Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chớp mắt sắp tới ngày tôi lâm bồn, kể từ khi biết mình

mang thai, tôi liền quyết định sinh mổ, không phải sinh tự nhiên, vì tôi không

chịu đau được, cũng không có năng lực tự sinh con, cho nên đặt trước ngày em bé

đủ ngày liền tiến hành mổ.

Tuy nhiên, cái gọi là kế hoạch cũng không chống lại

được sự cố, tôi chỉ xem một bộ phim hài mà cười quá to mà thôi, kết quả là đau

bụng, vỡ nước ối.

Cả nhà, bao gồm mẹ chồng vừa tới, nháy mắt đều trở nên

luống cuống tay chân, cũng chưa kịp sắp xếp túi đồ, tùy tiện lấy một vài món

cần thiết, thay đồ xong liền đưa tôi lên xe, Khang Duật nhìn như rất trấn định,

nhưng thật ra cũng đã lo lắng không thở nổi, tay lái đều đang run run, tới bệnh

viện thì thang máy lại hư, Khang Duật đỡ tôi lên tầng năm, hắn vốn muốn ôm tôi,

nhưng bụng tôi quá lớn, thật sự quá nặng, hắn lại hồi hộp run tay, căn bản ôm

không được, ở hành lang khoa sản gặp được một cô y tá, nói với cô ấy tôi vỡ

nước ối.

Y tá liếc một cái, ném một câu, vỡ nước ối còn dám đi

lại?!

Tôi và Khang Duật sửng sốt một chút, không đi lại thì

làm sao tới được?!

Vì vậy, rất nhanh đi vào phòng dưỡng thai. Rạng sáng 3

giờ rưỡi, trong phòng dưỡng thai lại ồn ào vô cùng, tiếng khóc thét liên tiếp

vang lên.

Lại có một cô y tá tới xem tôi, hỏi rõ tình huống, kêu

tôi nhanh nằm xuống một chiếc giường trống, lại bỏ lại một câu “Chị cũng to gan

thật, còn dám còn tự mình đi lên lầu.”

Tôi và Khang Duật lại sửng sốt, tôi đoán chắc lúc này

ý nghĩ của hắn đã trống rỗng không còn gì.

Vậy rốt cuộc phải tới bằng cách nào!?

Sự hoang mang này vẫn quay quanh tôi, mãi cho tới khi

Khang Duật nhìn thấy cách sử dụng xe cấp cứu 120 dán trên tường mới được cởi

bỏ.

Thì ra vỡ nước ối phải nằm lên giường, nhờ 120 dùng

cáng tới nâng.

Tốt nghiệp Đại học chính quy dùng được con khỉ gì,

biết lái máy bay dùng được con khỉ gì, chúng tôi đều vô văn hóa a, vô văn hóa!!

Vốn dự định tuần sau mới sinh mổ, bây giờ nước ối vỡ

bất ngờ, bác sĩ hẹn trước đang bận mổ cho người khác, không rảnh để mổ giúp tôi

được.

Vậy làm sao bây giờ?

Ý tá nói “Chờ!”

Chờ!?

Con mẹ nó!!

Lúc này, cơn đau bụng đã tới mức khó chịu được, đợt

sau đau hơn đợt trước, tần suất từ 7 phút một lần thành 5 phút một lần, sau đó

4 phút một lần, chờ đợi bắt đầu trở nên khó khăn. Mỗi lần tới đợt đau, tôi liền

nắm chặt tay Khang Duật, đầu kêu ong ong.

Qua buổi chiều, tôi đã đau chịu không được, Khang Duật

túm cổ áo y tá bắt đầu đe dọa “Tìm bác sĩ tới cho tôi, có nghe không, nếu

không…nếu không…” hắn thật sự là gấp tới mức hồ đồ “Tôi lái máy bay đâm vỡ nhà

cô, đâm cho nhà cô nát bét.”

Bác sĩ bị hắn làm vậy rốt cuộc phải đi ra xử lý.

Vì vậy, tôi bị đẩy vào phòng sinh, Khang Duật bị ngăn

ở ngoài, tôi lại nghe được câu kia của Khang Duật “Cho tôi đi vào, nếu không

tôi lái máy bay…” tỉnh lược.

Ai, người vũ trụ kia, hắn cũng là người thôi.

Qua cửa này tới cửa khác của phòng sinh, qua hết bốn

cánh cửa mới tới một phòng sinh ở trong cùng.

Ngoại trừ y tá ra không còn một người nào khác, im

lặng đáng sợ. Chỉ chốc lát sau, bác sĩ dự định mổ cho tôi tới, nói cho tôi

biết, hôm nay ông ta không mổ cho tôi được, tôi chỉ phải tự sinh, tiêm cho tôi

một mũi trước, quan sát khoảng hai tiếng. Nói xong, ông ta xoay người bỏ đi.

Mặt mũi tôi trắng bệch.

Mấy phút sau, ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ, như ngủ

như mê, cơn đau bụng lại tăng lên từng đợt, hai chân bị nâng lên hai giá đỡ hai

bên giường, chung quanh không có một tiếng động nào, im lặng đáng sợ.

Tôi bắt đầu rên lên như con vật, bên người không có

người nào, hô tới mức miệng lưỡi khô khốc, muốn uống một miếng nước cũng không

gọi được người nào.

Cả tinh thần nháy mắt chịu không nổi, chống đỡ không

được nữa!!

Tôi nghĩ lúc này nếu có thể lựa chọn chết đi, tôi cũng

nguyện ý.

Đau đớn cũng không đáng sợ, đáng sợ là lúc đau khổ

nhất bên người không có một người nào, không có bàn tay to của Khang Duật nữa,

lúc cơn đau bụng tới chỉ phải nắm hai vòng sắt bên giường, cứ cầm gắt gao như

vậy, đau tới gắt gao.

Không biết qua bao lâu, bác sĩ và y tá lại xuất hiện.

Bác sĩ hỏi y tá “Có tiến triển gì không?”

Y tá nói “Không hề thấy cô ấy đau gì a?”

Mẹ nó! Mẹ nó! Khớp hàm bà cắn sắp bể rồi mà mày dám

nói bà đây không đau à?!

Để bà kêu cho mày xem.

Nhưng mà tới khi tôi mở miệng tính rên như con vật thì

cổ họng đã khàn khàn, tiếng la vô cùng khó nghe, nhưng phòng sinh vẫn bị tôi

kêu như lò mổ heo.

Tôi thật sự chịu không nổi nữa, vừa thấy bác sĩ liền

kêu to “Tôi chịu không nổi nữa, tôi muốn sinh mổ, tôi muốn sinh mổ, không mổ

cho tôi, tôi kêu chồng tôi lái máy bay đâm vỡ nhà mấy người, đâm nát bét!!!”

Tôi phỏng chừng điên quá mức, làm cho bác sĩ và y tá

đều bị dọa, sợ tôi kích động quá mức, sẽ có vấn đề, đành phải bắt đầu thương

lượng xem giải quyết vấn đề của tôi như thế nào.

Tôi khóc thét nghe bọn họ bàn chi tiết.

Tôi thật sự muốn chết đi cho rồi.

Rốt cuộc tôi bị đẩy vào phòng mổ, chích thuốc tê, là

thuốc tê cục bộ, trong chốc lát tác dụng của thuốc dâng lên, tôi bắt đầu điên

cuồng run, rùng mình, tuy nhiên vẫn tỉnh táo.

Bác sĩ gây tê đứng đằng sau nói “Ui cha, cô ấy

high!!!”

High!? Bây giờ tôi nghe từ như vậy là muốn chém người.

Người đầu tiên muốn chém là Khang Duật.

18 giờ 32 phút, tôi sinh ra một bé gái nặng gần 9 cân(46).

9 cân!? May mà tôi không sinh tự nhiên, nếu không đừng

nói sinh, tính mạng tôi chắc cũng đi theo luôn.

Trở lại phòng bệnh, cảm giác thật thoải mái, hiệu lực

của thuốc cũng bắt đầu hết, chính là không thấy được bóng dáng Khang Duật, tôi

kinh ngạc một chút, nhưng mà tạm thời không để trong lòng, thấy mẹ tôi đi vào,

không chú ý tới vẻ mặt lo lắng của mẹ, bắt đầu tự mình bô bô oán giận, nằm một

hồi, bắt đầu gửi tin nhắn cho lũ chị em, tụi nó bắt đầu phát điên lên, còn kích

động hơn cả tôi.

Lúc này, vẻ mặt mẹ tôi vừa lo lắng vừa nhẹ nhõm nhìn

tôi.

“Mẹ, sao vậy, Khang Duật đâu?”

Mẹ nói “Nó đứng ở ngoài khóc, ba mày, mẹ chồng mày và

Diễm Diễm đều khuyên cũng khuyên không được!”

Khóc!?

“Miểu Miểu a, lần đầu tiên mẹ thấy đàn ông khóc tới

mức đó đó, giống như mày sắp chết vậy, sau khi mày vô phòng sinh, bác sĩ y tá

không cho vào, xém chút nữa nhào vô đánh người ta luôn, cũng may có ba mày, nó

vẫn ngồi trên ghế chờ mày, mẹ mua đồ uống cho nó nó cũng không nhận, cầm lấy

tay mẹ liền hỏi, hỏi mày có thể chết hay không! Ui cha!! Mày không thấy vẻ mặt

nó đâu, tay run run, thật sự là nhìn làm cho lòng mẹ chua xót! Miểu Miểu, nếu

biết sớm nó đối xử tốt với mày như vậy, lúc trước mẹ sẽ không so đo bằng cấp hộ

khẩu gì hết, sớm gả mày cho nó luôn, may mà mày vẫn gả cho nó, nếu mà vì mẹ mà

mày với nó bỏ lỡ lẫn nhau, thì mẹ chính là người phá hủy hạnh phúc cả đời con

gái mình…”

Nói xong, vẻ mặt mẹ tôi y như hận không thể quỳ xuống

xin lỗi tôi vậy.

Trong đầu tôi chỉ nghĩ, Khang Duật khóc!?

“Anh ấy đâu rồi?” lúc này, tôi không động đậy gì được

nữa.

“Ở bên ngoài, mẹ đi gọi nó, mày đừng động đậy, nằm đó,

đừng động tới miệng vết thương!!”

Mẹ tôi chạy ra ngoài kêu hắn “Duật nhi, Miểu Miểu gọi

con kìa!!”

Không có tiếng trả lời, cũng không thấy người đâu.

Mẹ tôi lại gọi một lần.

Lúc này Khang Duật mới đi vào, tôi đã từng thấy bộ

dạng hắn như vầy một lần, lúc bác Trầm qua đời, lúc hắn khóc xong chính là bộ

dạng này, hai mắt đỏ bừng, sưng y như hai cái bọt nước, tóc cũng rối như ổ quạ.

“Duật!” tôi vươn tay với hắn.

Hắn vội vàng tiếp lấy, nắm tay tôi, quỳ gối bên giường

“Miểu Miểu, em thế nào rồi?”

Giọng nói còn hơi nức nở.

“Không có gì, tốt rồi!” tôi không đề cập tới chuyện

hắn khóc, bởi vì tôi biết cho dù nói ra, hắn cũng sẽ không thừa nhận.

“Miểu Miểu, bây giờ anh ôm em một cái được không?” hắn

cẩn thận hỏi.

“Chắc là được, nhưng đừng ôm mạnh!” tôi nói.

Hắn lập tức ôm lấy tôi, không dám ôm mạnh, nhưng dùng

một tư thế thật cẩn thận ôm lấy tôi, tôi vỗ vỗ lưng hắn, biết hắn cần bình phục

tâm trạng.

Tôi như một người mẹ đang an ủi con mình vậy, nhè nhẹ

vỗ vỗ lưng hắn. Lúc này, tôi nghĩ, cho dù có đau hơn nữa, có khổ hơn nữa, đáng

sợ hơn nữa, tôi cũng nguyện ý sinh thêm một đứa con cho hắn, vì hắn đáng giá!!

Con gái tôi và Khang Duật tên Tử Ngôn, căn cứ vào một

chính sách nào đó của nhà nước, lúc báo tạm trú, đứa bé không được dùng họ Ái

Tân Giác La, đành phải dùng họ Khang.

Dù sao thì Khang Tử Ngôn hoặc là Ái Tân Giác La Tử

Ngôn đều dễ nghe, tôi cũng không quan tâm.

Chữ Tử trong Tử Ngôn là mẹ chồng tôi bắt buộc phải có,

nói là gia phả dòng họ Khang Duật tới thế hệ này phải dùng chữ Tử, cho nên nhất

định phải có, nếu là con trai sẽ là Tử Phúc.

Tử : có cơm ăn, có con cái, là đủ(47).

Quả nhiên là hoàng tộc, đặt một cái tên còn có ý nghĩa

truyền thống như vậy.

Nhưng mà, trước đó tôi rất vất vả, nhịn không được oán

giận “Phong kiến, ai sinh thì theo họ người đó!”

Khang Duật nhíu mày “Miểu Miểu, tiền trong máy ATM,

đều thuộc về người quẹt thẻ!”

“…”

Tôi oán giận a, cả đời tôi đều nói không lại hắn.

Về mặt nuôi con, mẹ tôi và mẹ chồng đều cướp hết, tôi

không cần quan tâm, dù gì tôi cũng không biết nuôi, tuy rằng khi mẹ chồng biết

tôi sinh con gái, hơi thất vọng một chút, quả nhiên nha, người Đông Bắc đúng là

trọng nam khinh nữ, nhưng mà bà thấy lúc tôi sinh Khang Duật đều khóc liền hiểu

được, con mình hiện tại không chịu được kích thích, việc này cũng cho qua.

Mẹ chồng tôi đột nhiên có loại cảm xúc nuôi con dùng

được cái P!!! Nuôi lớn, cũng chỉ quan tâm tới con dâu.

Tôi nghĩ mình được giải thoát rồi, ai ngờ lại không có

sữa.

Bác sĩ nói, phụ nữ ngực to tỷ lệ không có sữa còn lớn

hơn, sữa nhiều hay ít không liên quan tới chuyện ngực to ngực nhỏ, ngược lại

ngực nhỏ còn ngon hơn.

Tôi bi ai, ngực to dùng được cái khỉ gì.

Qua ba ngày tôi vẫn không có sữa, cả ngực đều sưng

cứng lên, chạm vào một chút đều thấy đau, còn đau hơn lúc sinh.

Bác sĩ nói, nếu không ra được sẽ nhiễm trùng, tới lúc

đó có thể sẽ phải mổ.

Má ơi…không cần làm con sợ.

Vạn bất đắc dĩ, bác sĩ chích cho tôi một mũi kích

thích sữa, quả nhiên có hiệu quả, có sữa, nhưng lại ra không được.

Bác sĩ thật cầm thú nói “Kêu chồng cô hút giùm đi!!

Hút ra là được!!!”

Thật dễ sợ!!!

“Có máy hút sữa mà?”

“Cái đó xài không được, không có lực!”

Thấy vẻ mặt tôi xấu hổ, bác sĩ lại vô cùng bưu hãn nói

“E lệ cái gì, tôi không tin lúc chồng cô làm cô to bụng không hút qua!!!”

“…”

Không thể nói như vậy nha.

Mẹ tôi càng bưu hãn hơn, trước mặt bao nhiêu người, có

Diễm Diễm, có mẹ chồng, có một ông bác sĩ, hai cô ý tá, ba tôi thì nghe xong ở

lại không được nữa, lấy cớ hút thuốc chạy vội ra ngoài rồi, bà đẩy mạnh Khang

Duật ra phía trước “Đi hút, hút nhanh lên!!”

Mẹ chồng còn nói “Duật nhi, đi hút nhanh đi con!!”

Tôi ngửa đầu, nhìn trời, rơi lệ…

Khang Duật cũng không phản kháng, trước mặt bao nhiều

người, thật sự hút.

Vì vậy, tôi rốt cuộc có sữa, nhất thời tràn ra như

sông Hoàng Hà.

Tôi cũng thấy mình không còn mặt mũi gặp ai nữa, đỏ

mặt chôn đầu vào gối phun nước mắt.

Đợi mọi người đi rồi, đầu óc tôi nóng lên, hỏi Khang

Duật “Vị gì vậy?”

Khang Duật chẹp chẹp miệng, nhíu mày nói “Tanh!”

Mẹ nó, hắn còn chê không ngon.

55555…

5 hôm sau, tôi xuất viện về nhà, phụ nữ sinh con xong,

phải ở cữ, mẹ chồng và mẹ tôi cho tôi vô số quy định, không được ăn muối, không

được ăn đường, ăn nhẹ, không được nhìn TV, không được xài máy tính, phải nằm

trên giường nghỉ ngơi, không được gội đầu, càng không được tắm rửa, chỉ có thể

lau mặt.

Tôi đột nhiên cảm thấy cuộc đời chả còn ý nghĩa gì.

Tôi nằm trên giường không phải ăn thì là ngủ, thuận

tiện làm máy sản xuất sữa tự động.

May mà, con gái ra đời cho tôi cảm giác làm mẹ, rốt

cuộc là do chính mình sinh, loại cảm giác này thật ấm áp, thật hạnh phúc, cũng

thật tự hào, không phải một tháng sao, nhịn.

Khang Duật vừa ôm con gái lên sẽ không chịu thả xuống,

rảnh rỗi liền tới trước mặt tôi khoe khoang.

“Miểu Miểu, em xem con nhìn giống em cỡ nào nè!” hắn

thật cẩn thận vỗ về khuôn mặt mũm mĩm của con.

Tôi nhìn không biết bao nhiêu lần, nhìn như thế nào

đều thấy đứa bé không giống tôi tí nào.

Thật bi ai…

Mẹ chồng tôi đi vào, nói với Khang Duật “Nói lung

tung, bé giống con!”

“Vậy mắt giống Miểu Miểu!” Khang Duật chỉ vào đôi mắt

to sáng long lanh của con gái.

“Nói bậy, cũng giống con!”

“Vậy cái mũi!”

Mẹ chồng hết kiên nhẫn “Cũng giống con!!”

“Miệng?” Khang Duật không phục lầu bầu nói.

“Đã nói, giống con, sao con cứ không tin? Đi ra ngoài

cho mẹ, đúng là không biết gì hết, cứ chui vô trong này, đi ra ngoài, đi ra

ngoài, đi ra ngoài cho mẹ, đừng quấy rầy vợ con nghỉ ngơi!” mẹ chồng giơ đôi

chân to lên đá Khang Duật ra ngoài.

Có đôi khi nghĩ lại thấy mẹ chồng thật là dũng mãnh.

Có lẽ do con gái rất giống Khang Duật, mẹ chồng liền

vứt bỏ tư tưởng trọng nam khinh nữ, còn yêu con hơn cả tôi.

Mẹ chồng lấy một tên cúng cơm cho con gái, kêu là Cách

Cách, xem ra bà rất tự hào về dòng họ Ái Tân Giác La a, tôi rất thích, tên này

tuy rằng hơi sến, nhưng nghe lanh lảnh dễ thuộc, lại dễ nghe. Vì vậy mọi người

đều gọi con là Cách Cách.

Vừa kêu một cái, con nhóc kia sẽ cười khanh khách, vô

cùng đáng yêu.

Lúc Cách Cách đầy một tháng, cả nhà tôi đưa bé đi chụp

hình chân dung đầy tháng, tìm rất nhiều tiệm chụp hình chân dung có tiếng, cuối

cùng vẫn là Diễm Diễm tìm được một tiệm vừa lòng nhất trên mạng, giá đúng là

rất mắc, nhưng xem ảnh chụp, rửa ra đúng là không giống bình thường, nên cũng

không tiếc nữa.

Khang Duật ôm Cách Cách đi vào tiệm chụp hình, cho dù

là nhân viên, hay là khách, ngay cả bà dì lao công, người đưa hàng cũng không

tha, gặp ai cũng nói “Đây là con gái tôi, đáng yêu không, đây là con gái tôi,

xinh đẹp không.”

Lúc này, có một cặp vợ chồng cũng ôm con gái tới chụp

hình, hai vợ chồng, chồng thì khí thế, vợ thì quyến rũ, vô cùng xứng đôi, Khang

Duật lại xông lên khoe khoang, tôi kéo cũng kéo không lại “Đây là con gái tôi,

đáng yêu không, đây là con gái tôi, xinh đẹp không!” sau đó, hắn liếc con gái

người ta “Thật rõ ràng, con tôi so với con anh chị đáng yêu, xinh đẹp hơn

nhiều! Anh chị còn không tin, anh chị xem mũi con gái mình đi, tẹt lẹt, lại

nhìn mắt đi, nhỏ xíu như vậy, miệng, lại lớn như vậy, còn có…bé căn bản không

giống hai người.”

Câu cuối cùng rất TM độc!!

Bé gái kia òa lên khóc kịch liệt, làm cặp vợ chồng kia

tức giận tới mức xém nữa bưng chậu hoa lên đập vào người hắn.

Tôi đứng bên cạnh làm bộ không quen hắn, thở dài, đàn

ông lên chức bố thật đáng sợ.

Lúc Cách Cách đủ một trăm ngày, chúng tôi lại tới tiệm

này chụp ảnh tròn một trăm ngày cho Cách Cách, thuận tiện chụp một bức ảnh gia

đình, ma xui quỷ khiến lại gặp cặp vợ chồng kia.

Khang Duật lại tính đi khoe khoang.

Cặp vợ chồng kia vừa thấy hắn, lập tức ôm chặt con

mình, xoay người bỏ chạy.

Chụp xong, mẹ chồng chọn một bức toàn thân đẹp nhất

của Cách Cách, phóng to tới ba mươi tấc, sau đó lật đật về Phủ Thuận, tôi liền

không hiểu tại sao không cầm phim về Phủ Thuận lại phóng to ra, to như vậy,

mang lên tàu lửa rất bất tiện.

Lúc đưa mẹ chồng tới nhà ga, tôi liền hiểu được.

Mẹ chồng và Khang Duật cầm theo ảnh chụp, chạy khắp

nhà ga, gặp ai cũng nói “Đây là cháu gái tôi, đáng yêu không…..”

“Đây là con gái tôi, xinh đẹp không!!”

Tôi thống khổ xoay đầu qua một bên, thật là mẹ nào con

nấy a.

Lúc về nhà, tôi nói với Khang Duật “Phóng vừa thôi,

như vậy người ta cũng thấy rồi!”

Khang Duật trả lời “Phóng to một chút, người ta mới

nhìn rõ ràng hơn!”

“…”

Tôi lại thống khổ xoay đầu qua.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...