Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tuần cuối cùng của tháng 11 lớp chúng tôi phải trực

trường, chủ yếu là chúng tôi phải đến trường sớm hơn các lớp khác, đeo băng đỏ

trên tay áo, đứng trước cổng trường chào đón các học sinh khác tới trường,

ngoài ra chúng tôi còn phải làm lao công, làm nghĩa vụ lao động miễn phí cho

trường, thuận tiện cáo mượn oai hùm sửa lại những học sinh tác phong không đúng

quy định của trường, điều tốt duy nhất là không phải đi học.

Theo thường lệ, tôi cũng đeo băng đỏ trên tay, trước

đây còn cảm thấy rất oách, đợi sau này lớn lên mới phát hiện cái đó không phải

là mấy bà khóm trưởng hay đeo sao, kí ức tốt đẹp nháy mắt trở nên nhạt nhòa.

Đợi tới 7 giờ 45 phút đóng cổng trường, lớp tôi chia

làm mấy tổ để bắt đầu đi dọn vệ sinh trường, tôi điểm danh mới phát hiện kẻ thù

của tôi lại không có mặt.

“Khang Duật đâu?” tôi hỏi.

Một đứa con trai cợt nhả trả lời, “Bẩm Phúc Tấn, Vương

Gia đi tới sân thể dục nhỏ rồi ạ.”

Nói xong, mọi người đều cười ha hả, nhìn tôi vô cùng

thân ái.

Tôi và Khang Duật tựa hồ đã nghiễm nhiên được xem là

một đôi, nghiễm nhiên thì nghiễm nhiên, ở trước mặt giáo viên mấy đứa nó khép

miệng còn nhanh hơn gió thổi, có nói cũng chỉ nói trước mặt nhau.

Lúc đó đều như vậy, học sinh gặp giáo viên giống như

chuột thấy mèo vậy, cũng chỉ dám điên điên một chút, chơi đùa giỡn giỡn, lúc

giáo viên có mặt chúng tôi đều tự giác ngoan ngoãn lại.

Rất có tinh thần tập thể, đều cho rằng yêu sớm là bí

mật chung của tổ chức, phải bảo vệ thật tốt, tuyệt đối sẽ không đâm thọc.

“Đi chết đi, Phúc Tấn cái đầu cậu!! Đã nói là không

được gọi tôi là Phúc Tấn!!” tôi bước nhanh tới chỗ tên con trai kia, nhe răng

trợn mắt gào lên.

Lúc học sơ trung, mọi người đều thích đặt biệt danh

cho bạn bè, ví dụ như Phiền Tuyển gọi là Tiểu Hạt Tiêu, Lưu Lý Quân gọi Ngưu Mỗ

Mỗ, Úc Văn Tĩnh gọi là Đại Song, Lý Văn Di gọi là Tiểu Song, về phần tại sao có

mấy cái tên đó đã không ai nhớ nữa, dù sao đều là cậu kêu tôi kêu, mọi người

đều kêu.

Tôi thật ra lại không có tên hiệu gì, nhưng từ khi tin

vịt về chuyện xấu của tôi và Khang Duật được tung ra, tất cả đều thay đổi.

Phim truyền hình ác độc hại người nha, nhất là phim

truyền hình của dì Quỳnh Dao, mới đầu là Uyển Quân, sau đó là Cỏ xanh bên bờ

sông, cố gắng xem thêm Hoa mai rơi, thời kì phim truyền hình bần cùng, phim sến

rất thịnh hành, vốn dĩ chúng tôi không xem loại phim này, đều là người lớn xem,

chúng tôi đều đợi xem phim hoạt hình lúc 6 giờ rưỡi thôi, nhưng mà người lớn xem

hăng say, khóc càng hăng say, chúng tôi tò mò nên cũng xem luôn.

Đúng là không xem không biết, vừa xem liền biết hết,

thì ra vợ của Vương Gia kêu là Phúc Tấn, vợ nhỏ gọi là Trắc Phúc Tấn.

Mấy đứa đầu tiên gọi tôi là Phúc Tấn là mấy đứa con

trai chơi thân với Khang Duật nhất, lúc đó chỉ là giỡn chơi thôi, kêu lên nghe

hay hay, nhưng mấy đứa nó cứ thấy tôi là gọi Phúc Tấn Phúc Tấn, cả lớp đều dũng

cảm kêu cùng nhau, qua vài ngày, ai cũng kêu tôi là Phúc Tấn, cái biệt danh này

liền như vậy đặt trên trán của tôi, ngay cả cơ hội bác bỏ tôi cũng không có.

Tức nhất chính là Khang Duật, mỗi ngày tôi đều làm

sáng tỏ quan hệ giữa tôi và hắn cho cả lớp, lại không có ai tin tôi, tôi chỉ

phải ra tay từ hắn, bắt hắn đứng ra giải thích.

Nhưng mà hắn lại hỏi tôi “Cậu nói lâu như vậy, có tác

dụng gì sao?”

Tôi lắc đầu tự nhiên “Nói đến tróc da mép cũng chưa ai

tin.”

Hắn nói với tôi “Thấy chưa, có một số việc càng bôi

càng đen, không bằng cứ để cho người ta nói.”

Cái gì mà càng bôi càng đen, bây giờ không bôi còn đen

hơn.

Tới lúc tôi muốn thuyết phục hắn, hắn lại khoát tay,

khoái trá đi ra ngoài đá bóng.

Vì thế, tôi lại nhịn không được, chạy theo, đá hắn một

cước nữa.

Mặt hắn tối sầm, lại đuổi theo tôi.

Không ngờ, chuyện xấu lại tiến lên thêm một nấc lớn

nữa.

Không còn ở giai đoạn mắt đi mày lại nữa, trực tiếp

thăng hoa lên liếc mắt đưa tình luôn.

Đây…đây là cái thế giới gì vậy, không tới mức giỡn mặt

con người ta như vậy đi.

Tôi rớt nước mắt.

Nhưng qua một đoạn thời gian, tôi phát hiện tôi không

phải là người duy nhất có chuyện xấu.

Một cặp anh em sinh đôi khác của lớp chúng tôi, đứa

anh đang theo đuổi Đại Song, đứa em thì thích Tiểu Song, nhưng Tiểu Song lại

đang mắt đi mày lại với bạn Mạnh Hiểu Đông lớp bên cạnh, Tiểu Phiền và tên con

trai ngồi cùng bàn Hoàng Nghiêm Dũng và bạn nữ Vương Giai Vĩ ngồi phía sau hình

như đang tiến hành tình yêu tay ba, rốt cuộc ai thích ai, đến lúc tốt nghiệp

tôi cũng không biết rõ, Lưu Lý Quân thì đang có mờ ám cùng với một bạn nam có

bộ dạng đặc biệt, còn có, còn có hơn một nửa tụi con trai lớp tôi đang theo

đuổi Từ Oánh, còn đi lớp khác điều tra xem có tình địch hay không.

Tính đi tính lại nửa ngày, cả lớp tôi đều tham gia

những chuyện nữ hát nam múa phụ họa (ui cha, xem cái kiểu dùng thành ngữ này

này) chỉ là tôi không phát hiện mà thôi.

Đột nhiên tôi cảm thấy viên mãn.

Tôi như vậy còn chưa là gì hết đi.

Nhưng mà tôi vẫn khó chịu tụi nó cứ gọi tôi là Phúc

Tấn.

Cứ cảm thấy có chút…có chút ngượng.

Tên con trai kia thấy tôi la hắn cũng không thèm sợ,

lại còn cười hì hì phải một câu Phúc Tấn, trái một câu Phúc Tấn, kêu tới mức

mặt tôi đỏ lên, tôi bỏ đi, rồi đột nhiên nói một câu, “Cẩu nô tài, đi chà

toilet cho ta.”

“A!?” người nào đó ủ rũ.

Tôi cười lạnh “Không phải kêu ta là Phúc Tấn sao, bây

giờ Phúc Tấn kêu ngươi đi chà toilet, có đi hay không.”

‘Cẩu nô tài’ cúi đầu, đi chà toilet thật.

Nhưng mà tôi còn chưa hết giận, hung ác nói với mấy

đứa khác “Nói, còn ai muốn đi chà toilet.”

Ai mà muốn, toilet trường tôi có tiếng cũ kĩ, mới chà

xơ thôi đã bị đau hông do lao lực quá mức.

Mọi người lập tức giả vờ nhiều việc, nhanh chóng đi

làm việc được phân phối.

Thấy mọi người đều đi rồi, cơn tức của tôi mới xẹp đi

một chút, vừa nghĩ tới Khang Duật, lại thăng cao lên, thở phì phì quyết định đi

tìm hắn tính sổ.

Trường chúng tôi có hai sân thể dục, sân lớn dùng để tập

thể dục buổi sáng, tổ chức các hoạt động thể thao, học giờ thể dục, một cái sân

thể dục nhỏ bị bỏ hoang, trước kia cũng có sử dụng, nhưng ban giám hiệu nói

muốn xây một dãy phòng học mới nên đem tất cả các dụng cụ dời đi hết, đến tận

bây giờ, đừng nói phòng học, ngay cả cái nền cũng nhìn không thấy, bởi vì bỏ

hoang đã lâu, cỏ dại mọc không ít, những chỗ trống đều để gạch ngói vụn, mặt

đất không bằng phẳng lắm.

Tôi thờ phì phì đi tới, nhìn xung quanh tìm Khang

Duật, thị lực của tôi mặc dù không tốt, cảm giác lại vô cùng nhạy cảm, hơn nữa

đối với kẻ thù lại giống như rada vậy, rất nhanh liền tìm thấy hắn nằm ngay một

gốc cây dương liễu.

Mùa đông, lá dương liễu đều rụng, chỉ còn lại những

nhánh cây khô cằn, dưới bóng những nhành cây đó, Khang Duật đang nằm phơi nắng.

Bộ dạng nhàn nhã này của hắn, lại làm cho cơn giận của

tôi không có chỗ trút, nếu tôi là chó, nhất định sẽ nhào tới, cắn hắn cắn hắn

cắn hắn…

Nhưng mà tôi lại không phải là chó, tôi chỉ có thể đi

tới.

Vừa đi tới bên cạnh hắn, tôi liền kêu “Khang Duật,

đứng dậy cho tôi!!”

Hắn lại không phản ứng, tôi nhíu mày, cúi đầu xem cho

rõ.

Tên xấu xa này lại đang ngủ.

Thật sự là cái này mà nhịn được, thì không có gì nhịn

được!!

Tôi ngồi xổm xuống, tính bóp mũi hắn, làm cho hắn tỉnh

lại, vừa định ra tay, nhưng nhìn hắn gần như vậy lại không đành lòng.

Tôi vẫn biết Khang Duật rất đẹp trai, kiểu đẹp trai

này không phải đẹp trai bình thường, khuôn mặt đẹp vì tuổi còn nhỏ nên chưa nảy

nở, nhưng đã có những nét ban đầu, ánh nắng rập rờn chiếu lên khuôn mặt hắn,

làm cho ngũ quan đều thật tinh xảo, giống điêu khắc vậy. Không biết có phải tại

ánh mặt trời hay không, da mặt của hắn trông còn tốt hơn của tôi, vừa bóng vừa

mềm.

Tôi không nhịn được định sờ một chút.

Đột nhiên Khang Duật tỉnh lại, mắt vừa hé ra liền nhìn

thấy tôi, tay của tôi không kịp thu lại, liền đứng sững giữa không khí.

Có lẽ là tại ánh mắt trời hơi chói, hắn híp mắt lại,

làm quen dần trong chốc lát, rồi mới mở ra, ánh mắt của hắn phản xạ ra tia

sáng, giống như màu cát vàng, vô cùng đẹp.

Đột nhiên tôi có cảm giác như bị câu hồn.

Đầu hơi choáng váng, tim đập hơi nhanh.

Tôi bắt đầu nghi ngờ có phải mình ở giữa mùa đông bị

cảm nắng hay không.

Khang Duật giống như vừa nhìn thấy rõ ràng là tôi, hơi

run sợ một chút, sau đó dừng ánh mắt giống như có chút suy nghĩ ở trên mặt tôi,

nhìn xong, hắn chuyển tầm mắt nhìn về cái tay đang đứng sững giứa không khí của

tôi, buồn cười hỏi “Cậu muốn làm gì?”

Làm gì?

Tôi nhìn tay của mình, nghĩ đến vừa rồi tôi nhìn trộm

hắn, mặt nhất thời nóng đến nỗi có thể luộc được trứng gà, đầu óc nóng lên,

người cũng hồ đồ theo, tôi nâng hai tay lên, giương nanh múa vuốt làm động tác

hổ ác vồ dê “Tôi muốn ăn cậu!!”

Tôi còn ngại chưa đủ, cuối cùng còn bắt chước hai

tiếng của ông ba mươi “Gào gào”.

Làm xong, tôi liền rơi lệ trong lòng, tôi là đứa đại

ngu nhất vũ trụ.

Khang Duật sửng sốt. tôi nghĩ phỏng chừng là bị hù

rồi, hắn lại không bỏ chạy, vẫn nhàn nhã nằm ở chỗ đó.

Tôi có chút xấu hổ, lại không bỏ xuống được, vẫn duy

trì tư thế giương nanh múa vuốt.

Ngay tại lúc tôi càng ngày càng cảm thấy xấu hổ sắp

sửa chạy trốn thì rốt cục, Khang Duật chậm rãi mở miệng: “Vậy…cậu tính bắt đầu

ăn từ bộ phận nào?”

Cuối cùng, hắn còn chớp mắt một chút “Hả?”

Thượng đế, con thề với người, con thật sự không có

nghĩ theo ý đó, nhưng mà tại sao con cứ có cảm giác hắn muốn con nghĩ theo cái

ý đó.

Đây là gian tình(16).

Tôi cảm giác được, đây thật sự là gian tình.

Ánh sáng mặt trời như tia vàng chiếu trên người hắn,

hắn nằm ở chỗ đó, làm mọi thứ trở nên mờ ảo, ngay cả quần áo của hắn cũng trở

nên mờ ảo, giống như không mặc.

Thật là một ảo giác đáng sợ, giống như tôi đang nhìn

thấy một Khang Duật trần truồng, nằm ở trước mặt tôi, đang ngoắc tôi tới.

Trong đầu tôi giống như đang nghe hắn nói, đến đi, đến

đi, đến đi, đến hưởng thụ tôi a.

Suy nghĩ của tôi bắt đầu hỗn loạn, một mặt muốn chạy

trốn, một mặt khác muốn nhào…nhào tới.

Tôi rất tà ác, tôi thật sự rất tà ác.

Người ta nha, ở trong tình huống rất hỗn loạn, ngược

lại có thể vô cùng quái dị bình tĩnh lại.

Tôi chính là người như vậy.

Tôi thật sự bắt đầu bình tĩnh.

Bình tĩnh tới choáng váng, đứng đơ, thành tượng điêu

khắc…thật lâu không nhúc nhích.

Về phần chuyện xảy ra sau đó, cho dù sau khi tôi và

Khang Duật kết hôn rồi, tôi cũng chưa nhớ lại được sau đó tôi làm cái gì.

Tôi từng hỏi qua hắn, đầu tiên Khang Duật trừng mắt

nhìn tôi thở phì phì, sau lại thấy được tôi thực sự nhớ không ra, mặt hắn lại

đỏ rất khả nghi.

Tôi tò mò truy hỏi, hắn bị tôi hỏi tới phiền, kêu tôi

đưa hai má lại.

Tôi nghĩ là hắn muốn nói cho tôi điều gì đó, không ngờ

rằng hắn lại hôn lên má tôi một cái.

Hôn xong, hắn liền lật đà lật đật bỏ đi.

Hả?

Tôi lại choáng váng, lại đơ, lại thành tượng điêu

khắc…

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...