồi, mặt đỏ như

đít khỉ, “Cậu nói bậy, rõ ràng là cậu…bằng không tại sao mặt cậu lại đỏ.”

Hắn hình như bị

tôi nói trúng rồi, gãi gãi đầu, mặt cũng đỏ một cách rất khả nghi.

“Vậy cậu cũng

đừng để tâm vào chuyện vụn vặt, cho dù bị thấy thì lại làm sao, cậu cũng chả

mất miếng thịt nào.”

Cái này…cái này…

có thể xem như là an ủi tôi sao?

“Xem như tôi xin

lỗi được không, vừa rồi cậu lại đá tôi, coi như huề.”

Tôi không dám

nói không được, bây giờ nghĩ lại, cũng không phải hắn cố ý, tôi lại đem hết

giận trút lên người hắn, nói đi nói lại cũng là tại tôi sai, tôi lại còn đá hắn

trong khi hắn lại vô tội.

Đối với một đứa

con gái đang trong thời kỳ trưởng thành bắt đầu hiểu được quan hệ nam nữ lại

xảy ra việc xấu hổ như vậy, trong lòng luôn khó chịu, dù gì cũng là hắn có lợi.

Nhưng mà cứ tính

toán chi li việc này hoài, ngược lại lại là lòng dạ tôi hẹp hòi.

Nếu hắn đã xin

lỗi rồi, chuyện này cho qua luôn đi.

“Tôi có làm cậu

bị thương không?” dù gì cũng phải quan tâm hắn một chút.

Hắn lắc đầu,

“Quần áo rất dày, không có chuyện gì.”

“ Vậy…vậy…cứ như

vậy đi!” tôi đứng dậy, chạy lâu như vậy, bụng đã lép kẹp, “Tôi muốn đi ăn cơm!”

Tôi đi về phía

căn tin, Khang Duật lại đi phía sau tôi.

“Sao cậu lại đi

theo tôi?”

Khang Duật trừng

mắt liếc tôi một cái, “Cậu muốn ăn cơm lại không cho tôi ăn à? Ai hại tôi chưa

ăn cơm đói bụng lại chạy hùng hục ở sân thể dục?”

Tôi rụt cổ lại,

lầm bầm trong lòng, ai biểu cậu đuổi theo tôi làm gì.

Cầm cà mèn, hai

chúng tôi đi về lớp học, sắp tới giờ vào học buổi chiều, mấy đứa bạn đã sớm ăn

cơm xong, không có ai ăn với tôi, tôi chỉ phải ngồi tại chỗ mình ăn cơm với

Khang Duật.

Ăn cơm xong, tới

buổi chiều, tiết thứ nhất là môn thể dục, tôi lật đật đi toilet thay quần thể

dục.

Quần thể dục

thời đó, con gái không thích mặc, bởi vì quá xấu, màu xanh kia vô cùng quê mùa,

hai bên lai quần còn có hai sọc màu trắng, cho dù mặc với áo gì đều rất xấu,

cho nên hầu hết mấy đứa con gái khi có giờ thể dục mang theo quần, tới tiết mới

thay ra.

Đến sân thể dục,

mọi người đều xếp hàng, sau đó điểm danh, trước khi thầy tới ủy viên thể dục

phải kiểm tra quần áo của mọi người, ai không có quần thể dục hoặc giày thể

thao, đều phải rời khỏi hàng, đứng ở một bên.

Đợi kiểm tra

xong thì thầy giáo cũng tới.

Thầy giáo vừa

nhìn thấy tôi liền cười tủm tỉm, tôi cực kỳ khó hiểu.

Tiếp theo, thầy

nói với cả lớp, “Hôm nay có hai bạn làm tôi cảm thấy rất vui vẻ, tranh thủ giữa

trưa tập chạy 400m, tốc độ chạy lại rất nhanh, cho nên tôi quyết định đại hội

thể dục thể thao sẽ cho hai bạn đó tham gia, mang niềm tự hào về cho trường

chúng ta.”

Tôi rùng mình,

hai người thầy giáo nhắc tới không phải là tôi và Khang Duật đi.

Thầy giáo còn

nói thêm, “Cả lớp sau này phải noi gương hai bạn ấy, học giỏi toán lý hóa,

nhưng thể dục cũng phải tốt, không cần cứ cắm đầu vào sách vở, sức khỏe mới là

vốn quý nhất.”

Có người hỏi,

“Thầy nói bạn nào vậy?”

Tôi nhịn không

được lui về sau một bước nhỏ, trong lòng tụng kinh, trăm ngàn không phải là

mình, trăm ngàn không phải là mình.

“Chính là bạn Âu

Dương Miểu Miểu và bạn Khang Duật, giữa trưa hôm nay hai bạn ấy ở sân thể dục

đổ mồ hôi tập chạy , thầy xem xong rất kích động, cũng rất vui mừng.” Họ Ái Tân

Giác La này nói ra quá dài, cũng quá kinh người, cho nên giáo viên bình thường

đều gọi hắn là Khang Duật.

Trong lòng tôi

liền khóc rống lên.

“Kể từ ngày mai,

buổi trưa hai em tới sân thể dục, thầy sẽ tập cho các em.” Thầy giáo nhìn hai

chúng tôi, giống như tìm được mục tiêu phấn đấu cả đời, nắm chặt tay, mắt rươm

rướm.

Tôi ngượng ngùng

từ chối, chỉ có thể đâm lao phải theo lao nhận lời, thuận tiện mắng Khang Duật

vài trăm ngàn lần.

Tôi không thể

nói là vì tôi đá hắn nên mới chạy được.

Đúng là có miệng

mà không nói ra lời a.

Tôi cũng không

thấy Khang Duật từ chối, hắn vốn cũng không muốn từ chối, tôi thấy hắn rất

thích thể dục thể thao, trưa nào sau khi ăn cơm xong hắn cũng cùng mấy đứa con

trai ra ngoài đá banh, dù sao đá banh cũng phải chạy bộ, hắn cũng không thiệt

thòi gì.

Nhưng là tôi không

giống vậy, ăn cơm xong tôi còn phải ngủ trưa nữa.

Vậy là xong

luôn, trong lòng tôi lại mắng Khang Duật vô số lần.

Cuộc đời của tôi

tại sao lại bi ai như vậy chứ…

Chuyện này làm

cho tôi buồn bực vô cùng, mấy tiết sau đều ngồi than thở, tôi gục đầu ở trên

bàn như chết rồi, lấy sách dựng đứng lên che ở trước mặt, thầy giáo ở trên nói

gì tôi đều nghe không vào.

Thật vất vả đợi

tới ra về, tôi dọn dẹp sách vở nhanh hơn ai hết, lúc gần đi, thấy Khang Duật

chậm rì rì cất sách vở, vẻ mặt còn rất sung sướng, nhìn vào chướng mắt vô cùng.

Tiểu ác ma trong

lòng tôi liền chui ra.

Mắt tôi phát ra

ánh mắt tà ác, đợi lúc hắn quay lưng về phía tôi, tôi hung hăng nhấc chân đá

một cái.

Hắn bụp một

tiếng, liền đập đầu vào cửa sổ cạnh bàn.

Thấy vậy, tôi

nhanh chân bỏ chạy, ngay cả thói quen đi toilet sau giờ học rồi mới về nhà tôi

đều quên, mấy đứa bạn rủ tôi cùng đi về tôi cũng không trả lời, chạy như gió ra

cổng trường, lúc này tôi mới dám ngẩng mặt lên trời cười to.

Hả giận, thật hả

giận.

Nắm tay lại, vẻ

mặt dữ tợn.

Trong lòng tôi

cảm thấy vui vẻ hơn, liền tung tăng đi về nhà.

Trường học sơ

trung ở Thượng Hải đều chia theo khu vực, hộ khẩu ở khu nào thì học ở trường

của khu đó nên đường về nhà cũng không xa, hầu hết học sinh đều đi bộ đến

trường, tuy nhiên có một số người thích làm trái pháp luật, chưa đủ 14 tuổi đã

đi xe đạp tới trường.

Tôi cũng là một

trong những người thích làm trái pháp luật đó, có điều hôm nay xe đạp đem đi

sửa cho nên phải đi bộ.

Tôi theo hộ khẩu

của mẹ, tuy rằng địa chỉ và hộ khẩu lại không cùng một khu nhưng cũng không xa,

vừa vặn ngay chỗ giao nhau của hai khu, đường ranh giới giữa hai khu là một

đường ray cũ, ngày nay là đường vượt Tây Duyên An(9) – đoạn nối từ đường Hồng Hứa tới tỉnh Hồng.

Lúc tôi học sơ

trung, hai bên đường ray toàn là ruộng bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm, có chỗ còn

cao hơn đầu người, mỗi khi tôi đi tới chỗ này đều ngắt một ngọn cỏ đuôi chó,

vừa hát vừa quơ quơ nó đi về nhà, có khi vui vẻ tôi còn nhảy lò cò qua đường

sắt.

Hôm nay cũng

vậy…nhưng mà chơi, chơi… lại cảm thấy buồn tiểu.

Tôi là người có

sinh lý có đồng hồ báo thức, đúng 6 giờ sáng nhất định phải đi tiểu, lúc tan

học cũng phải đi toilet, vừa cảm thấy buồn tiểu là tôi không nhịn nổi.

Tháng 11 những

năm 90 ở Thượng Hải cũng rất lạnh, trời lạnh lại còn nín tiểu là một kiểu tra

tấn dã man, tôi muốn chạy nhanh về nhà giải quyết nhưng lại chạy không nổi, chỉ

sợ buông ra một chút lại không nín được nữa.

Không được,

không được, thật sự không nín được, chỉ có thể làm chuyện mất vệ sinh công

cộng, ngay lập tức tôi vọt một bước xa, ngồi vào bụi cỏ, trước tiên cuống quít

nhìn xung quanh xem có ai không, sau khi thấy không có ai, ngay lập tức cởi

quần.

Vừa ngồi xổm

xuống, sắp xi xi thì có bóng người không biết từ chỗ nào chạy tới.

Tôi không dám

ngồi sâu vào bụi cỏ, sợ đụng phải sâu, con chuột hay một con linh tinh nào đó

cho nên chỉ dám ngồi ở rìa bụi cỏ, phía trước có chút cỏ dại che, không ngờ

người kia lại ma xui quỷ khiến cố tình nhìn về phía tôi.

Vừa nghe tiếng

người tới, tôi biết mình xong đời, mặt mũi trắng bệch.

Bỗng nhiên hết

buồn tiểu, lập tức kéo quần lên, nhưng lại kinh hãi tới nỗi nhất tiết ngàn dặm(10) .

Nước tiểu nóng,

thời tiết lạnh, nhất thời khói trắng lượn lờ.

Xi xi rất sảng

khoái, nhất là vào mùa đông, sảng khoái xong có thể còn có thể thấy lạnh run,

tôi cũng lạnh run, tuy nhiên lại là lạnh gấp đôi.

Bởi vì người kia

không phải ai khác, là Khang Duật.

Phát hiện sự

kinh ngạc hiện lên trong mắt hắn, tôi khẳng định hắn nhìn thấy, thấy sạch sành

sanh.

Nhất thời tôi

còn muốn đi tự sát, hết sức dùng đầu nghĩ xem có thể dùng lý do gì đề làm cho

hắn tin không phải tôi đang xi xi, mà làm một công việc phục vụ nhân dân, ví dụ

như tưới nước cho đồng ruộng.

Cuối cùng, những

ý nghĩ này biến thành một cái oán niệm vô cùng lớn – vì sao Trái Đất không hủy

diệt ngay vào giờ phút này.

Đương nhiên,

Trái Đất tuyệt đối sẽ không hưởng ứng oán niệm của tôi mà hủy diệt ngay lúc đó.

Vì vậy, tôi hoàn

toàn ngu đi.

“Ách…cậu có muốn

vào xi một chút hay không…”

“…”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...