Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Băng Qua Trời

Chương 163

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Liếc nhìn đồng hồ thấy đã hơn bốn giờ chiều, Hạo Nhiên rút điện thoại gọi Lưu Nhược Bân đánh xe lại cửa chính rước mình và vội vã thu xếp tài liệu. Hôm nay chẳng được ăn sáng cùng vợ, anh cứ cảm giác tiếc nuối thành thử muốn về sớm một chút làm nũng với cô.

Mới xách cặp định vọt đi thì nghe chuông điện thoại bàn réo rắt. Hạo Nhiên chau mày, phiền chán nhấc lên nghe. Đầu máy bên kia là giọng cô lễ tân công ty.

- Trưởng phòng, vừa có người gọi báo tin vợ anh gặp tai nạn ô tô ở giáp ranh hai tỉnh H, J, hiện đang cấp cứu ở bệnh viện đa khoa ME ạ.

Trời đất quanh Hạo Nhiên sụp đổ hoàn toàn khi nhận hung tin. Rõ ràng buổi sáng Tử Hân còn ngồi trong phòng ăn mì xào với Tử Hương, chẳng nói trước sẽ ra ngoài. Rốt cuộc cô đi đâu mà xuống tận tỉnh H chứ.

Buông tay mặc chiếc điện thoại bàn rơi treo tòn teng trên dây xoắn, Hạo Nhiên vụt chạy khỏi phòng, thẳng tới thang máy. Bàn tay nhấn số mấy lần trật vuột vì quá run rẩy.

Khó khăn lắm anh mới cưới được cô, anh không cam tâm đánh mất cô. Anh hận bản thân không thể khảm cô lên người để chở che bảo vệ.

- Mau…mau, chở tôi tới bệnh viện đa khoa ME tỉnh H. – Anh lập cập hối Lưu Nhược Bân ngay khi vừa mở cửa xe.

- Vâng ạ.

Thấy cậu chủ lập cà lập cập, Lưu Nhược Bân cũng đâu dám nhọn miệng hỏi han, cứ cun cút như anh bảo, tập trung ôm vô lăng.

Tuy anh giục giã bắt tăng tốc độ nhưng hắn vẫn điều khiển xe đúng quy định, thiếu gia cả ngàn tỷ của Nam Thành xảy ra chuyện thì Lý Hạo Nạm đòi mạng hắn mất.

Vừa đến bệnh viện, Hạo Nhiên vội nhảy khỏi xe, chạy thẳng vào trong tìm người. Khi biết anh là chồng Tử Hân, cô nhân viên y tế liền hướng dẫn, đưa anh lên lầu.

Lúc cánh cửa phòng hé mở, nhìn cô vợ yêu quý nằm bất động trên chiếc giường phủ ga trắng toát, xung quanh toàn dây ống cùng máy móc khiến Hạo Nhiên bước không vững.

Dải băng quấn đầu và chân Tử Hân đủ cho anh biết cô phải trải qua những gì. Sáng nay, vợ anh hãy còn đẹp đẽ mà bây giờ thành thế này.

- Tử Hân, vợ anh, anh tới rồi, em ơi…

Hạo Nhiên nắm lấy tay cô, khóc òa y hệt đứa trẻ. Giây phút này, anh đổ hết tội lỗi lên đầu mình vì đã chẳng thể bảo vệ cô như lời hứa trong ngày trọng đại.

Lát sau, tâm tình hơi ổn định, anh mới trở ra, lấy điện thoại toan báo về nhà nhưng chưa kịp thao tác thì Lý Hạo Nam gọi trước.

- Ba à. Tử Hân gặp nạn…

- Ba có xem tin tức trên thời sự, ba và dì con trên đường đến đây. Vợ con thế nào? Còn Thiên Thuận, con nghe tình hình của nó không? – Giọng Lý Hạo Nam gấp gáp xen lẫn lo lắng.

- Thiên Thuận ư? Anh ấy đi với vợ con ạ? – Hạo Nhiên ngu ngốc thắc mắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sao-bang-qua-troi/chuong-163-mua-nuoc-mat-1.html.]

- Phải, cái xe ba mua cho nó nát bét, thời sự đọc tên hai đứa luôn mà.

- Đợi con hỏi thăm xem sao, con chẳng rõ nữa.

Dứt lời, Hạo Nhiên vội vàng cúp máy. Hóa ra, Tử Hân ở cùng Thiên Thuận. Anh cứ ngỡ sau cái hôm bị ruồng rẫy ấy, cô đã c.h.ế.t tâm với người đàn ông đó chứ ngờ đâu họ vẫn hẹn hò qua lại.

Đang định kiếm người dò thông tin thì anh nhác thấy bóng cô thực tập sinh Tô Mộc Linh tiến gần, vẻ mệt mỏi hốc hác hiện rõ trên gương mặt lai xinh đẹp.

- Anh Hạo Nhiên. – Tô Mộc Linh dừng bước, lịch sự cúi chào.

- Ừ. Chào cô. Là cô gọi về công ty tôi à? – Hạo Nhiên lạt giọng hỏi.

- Đúng. Tôi không có số anh.

- Tình hình vợ tôi ổn chứ?

- Anh yên tâm, phẫu thuật thành công tốt đẹp, chờ cô ấy tỉnh thôi.

Tô Mộc Linh cố gắng trấn an người nhà bệnh nhân để anh bớt lo lắng, trông bộ dạng xất bất xang bang của anh hiện tại đã tội nghiệp lắm rồi.

Khi nghe anh hỏi thăm Thiên Thuận, cô hơi ngớ người nhưng cũng trình bày rõ bởi chuyện Thiên Thuận và Tử Hân ngồi chung một chiếc xe, thời sự đã đưa tin.

- Anh ấy bị nặng lắm, vẫn đang tích cực theo dõi. – Tô Mộc Linh cúi đầu.

- Giờ có thể thăm không?

- Tôi đưa anh đi.

Cô nói và quay lưng bước trước, Hạo Nhiên theo sát phía sau. Phòng đơn mà Thiên Thuận nằm cách phòng Tử Hân chỉ năm căn. Bên trong, Cảnh Lâm đang ngồi đó, sát cạnh giường. Thấy đôi nam nữ xuất hiện, hắn lập tức đứng lên.

- Luật sư Cảnh đến lúc nào thế? – Hạo Nhiên buông tiếng hỏi thay lời chào.

- Cũng vừa thôi, phẫu thuật xong tôi mới nhận tin báo. – Cảnh Lâm đáp.

Với tay chỉnh tấm vải phủ trên người Thiên Thuận, nước mắt Tô Mộc Linh bất chợt men khóe mi rơi xuống, cô sụt sùi.

- Lúc thấy họ, tôi chẳng tin vào mắt mình nữa.

- Không sao đâu. Cả hai đều rất mạnh mẽ, họ sẽ tỉnh nhanh thôi. May là có cô, cảm ơn cô Mộc Linh. – Cảnh Lâm dịu giọng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Băng Qua Trời
Chương 163

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 163
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...