Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Băng Qua Trời

Chương 134

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Cậu hối hận không Tử Hân? Chỉ vì lần lầm lỡ mà cột đời mình vào kẻ không yêu? – Tô Mộc Linh nghẹn ngào hỏi.

- Đây là quyết định của mình. Mộc Linh à, nhà cũ mất rồi, nên kiếm nhà mới.

Câu trả lời nhẹ tựa chiếc lông vũ rời khỏi cánh chim trời khiến Tô Mộc Linh chẳng kiềm nổi nước mắt, này là bất cần buông trôi chứ nào phải tìm bến neo đậu cho thuyền.

- Cậu…gọi anh ấy tới sao? – Tử Hân lên tiếng hỏi khi thấy ảnh hình Thiên Thuận phản chiếu trong chiếc gương soi.

- Ừ. Mình cứ nghĩ anh ấy không đến.

Dứt lời, Tô Mộc Linh cất bước rời phòng, nhường khoảng trống lại cho đôi tình nhân bất hạnh. Tử Hân cũng từ từ đứng dậy, xoay người. Mỗi nhịp chân anh càng lúc càng gần là một lần tim cô nhói đau. Nếu anh đã tuyệt tình cắt đứt, cớ gì còn tìm cô nữa.

Giây phút vừa đối mặt nhau, Thiên Thuận liền vươn tay kéo Tử Hân chạy theo mình. Bị bất ngờ nên cô đâu kịp phản ứng, cứ thế mà nối gót anh. Mãi khi gần đến cửa, cô mới định thần vùng thoát khỏi bàn tay rắn chắc.

- Anh đang làm cái gì vậy?

- Tử Hân, anh sẽ đưa em rời khỏi nơi này. – Giọng anh gấp gáp.

- Chẳng phải anh từ bỏ em rồi ư? Anh chê em còn gì? – Cô gào lên, giọt nước mắt vừa toan ứa ra đã vội nuốt ngược.

- Em, anh không muốn mất em, không có em, anh không thể sống tốt. Hãy đi với anh, chúng ta chỉ cần tương lai thôi, quá khứ bỏ qua hết em nhé. – Thiên Thuận chụp lại bàn tay mong manh được phủ bởi lớp ren trắng, tha thiết nài nỉ.

Tử Hân lặng câm, sững sờ nhìn người đàn ông đối diện. Bấy giờ, cô mới nhận ra anh tiều tụy rất nhiều, trông thảm hơn cả cô. Dù vậy, còn con đường nào cho đôi lứa quay về bên nhau.

Ngay khi anh mắng cô trắc nết lăng loàn thì cô đã nhận thấy bản thân quá sức nhơ nhuốc, chẳng có chút tự tin hay dũng khí để tiếp tục đứng cạnh anh.

Trong lòng cô bây giờ chỉ nung nấu ý định kéo Hạo Nhiên xuống vực sâu địa ngục, biến cuộc hôn nhân này thành nấm mồ chôn vùi cuộc đời anh nhằm thỏa cơn uất ức. Hơn nữa, cô sao đành liên lụy Thiên Thuận và Mộc Linh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sao-bang-qua-troi/chuong-134-sang-ngang-2.html.]

Lý Hạo Nam nuôi cả dàn vệ sĩ riêng nhưng Tử Hân biết rõ đó chính là băng nhóm xã hội khét tiếng lui về phục vụ dưới trướng ông với cái mác người làm ăn lương thiện.

- Thiên Thuận, em chẳng muốn trốn chui trốn lủi, em…mệt quá rồi. Chúng ta hãy đặt dấu chấm hết cho tình mình ở đây.

Lời vừa dứt, cô vội vàng gỡ tay anh, quay lưng, trở lại vào trong. Cơn gió mùa hè lùa qua ô cửa, thổi tung bay những tấm lụa trắng tinh khôi, gió trời mang hương nắng gắt sao nghe lạnh đến tái lòng.

Thiên Thuận như kẻ lạc hồn, cứ dõi theo mà không thể nào níu kéo cô nữa. Anh biết rõ tính cô, đã đưa ra quyết định hệ trọng thì khó lòng thay đổi.

Anh hối hận vô cùng bởi vở kịch nhẫn tâm trong đêm mưa gió đó, là anh tự cắt đứt sợi tơ duyên mong manh mà cô cố gắng gìn giữ.

Sau hồi lâu, Thiên Thuận mới gắng gượng nhấc chân, lết dần về phía cửa. Tử Hân cắn chặt môi nhìn bóng lưng anh trong chiếc gương, cứ một giây càng xa thêm một chút. Cô đâu dám để nước mắt tuôn rơi, tiếng nấc cũng nghẹn cứng ngay cổ.

- Anh à, em sẽ bắt họ phải trả giá cho nỗi đau của chúng ta.

Lúc tâm thái Tử Hân ổn định lại, giờ làm lễ cũng tới. Tô Mộc Linh giúp sửa sang váy áo các thứ rồi đưa cô bạn rời khỏi phòng.

Suốt buổi tiệc, mặt mày Tử Hân y hệt dự đám ma, không nói chẳng cười khiến quan khách cứ ngờ ngợ. Nếu chưa biết cô dâu được nuôi từ bé, họ còn đoán định cô bị ép uổng kia đấy.

May mắn thay, có chú rể tươi tắn, hoạt bát cứu vớt bớt, không thì mọi người ăn uống khó trôi mặc dù món đãi toàn cao lương mỹ vị.

Ở chiếc bàn kê trong góc phía xa, Dì Lưu xót ruột quan sát Tử Hân trên màn hình lớn. Ban nãy, bà lẻn vào phòng trang điểm, trao cô tờ giấy chẩn đoán năm xưa để đưa Hạo Nhiên xem thì cô bảo chẳng cần thiết.

Ngày ấy, cô chưa hiểu chuyện, còn đem vứt đi, bà đã nhặt lại, cất giữ cẩn thận. Thế nhưng tới giờ cô vẫn bất cần nên bà nhủ thầm mình cứ bảo quản, một ngày nào đó nếu cô đổi ý sẽ trao trả, không chừng chỉ sau đêm động phòng thôi.

Bản thân dì Lưu chỉ nghĩ rằng đến hạn kết hôn của Tử Hân và Hạo Nhiên thành thử Thiên Thuận mới buồn sầu giận dữ chứ đâu rõ nguyên nhân rối tung rối nùi kia.

Bà thương Thiên Thuận lẫn Tử Hân, cũng xót xa cho hoàn cảnh Hạo Nhiên, mẹ anh mất sớm, ba anh bận rộn kiếm tiền, họp hành, công tác liên tục, ít khi quan tâm. Thôi đành, cuộc hôn nhân này đã định từ trước, chỉ biết chúc phúc đôi trẻ hòa hợp mà sống.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Băng Qua Trời
Chương 134

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...