Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phần

1 : Mẹ bất công

Khang Hi năm nay 3 tuổi, bộ dạng người gặp người

thích, vừa đẹp trai vừa đáng yêu, nhà ai có con gái thấy hắn tuyệt đối sẽ hỏi

Miểu Miểu có muốn kết thông gia hay không, làm Miểu Miểu mừng tới mức đi đâu

cũng mang theo hắn.

Tuy rằng là con có lúc trung niên, nhưng Miểu Miểu

châu tròn ngọc sáng, giống như Diễm Diễm nói – da mặt căng ra hết cỡ, nên không

có nếp nhăn, lại chăm sóc tốt, cho dù là 45 tuổi lại nhìn giống 35 tuổi, mang

con đi ra ngoài, không ai nghi ngờ đó không phải con Miểu Miểu cả.

Hôm nay, Miểu Miểu mang theo Khang Hi đi siêu thị mua

sắm, đơn giản là mua đường tiêu bột ngọt dầu ăn v..v, lúc mua xong đang định về

nhà thì Khang Hi thấy một chiếc xe ô tô điều khiển, đứng ở đó nhìn hồi lâu.

Miểu Miểu nhìn giá một cái, hơn 600 tệ, rất TM mắc,

Miểu Miểu biết con cái không thể chiều quá, không thể muốn gì thì mua đó, đồ

chơi của con cũng đã quá nhiều rồi, hơn nữa mỗi lần mua xong chơi nhiều nhất là

2 3 ngày liền thấy chán, thật sự rất lãng phí.

“Tiểu Hi, chúng

ta về nhà.”

Khang Hi ngẩng

đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy khát vọng.

“Không được!!

Rất mắc!” Miểu Miểu cứng rắn nói.

Hắn lại không

quậy, ngoan ngoãn nắm tay Miểu Miểu đi về phía thu ngân, hai người đi tới, hắn

nhìn chỗ bán băng vệ sinh phía trước, ánh mắt xinh đẹp đảo một vòng, lắc lắc

tay Miểu Miểu nói “Mẹ, mua cái này…”

“Mua cái gì?!”

Miểu Miểu trừng mắt tới sắp lồi, nghĩ rằng chính mình nghe lầm.

Hắn ngẩng đầu

nghiêm trang trả lời “Mua băng vệ sinh nha! Rẻ hơn ô tô đồ chơi nhiều, có mấy

tệ à, trong TV không phải thường nói, chỉ cần sử dụng băng vệ sinh, bạn có thể

chơi rất nhiều thứ sao, muốn chơi cái gì cũng được, có thể trồng chuối, có thể

chạy bộ, có thể đạp xe đạp, có thể chèo thuyền, có thể đi picnic, còn có thể tự

do bơi trong bể bơi, thật tốt, mẹ mua cái này đi, Tiểu Hi muốn mua cái này,”

Tuy rằng mới 3

tuổi, nhưng hành động của hắn rất nhanh nhẹn, thả tay Miểu Miểu ra, vừa thả ra

liền lật đật chạy qua.

Miểu Miểu sợ hết

hồn “Tiểu Hi, thứ này…con không dùng được.”

Đôi mắt vừa to

vừa tròn của Khang Hi ngập nước “Mẹ bất công, mua cho chị, không mua cho Tiểu

Hi, người ta đã không cần ô tô nữa, chỉ cần thứ rẻ như vậy, tiết kiệm tiền cho

mẹ, mẹ cũng không cho, lại mỗi lần đều mua cho chị!!”

Miểu Miểu vô

cùng đau đầu, cái này không phải vấn đề tiết kiệm tiền, đây là…đây là…cho dù

hắn 100 tuổi đi nữa, thứ này hắn cũng dùng không được, Miểu Miểu không biết nên

giải thích với con như thế nào.

Khang Hi mếu

máo, bộ dạng như sắp khóc, miệng còn nói thầm “Bất công, mẹ bất công.”

Người chung

quanh nghe thấy mấy câu muốn tiết kiệm tiền cho mẹ này của hắn, chỉ nghĩ hắn là

một đứa bé ngoan ngoãn lại có hiểu biết, cũng không nghĩ xem rốt cuộc hắn muốn

mua cái gì, đều dùng ánh mắt có hai chữ bất công nhìn Miểu Miểu.

Miểu Miểu bị

người ta chú ý không được tự nhiên, lại không thể giải thích với con, đành phải

mạnh mẽ kéo hắn đi.

Khang Hi cầm lấy

một bao băng vệ sinh liền bỏ vào xe đẩy, Miểu Miểu kéo tới đâu, hắn liền lấy

tới đó, miệng còn gào to lên “Tiểu Hi chỉ muốn cái này thôi!!”

Cái này làm

người chung quanh đều biết hắn muốn mua cái gì, đều phì cười.

Miểu Miểu xấu hổ

muốn chết, đầu óc nóng lên, nói “Con muốn mua cái gì đều được, chỉ có cái này

là không được!!”

Khang Hi lập tức

dừng tay “Thật sự?”

Miểu Miểu thầm

nghĩ nhanh chóng bỏ chay, không hề suy nghĩ gì, lập tức gật đầu.

Khang Hi cười

thật tươi, cái kia đúng là dung “nham” tỏa sáng nha, thoát khỏi tay Miểu Miểu,

chạy về khu bán đồ chơi, chỉ về phía ô tô mới nãy “Mẹ, không tuân thủ lời hứa

sẽ béo nha.”

Miểu Miểu chịu

không nổi mất nước mắt rơi đầy mặt.

Phần 2 : Vài ba chuyện ở nhà trẻ.

Lớp mẫu giáo bé

học ngoại khóa, lúc này nền giáo dục rốt cuộc cũng nghĩ ra phải cho trẻ em có ý

thức an toàn từ nhỏ, phương pháp tự cứu mình khi có động đất và hỏa hoạn, hôm

nay lại còn dạy mấy bạn nhỏ nếu gặp được gấu thì nên làm gì.

Trước khi dạy,

cô giáo cho các bạn trong lớp đứng thành một vòng tròn, thầy thể dục mặc đồ hóa

trang thành gấu, nhảy mạnh ra dọa các bạn trong lớp, cô chủ nhiệm đứng bên hỏi

“Các bạn ơi, lúc này nên làm như thế nào đâu?”

Các bé trong lớp

nhất thời chạy loạn xung quanh để trốn, chỉ có mình Khang Hi đứng tại chỗ không

nhúc nhích.

Con “gấu” kia

giương nanh múa vuốt chạy tới, rất nhiều bạn nhỏ kêu lên “Khang Hi chạy mau

a!!”

Khang Hi híp mắt

lại, bày ra một tư thế “Ta là dũng sĩ giáp vàng, tuyệt chiêu năng lượng tinh

thạch giết sạch, chéo chéo! Ánh sáng đông lạnh!!”

Dũng sĩ giáp

vàng là một bộ phim hoạt hình đang được yêu thích, cùng loại với Ultraman.

“Gấu” ngây ngẩn

cả người.

Khang Hi thấy,

chậc chậc miệng, đi qua đá mông nhỏ của “gấu”, nhắc nhở nói “Ê, mày nên té

xuống đất!”

“Gấu” và cô chủ

nhiệm chịu không nổi ngay đơ luôn.

Lại có một lần,

cô giáo dạy sinh học mang tổ kiến tới cho cả lớp xem.

Rất nhiều bạn

nhỏ nhìn không chớp mắt tổ kiến trong bình thủy tinh, tò mò hỏi “Cô ơi tụi nó

đang làm gì vậy?”

Cô giáo cười tủm

tỉm nói “Tụi nó đang xây nhà ở thoải mái cho chính mình, các em có thấy bọn nó

rất chăm chỉ, không lãng phí thời gian đi chơi không, cho nên a…”

Còn chưa nói

xong đã bị Khang Hi ngắt lời, hắn ngồi trên ghế dựa bắt chéo chân thật kinh bỉ

nói “P, mỗi lần em đi ra ngoại ô chơi với mẹ, đều gặp được tụi nó, làm sao mà

tụi nó chăm chỉ được, không phải cũng đi theo mẹ đi ngoại ô chơi sao, cô đừng

lừa con nít, cô là cô giáo nha, đây là không có đạo đức.”

Cô giáo dạy sinh

ngay đơ luôn.

Một lần nhà trẻ

mở lớp âm nhạc, cô giáo động viên các bạn trong lớp tham gia, đầu tiên cho các

bạn chọn nhạc cụ, bất luận là nhạc cụ gì cũng có giáo viên dạy, nếu không muốn

học nhạc khí, cũng có thể ca hát, đợi tới khi học xong, sẽ chọn những bạn giỏi

nhất lập thành dàn nhạc, có thể đi khắp nơi trong nước biểu diễn, biểu diễn

xong rồi cô giáo sẽ mang các bạn đi chơi, một chuyện tốt như vậy, rất nhiều bạn

nhỏ nóng lòng muốn thử, nhưng tất cả đều do dự, không biết nên chọn cái gì,

Khang Hi đứng trước một loạt nhạc khí nhìn, bạn nhỏ Giáp hỏi “Tiểu Hi, bạn muốn

học cái gì?”

Khang Hi trả lời

“Piano có vẻ tốt đó, nhìn rất đẹp trai.”

“Rất đẹp trai

sao?”

Khang Hi gật đầu

khẳng định “Đẹp trai!!”

“Vậy mình đi học

piano.” Bạn nhỏ Giáp thật hưng phấn đi tới chỗ cô giáo báo danh, lại có bạn nhỏ

Ất chạy lại, Khang Hi nhìn đàn violon lẩm bẩm “Đàn violon nhìn qua có vẻ rất

phong cách!”

Bạn nhỏ Ất nghe

xong, vội vàng ôm lấy đàn violon chạy lại chỗ cô giáo ghi danh lớp violon.

Bạn nhỏ Bính vẫn còn đang do dự, do dự.

Khang Hi đi tới cạnh lầu bầu nói “Thổi trumpet có vẻ

rất uy vũ nha.”

Bạn nhỏ Bính nghe xong ánh mắt sáng rực lên, lật đật

chạy tới chỗ cô giáo chọn học thổi trumpet.

Tiếp theo, Khang Hi không ngừng chạy tới cạnh các bạn

nhỏ đang do dự, nói cái này tốt lắm, cái kia tốt lắm, cũng nói ca hát cũng rất

tốt.

Qua một vòng, tất cả các bạn nhỏ đều chọn được chương

trình học cho mình, chỉ có mình Khang Hi chưa chọn, chỉ thấy hắn vô cùng nhanh

nhẹn đi tới, cầm lấy khung thép.

Khung thép tên là “Chuông tam giác”, là một nhạc cụ gõ

từ xưa, là nhạc khí trong đội diễn tấu, dàn nhạc giao hưởng, và đội âm nhạc,

thậm chí dàn nhạc ca vũ kịch cũng không thể thiếu nhạc cũ gõ, thường thường sẽ

diễn tấu vào đoạn nhạc khí thế, để lấy thêm không khí.

Các bạn nhỏ cảm thấy rất kì quái, hắn từ đầu tới đuôi

cũng chưa nói tới khung thép, một chữ cũng không nói qua, chỉ nói mấy nhạc khí

khác tốt, ca hát tốt, sao bản thân hắn lại chọn cái này?

Kết quả, chỉ có mình Khang Hi chọn khung thép.

Đối với một dàn nhạc mà nói, khung thép là không thể

thiếu, bởi vậy Khang Hi căn bản không cần đấu với người khác, đương nhiên sẽ là

một thành viên của dàn nhạc đi biểu diễn cả nước, bởi vì chỉ có mình hắn a.

Mấy khúc nhạc nhà trẻ chọn vô cùng đơn giản, cả buổi

biểu diễn, hắn gõ cũng lắm năm sáu cái liền xong việc.

Lúc biểu diễn, các bạn nhỏ trong dàn nhạc rơi mồ hôi

nóng hổi, liều mạng đánh piano, kéo violon, hoặc là căng phồng mặt lên thổi

trumpet, kèn Tuba, Khang Hi chỉ cần tới một đoạn cần đánh, bàn tay trái gập lên

trước ngực, cầm sợi dây treo khung thép bằng trón trỏ, lại lấy ngón cái nắm

thêm cho chắc, tay phải cầm một que, vô cùng thoải mái gõ gõ.

Đinh! Đinh! Đinh!

Ba hồi sau, hắn liền không có việc gì, ngồi lên trên

ghế, thở mấy hơi, nhìn về một bên “Bây giờ chơi cái gì trước đây?”

Cô giáo dạy nhạc chịu không nổi ngay đơ!!

Phần

3 : Khang Duật vs Khang Hi

Gần đây TV chiếu bộ phim cũ cách đây vài thập niên, là

bộ phim “Khang Hi đại đế”, bạn nhỏ Khang Hi hoàn toàn mê mẩn, Khang Duật tuy

rằng là hậu duệ chính thống của dòng họ Ái Tân Giác La, nhưng đây đã là chuyện

từ tám trăm năm trước rồi, chưa từng nói với con lần nào, Khang Hi cũng liền

hoàn toàn không biết, đột nhiên phát hiện vị hoàng đế này cũng tên là Khang Hi,

hơn nữa cách viết lại y hệt cách viết tên của hắn, hưng phấn a, xem xong liền

bắt đầu “nhập diễn”.

Hắn nhìn về phía Miểu Miểu kêu “Ngạch nương, trẫm đói

bụng, muốn dùng thiện!”

Ngay từ đầu Miểu Miểu chỉ nghĩ hắn thích chơi cho vui,

dù sao hắn cũng còn nhỏ nên không để trong lòng.

Nhưng hắn lại lấn tới, một hồi là “Ngạch nương, trẫm

muốn tắm rửa!”, một hồi là “Ngạch nương, trẫm muốn nàng thị tẩm.”

Khang Hi khác Cách Cách, từ nhỏ liền dính Miểu Miểu,

đến bây giờ vẫn thích ngủ với Miểu Miểu, nhưng mà thị tẩm…

Đầu Miểu Miểu toàn vạch đen, thị tẩm cái đầu mày a,

mày làm cho mẹ mày thị tẩm…cái này tính là cái gì!!

Suốt một tuần liền, đều bị hắn trẫm tới trẫm lui.

Cuối tuần, Cách Cách ở kí túc xá trở lại, thấy hắn,

liền muốn béo béo khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn, lúc hắn sinh ra, Cách Cách không

thích ở cạnh hắn, sau chờ tới khi hắn biết nói, biết đi thì Cách Cách đi học

đại học phải ở lại trường, thời gian dài không ở nhà, vì vậy mỗi lần về đều

muốn xoa bóp hắn, ăn hiếp hắn một chút.

Hắn tức giận nói “Lớn mật, cho dù ngươi là hoàng tỷ

của trẫm, cũng không thể bất kính với trẫm, nếu như còn như vậy, trẫm sẽ ra

lệnh cho ngươi đi hòa thân.”

Nói xong, hắn liếc mắt một cái đưa Cách Cách về Tề Dự,

sửng sốt một chút, rồi sau đó che miệng cười gian nói “Trẫm đã quên, ngươi đã

sớm đi hòa thân, ha ha…”

Cách Cách tức giận tới mức không nói gì được, thằng

nhóc này dám nói chuyện với mình như vậy, nhưng mà lại không có cách nào phản

bác, đúng là mình đi hòa thân.

Tên Tề Dự tóc vàng mắt xanh này ở cổ đại không phải

phiên nhân thì là gì?

Miểu Miểu trong lòng lo lắng a, thằng nhỏ này sao chơi

nghiện luôn rồi, thật sợ sau này hắn sẽ cho mình là hoàng đế thật, tưởng dạy dỗ

hắn, nhưng mà cậu nhỏ này cũng là người vũ trụ nhỏ.

Một câu “Hậu cung không thể chấp chính!” làm cho Miểu

Miểu nước mắt rơi đầy mặt.

Người địa cầu như Miểu Miểu hoàn toàn không chịu nổi.

Lại qua hai ngày, Khang Duật chấp hành nhiệm vụ bay

xong trở về, Miểu Miểu giống như gặp được cứu thế chủ giống nhau, vọt lên kề

tai nói nhỏ với hắn, kể lể việc xấu Khang Hi làm.

Khang Hi suy nghĩ, trong phim Khang Hi không có ba,

chỉ có kêu Hiếu Trang là hoàng tổ mẫu, bà già khọm này cơ bản xem nhẹ không sao

cả, cho nên hắn vẫn là đại ca, nhưng mà mình lại có ba, ba của hoàng đế không

phải là thái thượng hoàng sao?

Thái thượng hoàng đã trở lại, vậy tên hoàng đế là hắn

không còn là đại ca nữa rồi.

Không biết thái thượng hoàng có khả năng lên chấp

chính không?

Đáng ghét, trong TV không nói.

Khang Duật không vội vã dạy dỗ con, trước ôn tồn với

Miểu Miểu một chút, tiếp theo ăn cơm, tắm rửa, Khang Hi theo kế “địch bất động,

ta cũng bất động”, cũng không “phát bệnh” – không nói lời nào.

Lúc đi ngủ, Khang Hi chui vào phòng, tay chân cùng một

lúc leo lên giường ngủ trong phòng ba mẹ, nói “Ngạch nương, trẫm muốn nàng thị

tẫm.”

Khang Duật mắt thấy, dùng tay kéo áo hắn lên, xách lên

như xách con gà con thả hắn ra ngoài cửa đặt lên mặt đất, liếc mắt nói “Hoàng

nhi, không cần thỉnh an, sớm đi ngủ đi.”

Rầm, cửa phòng đóng lại, ngăn cách hắn ở bên ngoài.

Khang Hi ngây ngẩn cả người.

5555…

Khang Hi cúi đầu về phòng ngủ của mình.

Miểu Miểu còn trông cậy Khang Duật giáo dục con, ai

ngờ hắn lại chơi với con luôn, cái gì thỉnh an, vừa định chất vấn, Khang Duật

lại sớm cởi hết quần áo bỏ Miểu Miểu lên giường, ôm chặt Miểu Miểu dưới người

mình, cười nói “Ái phi, thị tẩm!”

Trời à!!

Thật sự là con

nào, cha nấy.

Miểu Miểu quay

mặt qua, lười quản.

Hôm sau, vừa vặn

là đầu tháng, là ngày phát tiền tiêu vặt cho con cái trong nhà họ Khang.

Tuy rằng Khang

Hi chỉ có 3 tuổi, nhưng cũng có tiền tiêu vặt – 20 tệ.

Đây là phương

pháp giáo dục con của Khang Duật, cho tiền tiêu vặt, để con mình tự sử dụng hợp

lý, tiêu xài quá độ cũng phải do chính mình phụ trách, hắn sẽ không giúp đỡ, để

cho bọn nhỏ học cách tự quản lý tài sản.

Mức tiền tiêu

vặt cũng sẽ tăng theo tuổi, hôm nay vừa vặn là sinh nhật 4 tuổi của Khang Hi,

nói cách khác là được lấy 25 tệ, thằng nhóc này có một sở thích là để dành

tiền, Miểu Miểu mua cho hắn một hũ đựng tiền trong suốt, hắn cứ thích nhét tiền

vào trong đó, xem nó càng đầy, hắn lại càng vui vẻ.

Cho nên mỗi lần

phát tiền tiêu vặt, hắn đều đòi tiền xu 1 tệ.

Hắn vui vẻ dậy

sớm, đứng cung kính trước cửa phòng ngủ với Cách Cách chờ ba mình đi ra.

Sau khi Cách

Cách lấy được tiền, liền ăn mặc xinh đẹp, tung tăng đi ra ngoài luôn.

Khang Hi hưng

phấn chờ Khang Duật phát lương.

Đương nhiên

Khang Duật sẽ cho.

Nhưng mà đếm một

hồi, không đúng nha, tại sao vẫn là 20 tệ.

Hắn có chút khả

nghi nhìn ba mình.

Khang Duật ngồi

trên sô pha, nói vô cùng sâu sắc “Hoàng nhi, vĩnh, viễn, không, tăng, thuế.”

Vĩnh viễn không

tăng thuế…

Cái này trong TV

có nói, chính là không tăng thuế của dân nữa.

Nhưng mà có quan

hệ gì với hắn đâu?

Hắn nhìn về phía

Khang Duật, Khang Duật sớm không để ý tới hắn, nhàn nhã ngồi trên sô pha đọc

báo.

Hắn buồn khổ,

muốn hỏi, lại không biết nên hỏi như thế nào.

Chẳng lẽ nói “Ê,

Hoàng a mã, tiền thiếu, thêm chút đi…”

Hắn tối tăm cúi

đầu, câu này nghe sao không được tự nhiên cho lắm.

Mệt hắn còn

thông minh, suy nghĩ một hồi, đột nhiên nghĩ ra nếu không tăng thuế của dân,

thì khoản thu nhập từ thuế để nhập quốc khố cũng không tăng rồi.

Quốc khố = tiền

tiêu vặt.

Nhất thời, cứng

lại rồi.

Nếu hắn vẫn là

tiểu hoàng đế, chẳng phải là cả đời chỉ được lấy 20 tệ sao.

Kinh hãi!!

Lần này tốt cuộc

tới lượt Khang Hi chịu không nổi ngay đơ.

Lúc này, Miểu

Miểu ra ngoài mua đồ ăn về nhà.

Hắn lập tức méc

mẹ “Mẹ, ba ăn hiếp con, cho con thiếu 5 tệ, kêu ba đưa cho con, kêu ba đưa

con!!”

Hắn đúng là rất

nóng nảy, khôi phục lại bản tính của con nít – nhõng nhẽo, vừa dậm chân vừa kéo

đồ Miểu Miểu, mặt đỏ bừng lên.

Miểu Miểu vừa

nghe, kì quái, sao không xưng trẫm nữa, hồ nghi nhìn về phía Khang Duật đang

đọc báo.

Khang Duật bỏ

báo xuống, mỉm cười nhìn Miểu Miểu, con ngươi đen trong con mắt dài đẹp lóe ra

ánh sáng nham hiểm, Miểu Miểu nhìn thấy, nhịn không được run lên.

Từ đó bạn nhỏ

Khang Hi không xưng là trẫm nữa, NND “quốc khố” chỉ có 20 tệ ai thèm làm hoàng

đế.

Quả nhiên, gừng

càng già càng cay a.

END.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...