Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chị, mẹ hầm canh gan heo với cải bó xôi cho chị đó,

kêu chị thừa dịp nóng uống!”

“Mẹ đâu, sao lại là mày múc cho tao!”

Bình thường vào thứ 6 tôi đều về nhà nghỉ hai ngày

cuối tuần, đây là ưu thế của việc học đại học gần nhà, muốn về nhà lúc nào cũng

được.

“Đi ra công viên ngay ngã tư với ba rồi, chắc là để

xài thiết bị tập thể hình.”

“Ừm!” tôi nhận cái chén trong tay Diễm Diễm “Một chén

đầy như vầy, muốn tao bội thực hay sao vậy.” hai lỗ mũi tôi đều nhét bông, ngửi

không được mùi gì nên uống cái gì cũng thấy chán.

“Ai biểu chị chảy máu mũi mà như nước sông Hoàng Hà

chảy làm chi! Ba mẹ bị hù sợ gần chết! Em cũng vậy!” Diễm Diễm làm bộ vỗ vỗ

ngực, hiển nhiên là còn sợ hãi với việc tôi điên cuồng chảy máu mũi.

Tôi bỏ cái chén lên trên bàn máy tính, gãi gãi đầu

“Bốc hỏa mà!”

Diễm Diễm trợn trắng mắt liếc tôi một cái, thấy tôi

đang xem Conan, hỏi “Ra tới tập bao nhiêu rồi?”

“Tập 287 rồi, Shinichi ở New York (phần điều tra)!”

tập trước là phần xảy ra vụ việc.

“Vậy em chờ tuần sau phá án rồi mới xem! Phim Nhật ác

độc, một tuần ra có một tập!”

Đối với vụ này tôi cũng rất oán giận “Đúng vậy! Rất

tra tấn người!”

“Vậy tuần sau chị bỏ ba tập vô USB hết nha, em mang

lên trường coi!”

Tôi gật đầu, mặc dù Diễm Diễm không thi đậu Phục Đán,

hay mấy trường công khác, nhưng cũng thi đậu một trường nghiệp vụ, là trường

Hành chính quản lý Hoa Đông, năm nay đã tốt nghiệp.

“Đúng rồi, ngày mai họp lớp sơ trung, chị có tham gia

hay không, nói để em nói trước với Tiểu Phiền!”

Tôi rột rột rột rột uống hết canh, khoát tay, “Không

thành vấn đề, chị em gặp mặt, làm sao thiếu tao được!”

Ba năm chớp mắt trôi qua, tụi nó đều thi đậu đại học,

Từ Oánh thi đậu Đại học Giao thông Thượng Hải, Đại Song thi đậu Đại học Đông

Hoa, Tiểu Phiền là Đại học Công trình kỹ thuật Thượng Hải, Lưu Lý Quân tuy rằng

thi rớt, nhưng mà giờ cũng học cùng trường với Tiểu Song, Tông Lê Quân tham gia

kỳ thi cho thí sinh quá tuổi, hơn nữa thi đậu một trường khá tốt.

“Ừ, vậy chị đi nghỉ ngơi đi, đừng xem phim nữa, coi

chừng máu mũi chảy nhiều hơn bây giờ!”

Con em này của tôi càng ngày càng giống bà quản gia.

“Biết rồi, mày đi làm việc của mày đi!” bây giờ nó

đang vội vàng đi nộp hồ sơ tìm việc.

Diễm Diễm vừa mới đi, điện thoại của tôi liền vang

lên.

Là tin nhắn.

Tôi cầm chiếc điện thoại Tam lăng tiểu phỉ đáng yêu

lên, lúc này điện thoại vẫn là màn hình trắng đen, cái gì tin nhắn hình, chuông

đa âm, hình nền nhiều màu vẫn chưa có, chiếc điện thoại này tôi được ba mẹ

thưởng cho lúc thi đậu đại học, 1980 tệ nha, Diễm Diễm lại chọn Nokia 3210 –

điện thoại bụi đời mà người ta hay nói tới.

Ấn nút xem tin nhắn, thật ra tôi không cần xem, cũng

biết chắc chắn là Khang Duật.

Bây giờ là 21 giờ 30 ở Thượng Hải, ở Đức chắc là 15

giờ 30 chiều, nếu là mùa đông thì sẽ lệch hơn 7 giờ.

Tin nhắn ghi : Miểu Miểu, bây giờ anh rảnh, đi lên

chat Wc.

Chat Wc?

Tôi run run, bộ dạng mũi sưng đỏ như quỷ của tôi, làm

sao để cho hắn thấy được, không được, không được, tuyệt đối không được.

Tôi nhanh chóng trả lời “Wc hư rồi, đang sửa! QQ!!”

Tôi đóng điện thoại, bật QQ lên, chờ Khang Duật chat

với tôi, không ngờ hắn lại gọi trực tiếp cho tôi.

Tôi vội vàng nghe “Duật!!”

Khoa học kỹ thuật đang phát triển, xưng hô cũng đơn

giản hóa, đây là biểu hiện của sự thân thiết vô cùng.

“Sao giọng nghe buồn buồn vậy, bị cảm?” tai hắn thính

ghê, tôi mới nói có một chữ, nhưng mà cũng đúng, bông nhét vô lỗ mũi, nói

chuyện không khác mới lạ.

Tôi không dám nói bị chảy máu mũi, bởi vì nguyên nhân

thật sự rất…hạ lưu.

“Có…có chút!” tôi trả lời.

“Có bị nặng không, uống thuốc chưa, uống nhiều nước

vào!” lời dặn dò liên tiếp truyền ra từ điện thoại.

“Đừng lo, uống thuốc rồi, uống nhiều nước luôn!” tôi

trả lời từng cái, nếu không chắc chắn hắn sẽ dong dài hơn.

“Ừ! Vậy được rồi, đừng mất ăn mất ngủ xem phim hoạt

hình, sức khỏe em vốn không tốt rồi…”

Hắn bắt đầu tụng bài, tôi vội vàng ngắ lời “Anh, anh,

chừng nào anh về?”

“Ngày 8 tháng 7, 20 giờ 15 phút tới Thượng Hải, cửa ra

số một sân bay Phổ Đông, chuyến bay 3846 của hãng LTU!”

“Đợi chút, nói chậm chút, để em lấy bút ghi lại đã.”

Nói gì mà nhanh dễ sợ.

“Nhớ cái gì, trước khi anh lên máy bay sẽ gửi tin nhắn

cho em, em dám không tới đón anh hả, hừ hừ!!”

Tôi làm gì dám, tôi ước gì hắn nhanh về đâu “Nói cho

bác Trầm chưa?”

“Nói rồi, anh dặn bác ấy hôm đó tới đón em, miễn cho

em mù mờ không tìm được chỗ!”

Quả nhiên rất hiểu tôi, tôi sống tới bây giờ, chỉ đi

tới sân bay có một lần, chính là lần đưa hắn đi ba năm trước, sau đó không đi

lần nào nữa, tới lúc đó, chỉ sợ tôi thật sự không tìm được cửa ra ở chỗ nào.

Tôi vừa nghe điện thoại, vừa vẽ một hình trái tim ở

ngày 8 tháng 7 trên tờ lịch, đếm đếm một hồi, còn hơn một tháng nữa luôn.

Thật là lâu!!

“Duật, lần này anh về, không đi nữa đi” chia lìa ba

năm, lỡ may lại thêm lần nữa, chắc tôi chịu không nổi.

“Anh về nhận nhiệm vụ bay, phải thực tập ba năm, nếu

chuyển lên chính thức, anh sẽ xin ở lại Thượng Hải nhận nhiệm vụ, yên tâm ngoan

ngoãn chờ anh về đi!”

Tôi vui vẻ muốn chết “Ừ! Lúc nào em cũng ngoan ngoãn

chờ anh hết.”

Tôi nghe thấy Khang Duật nở nụ cười ở bên kia điện

thoại, thời gian ba năm, làm cho giọng nói của hắn tràn ngập nam tính, thật sự

là khêu gợi làm cho lòng tôi ngưa ngứa.

Tôi nhịn không được nói “Duật, em nhớ anh!”

Nói xong, tôi xém khóc, giọng điệu càng buồn!

Ở bên kia Khang Duật lại trầm mặc.

Tôi đang không hiểu tại sao hắn không nói tiếng nào,

chợt nghe thấy Diễm Diễm kêu tôi.

“Chị, nói với anh rể, em cũng có không gian riêng tư

của mình, máy tính của em là vật phẩm cá nhân, không phải công cộng!!”

Tôi sửng sốt một chút, đứng dậy, vọt vào phòng Diễm

Diễm.

Trên màn hình máy tính của nó là khuôn mặt đẹp trai

của Khang Duật.

Lòng tôi lộp bộp một chút, vội vàng che mũi lại! Bởi

vì Wc đang chĩa về phía tôi.

Đột nhiên loa máy tính phát ra một tiếng quát to “Mũi

của em bị sao vậy!”

Bị lộ rồi!!

Tôi cũng không che giấu nữa, ngồi trước máy tính của

Diễm Diễm, lắp bắp nói “Bốc…bốc hỏa!!”

“Bốc hỏa mà mũi thành như vậy hả!” mặt hắn đen thui,

không biết có phải do chất lượng màn hình máy tính tốt hay không, gân xanh trên

trán hắn đột nhiên nhìn thấy hết sức rõ ràng, tựa như hắn đang ở trước mặt tôi

vậy.

“Không nói tới cái này nữa, sao tự nhiên đi làm phiền

Diễm Diễm vậy!” tôi liếc liếc con em đang nằm trên giường giận dỗi kia.

“Không phải nói nhớ anh sao, bây giờ anh cho em nhìn

cho đủ! Cũng cho anh xem xem em có khóc hay không, để lúc anh luyện tập lại

không yên lòng!” mặt hắn thúi hoắc nói.

“Không, em không sao!” tôi vội vàng lắc đầu, tôi cũng

không muốn lúc hắn luyện tập làm sai chuyện gì.

“Nhìn thấy anh, còn khó chịu nữa không?”

Tôi lắc đầu!

“Giơ tay ra đi!” hắn nói.

“Chi vậy?” tôi hỏi.

“Cho em sờ sờ anh!!”

Sờ!?

Trong lòng tôi xôn xao một trận, ngẫm nghĩ lại, cách

màn hình sờ hắn thì có cảm giác gì, nhưng mà tôi vẫn vươn tay ra, lấy ngón tay

vuốt theo lông mi của hắn, cái mũi, còn có đường nét khuôn mặt.

“Một tháng ba ngày, Miểu Miểu, em chỉ có thể sờ anh

như vậy thôi, nhịn một chút, được không?”

Tôi nức nở “Ừ!!”

“Cười một cái cho anh xem, để anh an tâm!!” hắn thở

dài nói.

Tôi nhếch môi, muốn cười, nhưng mà cười thật cứng

ngắc, dù gì trong mũi tôi còn đang nhét hai cục bông, cười nhe răng ra cũng

không đẹp đi đâu đi.

“Được rồi! Để anh chụp lại! Mặt em như vậy, ít nhất

làm cho anh cười suốt một tháng!!”

Tôi nhịn không được run run một phen.

Bản chất của hắn lại thể hiện ra.

Nghĩ nghĩ, tôi phì cười một tiếng, lần này tuyệt đối

là cười tự nhiên.

“Ha ha ha ha!!” tôi thật sự không còn cách nào đối phó

với hắn.

Khang Duật nhìn thấy tôi cười, cũng cười.

Vì vậy, tôi và hắn, cách màn hình máy tính, cười ha

ha.

Làm cho Diễm Diễm ngồi một bên nhìn tức điên lên “Hai

người đôi cẩu nam nữ này!! Em muốn cắt đứt quan hệ với hai người!!”

Tôi và Khang Duật nghe xong, cười càng vui hơn.

Sắp rồi, chỉ còn một tháng 3 ngày nữa thôi, hắn sẽ trở

lại bên tôi.

Ngày 8 tháng 7 năm 2002, là ngày Khang Duật trở về,

mới sáng sớm tôi liền tới tiệm làm đẹp làm tóc.

“Tiểu thư, chị muốn làm kiểu tóc gì!”

Tôi nắm tay nói “Làm kiểu tóc mà đàn ông vừa nhìn liền

hóa sói!”

“…” nhà tạo mẫu tóc không nói gì.

Tôi quát “Sao đờ ra đó, nhanh chút, tôi đang vội!”

Nhà tạo mẫu tóc kia cũng rất giỏi, tôi đưa ra yêu cầu

thần kinh như vậy mà anh ta cũng làm cho tôi một đầu tóc quăn vô cùng thích

hợp.

Tôi soi gương, rồi đột nhiên phát hiện, bà đây vẫn còn

rất đáng yêu thôi.

Ừm, không sai, không sai.

Trả tiền, tôi vô cùng nhộn nhạo đi tới thẩm mỹ viện.

Sửa lông mi, làm mặt, đắp mặt nạ, chăm sóc toàn thân.

Bóp tiền của tôi lập tức rút nhỏ 100%.

Tôi lại vô cùng nhộn nhạo về nhà, bắt đầu thử quần áo

không ngừng.

“Cái này đẹp, hay là cái này đẹp!” tôi cầm hai bộ váy,

trưng cầu ý kiến của Diễm Diễm.

Diễm Diễm đã bị tôi tra tấn tới mức nằm trên giường

kéo dài hơi tàn.

“Chị, chị thử hơn 5 tiếng rồi, nhẹ tay với em chút

được không, đừng hỏi em nữa, chị tự quyết định đi!”

“Đây là thái độ làm em của mày hả, mày có biết đây là

một ngày vô cùng quan trọng trong đời chị mày không!” tôi và Khang Duật ba năm

không gặp, ba năm qua đều dựa vào Wc, chỉ nhìn thấy mặt thôi, mặt dù sao cũng

không thay đổi, tôi muốn bù lại ở chỗ khác.

Diễm Diễm bị tôi nói vậy, không còn cách nào khác, tay

chỉ đại một cái “Cái này! Nhất định sẽ giúp chị đem Khang Duật kéo lên

giường!!”

“Mày nói bậy bạ gì đó!” tôi ném quần áo qua.

Diễm Diễm chôn trong đống quần áo nói “Thật đó, cái đó

đẹp nhất, ngực thấp, có thể bày ra ưu thế của chị!!”

“Phải không?” tôi còn rất tin.

Diễm Diễm gật đầu “Cam đoan Khang Duật sẽ bị hạ gục

ngay chiêu đầu tiên.”

Tôi lập tức mặc bộ váy ngực thấp kia vào, soi soi

gương.

Màu đen, trông có vẻ gầy.

Tay áo lá sen, che cánh tay thịt thịt.

Thắt lưng cao, che bụng.

Váy dài, làm cho chân có vẻ càng thon dài.

Váy chiffon, nhẹ nhàng đẹp đẽ.

Ngực thấp…tôi nhìn rãnh biển Mariana của mình.

“Diễm Diễm, có hở quá hay không!” cái váy này từ lúc

tôi mua tới giờ chưa mặc lần nào, lúc ấy chỉ thấy loại váy nữ thần này rất có

khí chất.

Diễm Diễm chui đầu ra “Không có, chỉ có chút xíu, bây

giờ là năm bao nhiêu rồi, người ta không có, còn tìm mọi cách để có đâu, huống

chi chị lại có sẵn!!”

Tôi gật đầu, đúng nha, có thì khoe, mắc gì giấu diếm.

Quyết định, liền cái này!!

Hết thảy chuẩn bị xong!!

Khang Duật, anh chờ bị em mê chết đi.

Không đúng, là chờ em tới đón anh đi.

Tới 18 giờ, bác Trầm tới đón tôi, từ khi tôi học đại

học, ba mẹ không quản tôi nghiêm như trước nữa, buổi tối đi ra ngoài nói trước

một tiếng là được, tôi chạy ra cửa, dọc theo đường đi vừa khẩn trương vừa hưng

phấn, ngồi không cứ hỏi mãi bác Trầm “Cháu đẹp không?”

Bác Trầm rất kiên nhẫn trả lời tôi mấy câu “Đẹp!” “Nếu

như bác trẻ lại 40 tuổi, bác nhất định sẽ theo đuổi cháu!” “Cam đoan Khang Duật

xuống máy bay sẽ bị cháu mê chết mệt!” gì gì đó.

Tôi hài lòng.

Sân bay Phổ Đông cách nhà tôi rất xa, phải đi mất 1

tiến rưỡi, đến sân bay, bác Trầm đậu xe đi mượn vào bãi, sau đó ngồi vào tiệm

cà phê ngay sân bay chờ Khang Duật.

Cách 20 giờ 15 phút còn 45 phút, mỗi phút mỗi giây đều

như một năm vậy, cứ 5 phút tôi phải đi nhìn thông báo các chuyến bay một lần,

chỉ sợ máy bay bị trễ.

Hoặc là 5 phút đi toilet một lần, đứng trước gương sửa

sang tóc và quần áo của mình.

Rốt cuộc, tôi cũng đợi tới 20 giờ 15 phút, tôi đứng

ngay cửa ra các chuyến bay quốc tế, rướn cổ tìm bóng dáng của Khang Duật.

Bác Trầm có lẽ là sợ tôi rướn cổ quá không kéo lại

được, nói “Miểu Miểu, không nhanh vậy đâu, xuống máy bay, phải qua cửa kiểm

tra, còn phải lấy hành lý, đừng nóng vội!!”

Tôi hơi thất vọng rụt cổ lại, sao xuống máy bay rồi

còn phiền phức như vậy.

Thừa dịp còn chút thời gian, tôi lại đi toilet thêm

một lần nữa, vẫn điên cuồng soi gương như trước, làm cô lao công sợ tới mức

tưởng gặp phải người điên.

20 giờ 45 phút, tôi đứng tới nỗi chân tê rần rồi, còn

chưa thấy Khang Duật, sốt ruột, hồi hộp, hưng phấn, không kiên nhẫn thay nhau

trồi lên tra tấn tôi.

Sắp tới 21 giờ, tôi rốt cuộc thấy được Khang Duật kéo

hành lý đi ra, ở giữa một đám người hắn như vật phát sáng, làm cho tầm mắt của

tôi nhanh chóng bắt được.

Vì vậy, tôi không quan tâm gì xông lên.

“Tiểu thư, chỗ này không vào được!” một nhân viên bảo

vệ ngăn tôi lại.

Tôi dùng một cước đá văng người bảo vệ kia qua một

bên, sau đó phi về phía Khang Duật.

Khang Duật cũng nhìn thấy tôi, giơ hai tay ra, cười

thật tươi.

Tôi nhảy lên y như con khỉ con, hai tay ôm hắn thật

chặt, hai chân như cây hoa gai kẹp lấy eo hắn.

Thì ra ba năm có thể dài như cả đời như vậy sao?

“Miểu Miểu! Nói không khóc rồi mà!”

“Anh làm gì được em!!” may mắn tôi vứt bỏ ý định trang

điểm đi, nếu không bây giờ mặt mũi chắc chắn sẽ tèm nhem.

Khang Duật ôm tôi, đi ra cửa chờ, bác Trầm vừa thấy

hắn, cũng nước mắt tứ tung, mở miệng liền mắng “Thằng nhóc con, thằng nhóc con

này!!”

Khang Duật vươn tay, ôm vai bác Trầm, ba người chúng

tôi ôm nhau.

Bác Trầm khóc của bác Trầm, tôi khóc của tôi, Khang

Duật một hồi trấn an tôi, một hồi trấn an bác Trầm, vội vàng luống cuống tay

chân.

Ruốt cuộc, tôi khóc đủ, bình tĩnh, leo xuống người

hắn.

Tôi còn chưa nhìn kỹ hắn đâu.

Tôi ngẩng đầu, phát hiện hình như hắn lại cao thêm,

sau ba năm, hắn không còn nét ngây ngô của con trai, ngũ quan rõ ràng hơn, hoàn

toàn ra dáng đàn ông, bả vai càng rộng, người cũng to lên, màu da vẫn giống như

trước đây, còn mang theo chút sáng bóng của kim loại.

Ông trời ơi, anh ấy đã đẹp trai tới mức con không biết

làm sao để ra tay hết.

“Miểu Miểu, không sờ anh hả?”

Tôi không phải đang băn khoăn không biết ra tay từ chỗ

nào thôi.

“Em không sờ, vậy để anh!”

Tôi ngẩn người “Cái gì?”

Bàn tay to của Khang Duật đột ngột xoa mặt của tôi,

ngón tay ấm áp vuốt vuốt lông mi tôi, mắt, mũi, còn có môi, giống như tôi là

bảo vật mà hắn tìm kiếm cả đời vậy.

Qua một lúc lâu, hắn sờ đủ rồi, thở dài một hơi “Thật

may, chưa bị người khác bắt cóc!!”

Tôi đỏ mặt nghĩ, ai bắt cóc a, chỉ có tên ngốc này

thôi.

Hắn lại ôm tôi vào lòng, tôi cũng gắt gao ôm lưng hắn.

Hắn thật sự đã trở lại!

“Hi! Duke, I’m sorry to let you wait for so long

time.”

Thình lình, bên tai lọt vào một câu tiếng Anh, tôi

hoảng sợ.

Nghe tiếng nhìn lại, một người đàn ông tóc vàng mắt

xanh, trông y như Tom Cruise đang vô cùng hào hứng nhìn tôi.

Ai? Ai vậy a?

Tôi đang khó hiểu, Khang Duật nói với tôi “Miểu Miểu,

anh giới thiệu với em, đồng nghiệp của anh, Leo Carter!”

“A!” tôi cuống quít dùng vốn tiếng anh sứt sẹo của

mình trả lời “Nice to meet you!!” sau đó kiễng chân nói nhỏ bên tai Khang Duật

“Tại sao anh ta gọi anh là Duke?”

Hắn cũng kề tai tôi nói nhỏ “Tên tiếng Anh của anh!”

Tên tiếng Anh, tôi liếc hắn, tên này sến cũng đủ rồi

đó.

Duke ý chỉ công tước, cùng bậc với Vương Gia ở Trung

Quốc.

Khang Duật liếc lại tôi, bộ em nghĩ cái tên sến rện

này là do anh lấy hả?

A, tôi hiểu.

Xem ra là có nguyên cớ, để tôi hỏi hắn sau.

“Me too!!” soái ca ngoại quốc nhiệt tình trả lời tôi,

sau đó nói với Khang Duật “She is often you mentioned the girlfriend?”

Tuy rằng tiếng Anh của tôi rất ẹ, nhưng dù gì cũng đạt

tiêu chuẩn đại học, nghe cũng hiểu.

Hắn hỏi Khang Duật, tôi có phải bạn gái mà hắn thường

nhắc tới không.

Vừa nghe xong, mặt tôi cười nở hoa luôn.

Khang Duật lại nói “NO!!”

Mặt tôi lập tức biến sắc, sao lại không!!

Khang Duật thừa dịp trước khi tôi nổi giận dùng tiếng

Anh thật chuẩn trả lời “She is not my girlfriend, she is my…” hắn đột nhiên cúi

đầu, ánh mắt lóe ra ánh sáng nhu hòa bốn phía nhìn tôi “Fiancee, she is my

fiancee!”

Mặt tôi lại biến sắc, lần này là xấu hổ đỏ mặt.

Fiancee là vị

hôn thê!!

Vị hôn thê!! Hắn

thế nhưng lại nói tôi là vị hôn thê của hắn!!

Trong lòng tôi

bây giờ đang xôn xao.

Tôi âm thầm kéo

tay áo Khang Duật, hắn dùng mắt hỏi tôi, sao vậy?

Tôi ngoắc ngoắc

ngón tay, ý bảo hắn cúi đầu.

Hắn cúi đầu, tôi

ghé vào tai hắn nói thầm “Em thành vị hôn thê của anh hồi nào vậy?”

Hắn nhíu mày

“Sao? Tính quỵt nợ hả!!”

Quỵt nợ!? Tôi nợ

hắn cái gì?

Hắn lấy ra một

cây bút ghi âm cũ từ túi áo, lắc lắc trước mặt tôi “Miểu Miểu, đừng nghĩ tới

chuyện quỵt nợ, anh còn giữ bằng chứng đây!!”

Tôi đã quên mất

tiêu cái vụ này, không ngờ hắn lại mang theo bên người cây bút ghi âm kia.

Sau đó, Khang Duật

và Leo bắt đầu dùng tiếng Anh nói chuyện rất nhanh, tôi kinh ngạc Khang Duật

dùng tiếng Anh lưu loát như tiếng mẹ đẻ vậy, quả nhiên nha, khẩu ngữ rèn luyện

ở nước ngoài rất khác biệt.

Những gì hai

người đó nói, có mấy câu tôi hiểu, có mấy câu…tôi đấm ngực, khinh bỉ khả năng

nghe vô cùng kém cỏi của mình, còn có khẩu ngữ, bởi vì tôi không chen vào được

câu nào.

Phương pháp dạy

tiếng Anh ác độc của Trung Quốc.

Tiếp theo, ông

bác già từng du học Mỹ – bác Trầm – cũng tham gia, cũng dùng tiếng Anh vô cùng

lưu loát nói chuyện, chỉ có mình tôi, nói không được, nghe cũng rất miễn cưỡng.

Nếu không phải

Khang Duật vẫn ôm tôi sát hắn, lại ôm thắt lưng của tôi, tôi nhất định kiếm cái

hố chôn mình luôn cho rồi.

Bọn họ nói

chuyện với nhau trong chốc lát, Khang Duật nói câu “Let’s go!”

Câu này thì tôi

hiểu, nếu không hiểu, tôi có thể trực tiếp đi nhảy lầu luôn rồi.

“Phải đi hả? Em

đẩy hành lý giùm anh cho!! Mọi người nói chuyện đi!” tôi đẩy xe hành lý, tìm

chuyện để làm còn đỡ hơn ngồi bên như vịt nghe sấm.

Tôi phát hiện

quan hệ giữa Khang Duật và Leo như bạn tốt vậy, chiều cao, tuổi hai người không

chỉ sấp xỉ, lại đều vô cùng đẹp trai, đứng chung một chỗ như vật phát sáng, dọc

đường đi ra bãi đỗ xe, hấp dẫn vô số sinh vật giới tính nữ, bỏ qua sự nguy hiểm

của việc có thể đụng phải tường, không ngừng quay đầu nhìn bọn hắn.

Tôi đẩy xe hành

lý ngượng ngùng đi ngang hàng với bọn họ nên đi chậm lại, chậm rãi theo sau.

Đột nhiên, Leo

quay đầu lại nhìn tôi một cái, tôi lễ phép cười đáp trả.

Hắn quay đầu lại, cọ cọ bả vai Khang Duật “Duke, she

is very beautiful!”

Tôi thật sự là được khen mà kinh hồn, hảo cảm đối với

anh ta lập tức tăng lên 100%.

Tuy rằng nghe nói người nước ngoài đều khen con gái

phương Đông xinh đẹp, hoàn toàn là cách nói dễ phép.

Tuy nhiên, tôi vẫn rất vui.

Leo lại quay đầu lại nhìn tôi một cái, tôi đang không

biết sao hắn cứ nhìn tôi quài, lại thấy hắn chớp chớp mắt lại cọ cọ bả vai

Khang Duật, thật ái muội dùng tay vẽ ra một đường cong vồng trước ngực “Nice

body!!”

Thì ra là hắn không nhìn mặt của tôi, chỉ xem…tôi cúi

đầu nhìn ngực của mình.

Ách…tư thế đẩy xe, làm cho Rãnh biển Marianna càng

sâu, càng rõ ràng.

Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn Khang Duật, mặt hắn nhất

thời đen thui thùi lùi, hắn cũng chú ý tới.

Thảm!!

Đồng thời, hảo cảm của tôi đối với Leo trực tiếp giảm

xuống số âm.

Thì ra, đây là sói ngoại quốc!!

Lên xe, tôi và Khang Duật ngồi ghế sau, Leo ngồi ghế

phụ, trên đường về, Khang Duật không thèm nói với tôi câu nào, chỉ nói việc nhà

với bác Trầm.

Tôi ngồi gãi cửa kính y như con mèo con.

Đồ ngoại quốc hại người.

5555…

Bác Trầm đưa Leo tới khách sạn trước, sau đó mới đưa

tôi và Khang Duật về nhà, vừa đến nhà bác Trầm, Khang Duật vẫn như cũ không để

ý tới tôi, tôi chỉ phải kéo hành lý của hắn lên lầu, đem vào phòng, trong lòng

lẩm bẩm, người ta đâu có cố ý đâu.

Nghe tiếng bước chân Khang Duật đi lên, tôi nghĩ, vừa

gặp lại không thể cãi nhau, thôi thì tôi cúi đầu nhận sai đi.

Hắn lên đây, mặt âm trầm, đóng cửa lại.

Trong lòng tôi một trận sờ sợ “Bác Trầm đi nghỉ rồi?”

“Ừ!” hắn tựa vào trên cửa.

Tôi nghe tiếng khóa chốt an toàn.

Tại sao hắn khóa cửa, lại là khóa an toàn, chẳng lẽ

tính đóng cửa đánh chó…phì, phì, không phải, đánh vợ, lại phì…tôi còn chưa phải

vợ hắn.

Hắn toát ra từng trận từng trận gió độc đi tới phía

tôi, tôi muốn lui về phía sau, lại bị hắn giữ lại, tiếp theo trời đất loạn

chuyển, tôi bị hắn đặt trên cửa.

Tôi thật sự bị hắn dọa “Khang…”

Tên hắn mới bị tôi kêu có một nửa, đã bị hắn dùng

miệng chặn lại.

Tôi chưa bao giờ biết hôn cũng có thể kịch liệt và

mạnh mẽ như vậy, giống như hắn muốn ăn tôi luôn vậy, mũi tôi ngửi được, miệng

cảm giác được tất cả đều là hương vị của hắn, nóng bỏng tới mức toàn thân tôi

nóng lên, như bị ngâm trong một tô canh nóng, nhất thời tôi quên nhắm mắt lại,

mở to mắt nhìn hắn, hắn cũng không nhắm lại, mở to mắt trừng tôi, giống như cố

ý, mút lưỡi của tôi mạnh tới mức như sắp đứt, hắn giống như đang trừng phạt

tôi, dùng răng cắn cắn môi tôi.

Toàn thân tôi tê dại, mặt đỏ bừng, chậm rãi từ cứng

ngắc, đến dịu đi, lại đến đón ý hùa theo hắn, lời lẽ dây dưa làm cho hai tay

lẫn lộn, cũng niết nhăn quần áo lẫn nhau, càng làm cho nụ hôn thêm cuồng dã.

Tới khi tôi bị hôn tới mức sắp đứng không vững, sắp

té, hắn mới buông ra.

Trán tôi và hắn chạm vào nhau, cả hai đều thở phì phò,

chia lìa ba năm, vừa gặp mặt liền kịch liệt như vậy, thật là một khảo nghiệm

với phổi.

Tôi vô cùng đáng thương nhìn hắn.

Hắn tựa hồ không còn cách nào đối với tôi nữa, thở dài

một hơi, nhưng vẫn rất nghiêm khắc quát tôi một phen “Không cho phép mặc kiểu

đồ hở hang này nữa!!”

Tôi lật đật gật đầu, gật thật mạnh!

Sắc mặt của hắn đẹp thêm một chút, bắt đầu giúp tôi

sửa sang lại quần áo bị hắn làm nhăn, đột nhiên lướt qua ngực của tôi, sắc mặt

không hiểu sao lại bắt đầu khó coi , quát “Miểu Miểu, nói em lớn thêm có chừng

mực thôi, sao em không nghe lời!!”

Tôi rơi lệ…

Cái này không phải tôi khống chế được.

Cuối cùng, hắn vuốt vuốt cái cằm được cạo sạch sẽ, bổ

sung thêm “Nói lại, lúc có một mình anh, em có thể mặc!!”

“…”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...