Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Băng Qua Trời

Chương 129

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoài trời, mưa rơi lạnh giá cô đơn, đối lập hoàn toàn khung cảnh ấm áp bên trong khách sạn. Trên ô cửa kính, đôi nam nữ liên tục trao nhau những chiếc hôn nồng nàn say đắm. Dường như anh cố tình để cho cô chứng kiến hình ảnh đau lòng.

Khi chiếc dây áo rời khỏi bờ vai trần thì màn cũng khép. Tử Hân nhắm mắt, mặc lệ buồn trôi xuôi. Cuối cùng, Thiên Thuận chọn dùng cách này kết thúc tất cả.

Từ nay về sau, mối tình êm đềm kéo dài gần nửa đời cô chấm dứt, vĩnh viễn chẳng thể nào quay lại. Đôi lứa đã rạch vào tim nhau vết thương sâu hoắm, với cô là vô tình, còn anh là cố ý.

- Tử Hân, mình về thôi, mưa lớn quá rồi. – Tô Mộc Linh lay vai cô bạn.

- Ừ, về thôi, mà…về đâu bây giờ? Mình không có nhà, Mộc Linh à. – Tử Hân đáp, mắt lại ngước nhìn trên cao.

- Nhà mình chính là nhà cậu, đi, mình đưa cậu qua căn hộ.

Nói xong, Tô Mộc Linh nhanh chóng dìu đỡ Tử Hân ngồi vào xe. Cố kiềm nén cơn lạnh, cô cẩn thận ôm lấy vô lăng, xé màn nước mù trắng xóa lao về phía trước.

Tiếng khóc ai oán của người bạn thân vẳng lên làm cô cũng cay xè sống mũi. Tình yêu đẹp nhất cô từng ngưỡng mộ đến hiện tại đã tan tựa cơn mưa bong bóng mùa hạ, để lại toàn đau thương, mất mát.

Xe mới khuất bóng, màn trên tầng lầu khách sạn liền được kéo ra. Thiên Thuận đứng lặng dõi theo hai chiếc đèn đỏ mờ dần trong mưa. Lát sau, anh quay lưng nhìn Hạ Tiểu Kỳ đang ngồi im lìm cạnh mép giường lớn.

- Em đi đi Tiểu Kỳ, anh xin lỗi vì hành động ban nãy. Hãy tha thứ cho anh.

- Do anh gặp sự cố, em không trách anh.

Hạ Tiểu Kỳ vừa khóc vừa nói, đưa tay chỉnh dây áo rồi vụt đứng dậy, chạy khỏi phòng. Một người đàng hoàng, điềm tĩnh như anh chỉ tại ghen tuông mà bày ra vở tuồng này, bất giác biến cô thành kẻ thê thảm.

Giây phút hai bờ môi tìm đến với nhau, cô hạnh phúc biết bao nhiêu, tâm tưởng cũng sẵn sàng hiến dâng cho anh tất cả. Có ngờ đâu, giây phút bức màn vừa khép thì anh lập tức buông tay, bỏ cô hụt hẫng chơi vơi giữa mộng ảo của chỉ riêng mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sao-bang-qua-troi/chuong-129-tinh-xua-da-mat-1.html.]

Chờ Hạ Tiểu Kỳ đi xa, Thiên Thuận gục luôn xuống sàn, vật vã khóc than. Anh muốn trả thù người anh yêu, khiến cô đau lòng, sao bây giờ kẻ đau khổ lại là chính anh. Sao khi cô ngoảnh mặt rời khỏi, anh không cam tâm thế kia.

Cùng lúc này, Tô Mộc Linh cũng đưa Tử Hân đến căn hộ cao cấp. Cô vội vã lục tìm quần áo, giục Tử Hân mau lau khô người kẻo bệnh thêm vì toàn thân cô bạn đã nóng như lửa.

- Đợi mình xuống mua ít cháo với thuốc cho cậu. Ở yên đây nhé. – Tô Mộc Linh lo lắng dặn dò.

- Ừ. Mình chờ cậu, mình tỉnh táo mà, chẳng làm chuyện dại dột đâu.

Tử Hân trấn an Tô Mộc Linh và run rẩy chui trong chăn, trùm kín mít. Chớp thời cơ, Tô Mộc Linh vụt chạy khỏi nhà, cô muốn đi nhanh về nhanh nhất có thể. Đời thuở từ nhỏ tới lớn, cô chưa bao giờ chứng kiến Tử Hân suy sụp tàn tạ đến nông nỗi này.

Ăn cháo, uống thuốc hạ sốt xong, Tử Hân quấn chăn ngồi ủ rũ trên giường. Tô Mộc Linh ngồi ngay bên cạnh nhưng chưa dám mở miệng hỏi han, sợ động vết thương, con mèo mướp sẽ khóc. Điện cũng tắt hết, chỉ để lại cây đèn bàn mờ ảo.

Thấy Tô Mộc Linh cứ nhấn nhá nhìn mình, Tử Hân hiểu rõ nỗi thắc mắc của cô bạn. Nuốt ngược nước mắt vào lòng, cô chậm rãi kể cho Tô Mộc Linh nghe tất tần tật cớ sự gây nên mọi chuyện.

Vốn đã từng thất thân vì men rượu thành thử Tô Mộc Linh rất hiểu. Lúc ấy, sao làm chủ nổi bản thân. Một người kề cận yêu thương Tử Hân bao năm như Thiên Thuận mà còn không nhủ lòng thương cảm thì ai sẽ cảm thông giúp những người phụ nữ giống cả hai đây.

- Bỏ đi Tử Hân. Yêu nhau mười mấy năm khó đổi lại phút lạc bước. Anh ấy chẳng xứng với cậu. – Tô Mộc Linh giữ lấy bờ vai gầy đối diện, dịu dàng cất lời.

- Là mình sai rành rành, sao trách anh ấy chứ? – Tử Hân sụt sùi.

- Dẫu vậy Thiên Thuận cũng đâu thể lấy lý do ấy thuê khách sạn cùng cô gái khác ngay trước mặt cậu.

Tô Mộc Linh hậm hực buông tay, ánh mắt y hệt có lửa, tức giận nhìn vào sâu góc tối. Tử Hân trông biểu hiện của cô bạn khác lạ liền vội vàng bảo mình buồn ngủ rồi nằm xuống, kéo chăn qua đầu.

Thở dài ngao ngán, Tô Mộc Linh đứng dậy, đến mở cửa lách ra ban công. Mưa ngớt hạt, tình tan mất. Có lẽ sau này, cô không cần làm cánh nhạn đưa thư giúp hai người bọn họ nữa.

Cô hiểu rõ Tử Hân, mục kích cảnh tượng ngày hôm nay, dù mai đây Thiên Thuận hối hận, quỳ gối lạy lục năn nỉ, cô bạn cũng sẽ tuyệt tình cắt đứt mọi thứ. Nếu anh lỡ lầm thì khác, đằng này cố tình cố ý.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Băng Qua Trời
Chương 129

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...