Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Băng Qua Trời

Chương 228

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chưa kịp nghe Hạo Nhiên trả lời thì thoáng thấy cánh cửa hé mở, Tử Hương vội hẹn anh lát nữa cô sẽ gọi lại rồi cúp máy, vờ như đang chỉnh trang lại đầu tóc.

Vì hôm nay, sau cuộc họp buổi sáng với khách hàng, Lý Hạo Nam sẽ đưa cô đi dùng cơm cùng họ nên bảo cô đến văn phòng ngồi chơi và chờ ông luôn.

Bản thân Tử Hương cảm thấy từ sau cái hôm cô cố tình ngã và sứt đầu mẻ trán ấy, Lý Hạo Nam dường như càng yêu thương hơn khi biết cô vì muốn cha con ông hòa thuận như xưa mới đánh cắp chìa khóa và lẻn vào khuyên nhủ Hạo Nhiên, để rồi khi anh giả vờ đồng ý thì nhẹ dạ mở khóa và bị anh hại thành nông nỗi.

- Mình đi thôi em. – Lý Hạo Nam vươn tay đến trước mặt cô, mỉm cười.

Tử Hương ngoan ngoãn để ông dắt đi. Bởi biết Hạo Nhiên hãy còn bình an sau ngần ấy tháng trời nên cô mừng lắm, nét tươi tắn làm ông chồng già cũng vui lây khi thấy vợ mình hạnh phúc.

Tới văn phòng, Lý Hạo Nam mở cửa cho Tử Hương vào ngồi uống nước trà, ăn bánh đợi ông rồi nhanh chóng lấy tập tài liệu sang phòng họp lớn. Chờ vị chủ tịch đi khá lâu rồi, cô mới dám rút điện thoại gọi lại cho Hạo Nhiên.

- Hạo Nhiên, tình hình cậu bây giờ thế nào? Cậu đang ở đâu? – Tử Hương gấp gáp hỏi dồn.

- Tôi vẫn ổn, tôi đang ở nước B cùng với Tử Hân, cô đừng lo nhé. Còn cô thì sao, ông ta có làm gì cô không?

- Ba cậu chẳng làm gì tôi cả, tôi lừa được ông ấy. Tôi đang trong văn phòng, chờ trưa đi ăn cùng đối tác đấy. – Cô nhỏ giọng tự hào.

- Tử Hương à, có chuyện này, tôi nghĩ…nên nói cho cô biết. – Hạo Nhiên thoáng chút ngập ngừng.

- Hả? Là chuyện gì? – Cô ngạc nhiên hỏi lại, vốn nghe cách xưng hô của anh thay đổi là cô đã lạ lùng rồi.

Chẳng để người con gái đáng thương chờ lâu, Hạo Nhiên đem tất cả bí mật năm xưa mà anh đã nắm được trong quá trình điều tra kể cho Tử Hương nghe về mối quan hệ giữa Du Thiên Thành với ba mẹ cô, về vụ hỏa hoạn đã thiêu rụi toàn bộ cơ sở của Hoa Tửu và công thức bí mật đã làm nên tên tuổi rượu vang Nam Thành.

Và điều đáng sợ là người đầu ấp tay gối hiện tại của cô chính là Du Thiên Thành chứ chẳng phải ba anh bởi ba anh đã tử vong trên du thuyền mười mấy năm trước.

- Hạo…Nhiên, những gì anh nói là…thật ư? – Tử Hương run run cất tiếng hỏi như muốn xác nhận thêm lần nữa.

- Phải, nếu như chẳng phải chính tai Tử Hân nghe và nói lại thì tôi vẫn cứ tin ông ấy là ba mình dù rằng trước đó, ông ấy đã nhẫn tâm tiêm ma túy vào người tôi, khiến tôi sống không bằng chết. Tử Hương à, nửa năm hơn, tôi đã ở trong trại cai nghiện, giờ mới được về và gọi cho cô đây. – Giọng anh chất ngất niềm oán hận.

Vừa lúc này, cửa phòng bật mở và Lý Hạo Nam xuất hiện vì ông đã quên mang tài liệu quan trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sao-bang-qua-troi/chuong-228-vui-sang-sau-chieu-2.html.]

Trông thấy cô vợ bé nhỏ mặt mày tái mét, tay chân lẩy bẩy, ông liền lo lắng lao tới nhưng cô đã vọt thẳng ra ngoài ban công, lắc đầu lia lịa, bàn tay vô tình ấn nhầm phím tắt khiến người bên nước B ngơ ngác gọi liên hồi.

- Đừng qua đây, tên sát nhân. Sao ông đối xử với gia đình tôi như vậy chứ?

- Tử Hương, em nói bậy bạ cái gì thế? - Lý Hạo Nam nhấc chân từ từ.

- Du Thiên Thành. Trời ơi, làm sao mà tôi lại có thể chung đụng cùng kẻ đã gian díu với mẹ mình và hại c.h.ế.t ba cùng ông nội tôi vậy?

Sau lời than van, Tử Hương xoay lưng và nhanh như một con sóc, cô leo lên những bậc thang đưa đến sân thượng trên tầng cao nhất.

Lý Hạo Nam hốt hoảng bám theo. Nhưng khi ông vừa phát hiện ra vị trí cô đứng thì cô đã mau lẹ cởi giày và đứng cheo leo trên vách tường.

- Tử Hương, làm ơn, có gì chúng ta từ từ nói, em hãy xuống đi. – Lý Hạo Nam nhẹ nhàng khuyên bảo.

- Làm sao ông có thể làm thế với tôi khi biết tất cả? – Cô điên loạn hét lên.

- Anh sai rồi Tử Hương. Vậy nên anh đã cố gắng bù đắp và yêu thương em thật nhiều. – Ông bấn loạn, gật đầu thú nhận với mong muốn cô chịu xuống.

Cô bật cười chua chát, đưa mắt nhìn lên khoảng không xám xịt, chẳng còn chút cảm giác lạnh lẽo nào dù tuyết đã phủ trắng mái tóc mây.

Thôi thì đến đây nên kết thúc mọi chuyện rồi, cô ghê tởm chính bản thân khi chăn gối cùng kẻ từng là tình nhân của mẹ cô và là kẻ đã hại ba lẫn ông cô c.h.ế.t thảm.

Bàn tay run rẩy nhấn số liên lạc ban nãy, cô đưa lên tai để nghe tiếng người mình yêu lần cuối và thổ lộ tất cả nỗi niềm, tâm tình cùng anh vì đã là cơ hội sau cùng.

- Hạo Nhiên, có một điều em phải nói với anh, em…thật lòng rất thích anh. Em chấp nhận gả vào Lý gia là vì muốn nhìn thấy anh mỗi ngày, được làm người thân với anh. Em yêu anh, Hạo Nhiên à. Vĩnh biệt anh. Còn Du Thiên Thành, ông nhớ kỹ đây, hôm nay tôi làm ma để quấn lấy ông suốt kiếp.

Câu nói vừa dứt, Tử Hương nhắm mắt cho lệ trào và buông xuôi thả tấm thân mảnh mai rơi tự do giữa khoảng không lạnh buốt. Cô không muốn liên lụy Hạo Nhiên bởi cô biết anh là người có tình có nghĩa, nếu như kẻ ấy giữ cô làm mồi nhử thì anh sẽ sa bẫy.

Lý Hạo Nam thẫn thờ trông xuống dưới. Bàn tay ông cấu chặt vào tường, cơ thể run run bất lực. Hóa ra, cô đã lừa dối ông từ buổi đầu, vậy mà ông cứ ngỡ trong quá trình chung sống, cô mới phát sinh tình cảm với Hạo Nhiên.

Lúc Thiên Thuận cảnh báo có kẻ trong nội bộ đã bán đứng ông khi báo tin Tử Hân bị truy sát với Hạo Nhiên, ông đã chẳng nghĩ rằng đó là cô cho tới khi cô dàn dựng vở kịch tự làm tổn thương bản thân để thả người. Tuy thế, vì thương cô mà ông nhắm mắt cho qua mọi thứ, nào ngờ…

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Băng Qua Trời
Chương 228

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 228
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...